URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       XuViet
  HTML https://xuviet.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: Truyện
       *****************************************************
       #Post#: 1249--------------------------------------------------
       Tinh yêu có màu ǵ - Từ Kế Tường
   DIR By: Na
       Date: October 24, 2024, 3:40 am
       ---------------------------------------------------------
       [center]T̀NH YÊU CÓ MÀU G̀?
       Truyện ngắn TỪ KẾ
       TƯỜNG[/center]
       (Kỳ 1)
       Mỗi một chuyến phà cặp bến
       Phiến lại càng tăng thêm nỗi hồi
       hộp của một người chờ
       đợi. Cùng lúc với ḍng người
       đông đảo và các loại xe cộ nối
       đuôi nhau rời bến phà, bóng tối cũng
       chiếm dần khoảng ánh sáng yếu ớt
       c̣n sót lại. Đèn đường đă
       bật sáng, đỉnh cây lao xao gió trước
       ánh đèn như muốn phô diễn màu xanh
       tươi non mơn mỡn sau mấy trận
       mưa đầu mùa.
       - Thế là “chàng” không sang rồi nhỏ ơi!
       Cô bạn ngồi trong chiếc ghế cao
       trong quầy sách báo bỗng lên tiếng, háy
       mắt trêu chọc Phiến. Đúng là trong lúc
       này mọi lời trêu chọc dù thân t́nh
       đến đâu cũng không khác nào một
       lưỡi dao nhọn cứa vào  vết đau
       mặc cảm của một người
       bị cho “leo cây”. Nỗi đau đó càng âm
       ỉ cháy bỏng ruột gan khi cô gái đó
       lại là Phiến từng nổi tiếng
       với vẻ đẹp và nét xinh xắn
       của cô nữ sinh lớp mười hai
       trường Nguyễn Đ́nh Chiểu. Đây
       là một ngôi trường lớn có truyền
       thống kỷ luật và học sinh giỏi
       của thành phố. Phiến lại vừa
       đậu kỳ thi tốt nghiệp phổ
       thông vào loại xuất sắc. Và nhất là
       từ năm lớp mười đă có lắm
       anh chàng “trồng cây si” trước cổng
       trường.
       Nhưng gặp một ngày vắng khách nên
       nhỏ Oanh lại được dịp láu táu
       cái miệng “tám” tiếp:
       - Phiến đi xem phim “t́nh yêu có màu ǵ” chưa?
       Nếu chưa đi th́ nên tranh thủ giành nhau
       mua vé để mà xem. C̣n nếu đă đi
       rồi cũng nên xem lại một lần
       nữa. Phim này hay quá trời, dịp may hiếm
       có, bỏ qua rất uổng. Bảo đảm
       không có quảng cáo bằng lời lẽ “có cánh”
       như mấy ông bán thuốc Sơn đông măi vơ
       đâu.
       - Phiến chưa đi xem phim này. Nếu Oanh
       đă xem rồi hăy nói cho Phiến biết t́nh
       yêu có màu ǵ được không?
       Oanh dài giọng:
       - Xời, làm bộ chi nhỏ ơi. Ta ngồi
       đây bán sách chứ chuyện ǵ xảy ra trên
       đời này ta đều hiết hết.
       Nhỏ đi xem phim đó với ai, vào giờ
       nào, ta nh́n vào móng tay là thấy liền.
       Đang bực v́ Thông trễ hẹn,
       nhưng Phiến cũng mắc cười
       trước cách “tám” chuyện của Oanh. Con
       nhỏ “ba hoa chích cḥe” dễ sợ. Trong lớp
       Phiến và Oanh chơi thân với nhau, lúc nào
       cũng như h́nh với bóng. Nhưng tính t́nh
       của hai đứa lại khác nhau một
       trời một vực, giống như
       nước với lửa. Phiến ít nói,
       trầm lặng như nước hồ, c̣n
       Oanh láu táu lanh chanh cái miệng như một
       chị chim chích cḥe vẫn thường “dài
       giọng” trên cây phượng già trước
       cổng trường.
       T́nh bạn của hai đứa
       tưởng đâu “muôn đời bền
       vững” bỗng đùng một cái Thông xuất
       hiện làm cho buổi đi chơi của Oanh
       và Phiến bị trở ngại và không c̣n
       thường xuyên như trước nữa.
       Oanh đă giận Phiến một thời gian
       khá lâu, đến gần ngày thi hai đứa
       mới “hàn gắn” được nhưng Oanh
       th́ dứt khoát không thèm nói chuyện với Thông
       v́ theo Oanh th́ Thông là anh chàng bá vơ từ trên
       trời rơi xuống “cuỗm” Phiến,
       dụ dỗ Phiến làm Phiến “biến
       mất” khỏi đời Oanh. May sao, hai
       đứa đều thi đậu chứ
       nếu không th́ Oanh sẽ c̣n tả oán, gán ghép cho
       Thông không biết bao nhiêu là tội.
       Quả thật, Phiến cũng không
       hiểu sao ḿnh lại có thể yêu Thông nhanh chóng
       đến như vậy, trong khi xung quanh
       Phiến hàng ngày có biết bao anh chàng rắp tâm
       theo đuổi nhưng Phiến vẫn
       “lạnh như băng giá”, cứng đờ
       như cây khô. Oanh đă gọi hiện
       tượng này là sự “bùng nổ” của t́nh
       yêu ban đầu. Nhỏ này lại c̣n cay cú thêm
       vào phía sau mấy chữ “ác ôn đầu lâu máu”
       để gọi là trả thù Thông cho bơ ghét v́
       chính Thông đă qua mặt Oanh cái vù, không kèn không
       trống để cướp mất
       người bạn thân là Phiến. Đúng là
       Thông đă có cái ǵ đó thu hút Phiến, làm
       Phiến phải “ngă nhào” rồi mà c̣n bàng hoàng
       không biết tại sao.
       Thông là “cựu học sinh” Nguyễn
       Đ́nh Chiểu, nghĩa là Thông đă học
       trên Phiến đến mấy lớp. Hiện
       Thông đă ra trường và đang về
       thực tập ở một trạm bảo
       vệ thực vật xa tít mù tắp của
       một xă nghèo, hẻo lánh vùng quê anh. Tuy thế,
       chiều thứ bảy nào Thông cũng chịu
       khó lặn lội về thị xă và “bay” qua con
       sông rộng mênh mông này tới chỗ hẹn
       cố định là sạp sách báo của
       nhỏ Oanh để gặp Phiến. Sau đó
       Thông lại vội vă quay về trên chuyến phà
       cuối cùng trong ngày rồi ngày mai lại
       bận rộn với công việc của ḿnh,
       đạp chiếc xe cọc cạch băng
       khắp cánh đồng, hoặc xắn quần
       lội ruộng thăm lúa t́m diệt những
       giống sâu ǵ dó mà anh cho là rất nguy hiểm
       gây thiệt hại mùa màng cho bà con nông dân mà anh
       yêu mến. Thông là kỹ sư nông nghiệp.
       Oanh đă từng gieo tiếng ác:
       - Ngó bộ dạng cái anh chàng kỹ sư cù
       lần của Phiến lo bảo vệ
       người yêu không xong mong ǵ bảo
       vệ…thực vật.
       Nghe Oanh nói thế Phiến chỉ
       cười trừ. Đúng là chẳng ai
       hiểu được Phiến và Thông nếu
       chỉ đứng bên ngoài nh́n vào. T́nh yêu có màu
       ǵ? Nhiều khi Phiến cũng tẩn mẩn
       ngồi phân tích suy ngẫm và tự hỏi ḿnh
       như vậy. Nhưng làm sao mà trả lời
       được khi t́nh yêu không phải là thứ
       màu sắc để cho người ta nh́n
       thấy được?
       - Phà qua nữa ḱa nhỏ ơi…
       Đúng là có một chuyến phà nữa
       đang qua sông, mọi người lại ùn ùn
       tuôn ra từ cái rào chắn sơn hai màu
       đỏ trắng được người
       bảo vệ quen thuộc vừa kéo rộng ra.
       Phiến quay nh́n về phía ḍng người
       đông đúc ấy và tim Phiến muốn
       vỡ ra khi nh́n thấy cái dáng lầm lũi quen
       thuộc của Thông đang đi tới.
       Vẫn cái áo sơ mi sọc xắn quá khuỷu
       tay, quần jean xanh đă bạc hai gối, mái
       tóc thường quá lứa chưa
       được cắt, gương mặt
       sạm nắng nhưng cặp mắt Thông nhanh
       nhạy thoáng nh́n ai đó như cười.
       Thế đó, nhưng Thông lúc nào cũng
       nổi bật trước đám đông theo
       cách nh́n của Phiến. hôm nay Thông lại
       đeo thêm bên vai trái cái túi dết cũ, cái túi
       không biết đựng ǵ mà nh́n thấy
       nặch chịch, căng phồng.
       - Biết thế nào em cũng đợi anh mà,
       coi vậy chứ chỉ trễ có…một
       tiếng đồng hồ thôi. Tại anh
       phải giúp một bác nông dân phun thuốc
       trừ sâu, khi sực nhớ ra là chiều
       thứ bảy th́ anh chỉ có mỗi một
       việc là…chạy.
       Thông như vậy đó, lúc nào anh cũng
       vui vẻ, lạc quan, khiến Phiến không làm
       sao giận anh lâu được. Không lẽ
       Phiến lại giận một người
       nhiệt t́nh đến như vậy? Và
       Phiến chỉ c̣n biết sung sướng
       mỉm cười, bao nhiêu sự chờ
       đợi mỏi ṃn bực bội phút chốc
       tiêu tan. Thông hân hoan lấy từ trong chiếc
       túi dết cũ kỹ ra một…nải
       chuối ǵ nhỏ xíu, trái bằng ngón tay út dúi
       vào tay Phiến:
       - Quà của em đây, bác nông dân thương anh
       mới cho, đây là nải chuối cau chín bói,
       thứ chuối quư, ngọt như mật anh
       không dám ăn để dành mang về cho em.
       Dĩ nhiên anh thương mới cho đó nghen.
       Phiến suưt ngất v́ ngượng, và
       cũng v́ sung sướng, hạnh phúc
       trước t́nh yêu b́nh dị nhưng chân thành
       cuả Thông. Nhỏ Oanh làm bộ “mặt
       lạ” với Thông, nhưng cái miệng nhỏ
       cũng chúm chím cười thấy ghét.
       Phiến bẻ hai trái chuối dúi vào tay
       Oanh rồi kéo Thông đi. Giờ hẹn đă
       trễ, thời gian dành cho hai người
       thật quư giá. Phiến muốn Thông đưa
       cô đi dọc theo con đường rợp
       bóng cây ṿng ra phía bờ sông. Tối nay Phiến
       thích nghe tiếng sóng sông vỗ vào bờ đá
       xanh. Ôi cái thành phố nhỏ bé này bỗng sao mà
       rộng lớn quá chừng. Phiến yêu quư nó
       như yêu quư những buổi hẹn ḥ, chờ
       đợi.
       Một tay nắm bàn tay chai sạn của
       Thông, tay kia gần như nâng những quả
       chuối nhỏ xíu vàng ươm có hương
       thơm của đồng nội, ruộng
       vườn và t́nh nghĩa con người
       lẫn đất đai mùa màng. Phiến sung
       sướng nghĩ chút nữa đưa Thông
       trở lại bến phà sẽ ghé lại
       sạp sách báo của Oanh nói với nhỏ
       ấy là rằng Phiến đă biết…t́nh yêu
       có màu ǵ rồi.
       Có thể là Oanh sẽ rất ngạc nhiên
       hỏi Phiến “t́nh yêu có màu ǵ?”. Chắc
       chắn Phiến sẽ không trả lời
       mặc cho nhỏ Oanh muốn hiểu thế nào
       th́ hiểu, bởi lúc đó Phiến đă
       đi bên cạnh Thông, tiễn anh xuống phà qua
       con sông rộng. Anh sẽ theo con phà đêm đi
       giữa tiếng sóng sông ầm ào. Phiến
       sẽ đứng nh́n theo ánh đèn của con
       phà như đôi mắt giữ ngọn lửa
       ấm của ḷng ḿnh.
       Sương gió trên sông lúc nửa đêm bao
       giờ cũng lạnh.
       (C̣n tiếp)
       #Post#: 1271--------------------------------------------------
       Re: Tinh yêu có màu ǵ - Từ Kế Tường
   DIR By: Na
       Date: October 25, 2024, 1:28 am
       ---------------------------------------------------------
       [center]TINH YÊU CÓ MÀU G̀?
       [/center]
       [center]TỪ KẾ TƯỜNG[/center]
       Truyện ngắn
       (Kỳ 2)
       Thêm một chiều cuối tuần nữa
       Phiến ngồi đợi những chuyến
       phà sang sông với nỗi ngóng trông dơi mắt theo
       những bóng người lũ lượt
       rời phà lên bến bên này để hy vọng
       nh́n thấy bóng dáng quen thuộc của Thông
       lẫn trong ḍng người đông đảo,
       tất bật ấy. Nhưng rồi Thông
       cũng chẳng thấy đâu.
       Oanh ngồi bên cạnh Phiến phía sau
       quầy sách báo, ḷng hết sức ái ngại khi
       thấy Phiến nôn nóng, hết lấy tờ
       báo lên xem lướt qua rồi đặt
       trở lại chỗ cũ, buông một
       tiếng thở dài. Dứt một hơi
       thở dài, Phiến lại cầm bất
       kỳ cuốn sách nào lạt mấy trang
       nhưng không đọc, rồi xếp lại
       cầm hờ hững trong tay, mắt ngóng ra ḍng
       sông đang dâng nước lớn buổi
       chiều, những con sóng nhấp nhô ngoài khơi
       xa phản chiếu ánh nắng thành những
       đốm sao lấp lánh, nhảy múa liên tục
       nh́n rất chói mắt. Nhưng Phiến cứ
       nh́n mải miết về hướng con phà sang
       và rồi đôi lúc Oanh chợt nh́n vào đôi
       mắt Phiến như ngân ngấn lệ.
       Oanh chép miệng, an ủi bạn:
       - Chắc Thông bận ǵ đó nên không về
       kịp. Mấy chuyến phà rồi nhỉ?
       Phiến đáp ngay:
       - Năm chuyến rồi.
       - Nhanh thật, mới đó đă 5 chuyến
       phà. Trời sắp tắt nắng rồi. Mà
       lạ nghen, nếu Thông bận ǵ cũng
       phải gửi thư cho Phiến biết
       chứ. Đúng không?
       Phiến lo lắng:
       - Lẽ ra là như vậy. Nhưng Thông hoàn toàn
       im lặng. Im lặng một cách đáng sợ
       khiến Phiến nghĩ đă có chuyện ǵ
       đó bất thường xảy ra với
       Thông.
       Oanh chớp chớp mắt:
       - Chuyện ǵ nhỉ?
       - Oanh hỏi Phiến c̣n Phiến biết
       hỏi ai?
       - Thật là tức.
       - Tức ǵ?
       - Tức giùm cho Phiến.
       Phiến đang năo ḷng nhưng nghe Oanh
       trả lời như vậy bỗng phá ra
       cười. Phiến cũng chả biết ḿnh
       đang tức ǵ, chỉ thấy ḷng rất
       xốn xang, giống như lửa đốt
       chứ có thấy tức ǵ đâu. Sao Oanh
       lại tưởng tượng ra như
       vậy chứ.
       Bỗng có mấy hồi c̣i dài như
       lướt đi trên mặt sông buổi
       chiều, tiếng c̣i của chuyến phà
       thứ sáu vượt sông sang bên này bờ. Oanh
       liếng thoắng:
       - Phiến hy vọng đi, con người ta
       sống phải biết hy vọng.
       - Hy vọng chuyến phà thứ bảy hả?
       - Không, chuyến phà thứ sáu. Chắc Thông
       đi chuyến này.
       Nhưng rồi trong ḍng người lũ
       lượt từ dưới phà đi lên,
       phiến cũng không thấy bóng Thông đâu.
       Bỗng vừa lúc ấy có một bác xe ôm phóng
       xe từ trên cầu dẫn, chạy thật
       nhanh tới chỗ sạp sách báo của Oanh,
       tấp vào. Bác xe ôm ngước mắt hỏi:
       - Cho tôi gặp cô Oanh.
       Oanh nhổm người lên khỏi ghế
       nói:
       - Dạ, cháu là Oanh đây.
       - Cậu Thông nhờ tôi đưa bức thư
       này cho cô, nhờ cô chuyển cho cô Phiến.
       Phiến hấp tấp nói:
       - Dạ, cháu là Phiến, bạn của Thông
       đây ạ. Bác cứ đưa bức thư
       cho cháu.
       Bác xe ôm ngần ngại, ḍ hỏi ư Oanh,
       tinh ư, Oanh chỉ Phiến cười nói:
       - Đúng bạn ấy tên Phiến, bạn
       của cả cháu và Thông. Bác cứ đưa
       thư trực tiếp cho Phiến đi ạ.
       Bác xe ôm bây giờ mới yên tâm, móc trong túi
       áo sơ mi nhà binh bụi bặm ra bức thư
       đưa cho Phiến. Trước lúc quay xe, bác
       xe ôm bỗng nhớ ra điều ǵ, vội
       lấy túi sốp màu đen máng trên cái móc ở
       lườn xe đưa luôn cho Phiến,
       giọng hấp tấp:
       - Chút xíu nữa tui quên, cậu Thông c̣n gửi cho
       cô Phiến cái túi này.
       Cầm lấy cái túi nặng chịch
       của bác xe ômg đưa, Phiến không kịp
       xem bên trong đựng ǵ mà nôn nóng mở bức
       thư của Thông ra đọc.
       Oanh hấp tấp hỏi:
       - Thư Thông viết ǵ thế. Tại sao Thông
       không về?
       - Từ từ chút coi, Phiến đang
       đọc thư, đọc  mới biết
       Thông viết ǵ chứ?
       - Phiến đọc nhanh đi, Oanh cũng
       đang hồi hộp lắm nè.
       “ Phiến thương yêu
       Anh rất xin lỗi v́ lỡ cuộc
       hẹn cuối tuần với em. Anh không về
       được để sang phà gặp em mà
       phải đi gấp bằng phương
       tiện khác, thẳng về Sài G̣n để
       kịp chuẩn bị xuất cảnh ra
       nước ngoài với gia đ́nh do ba anh
       bảo lănh.
       Mọi chuyện với anh quá bất
       ngờ, anh chỉ được má anh thông báo
       vào giờ chót nên không kịp làm ǵ để
       được gặp em giải thích mà chỉ
       c̣n cách viết vội thư này nhờ bác xe ôm
       gẫn chỗ anh làm việc mang tới sạp
       báo của Oanh để nhờ Oanh đưa
       lại cho em. Rất mong em sớm nhận
       được nó, đọc và hiểu rồi
       thông cảm cho anh.
       Anh không muốn bỏ công việc mà anh
       đang yêu thích, nó giúp anh có điều kiện
       gần gũi với những người nông
       dân chân chất và anh làm những việc giúp ích
       được họ. Nhưng ở đời
       đâu ai muốn mà được, anh không thích
       đi nước ngoài giờ cũng phải
       đi v́ gia đ́nh.
       Anh rất nhớ em và dù ở nơi xa xôi
       anh cũng hy vọng có ngày ḿnh gặp lại. Em
       có chờ anh được không?
       À, anh có gửi theo thư này, nhờ bác xe ôm
       mang cho cho em cái túi sốp màu đen. Trong túi có
       một nải chuối cau chín bói mà anh biết
       em rất thích. Cũng bác nông dân hôm trước
       tặng cho anh và anh gửi cho em.
       T́nh yêu có màu ǵ em nhỉ?
       Chắc là màu vàng đậm đà,
       tươi rói của nải chuối cau chín bói.
       Chuối cau chín bói loài chim trao trảo rất
       thích ăn, nải chuối này chim ăn dỡ
       một trái, chắc trái chuối chim ăn
       dỡ ngọt ngào lắm. Mùi chuối cau chín bói
       như mùi mật, ngọt và thơm.
       Anh đi sẽ nhớ măi mùi mật
       ngọt và thơm trên môi em. Đó là màu của
       t́nh yêu em ạ.”
       Phiến xếp lại bức thư,
       nắm chặt trong ḷng bàn tay khép lại.
       Phiến không biết làm ǵ, cố rất
       muốn khóc, muốn cắn nát đôi môi của
       ḿnh, đôi môi “mật ngọt” như Thông nói
       trong thư. Môi mật ngọt, môi thơm
       nồng mủi chuối cau chín bói để làm
       ǵ khi Thông từ hôm nay sẽ không c̣n qua phà
       mỗi chiều cuối tuần cho buổi
       hẹn ḥ đầy trông ngóng với Phiến
       nữa. Ngày mai anh đă ở một nơi nào
       thật xa, bên kia mặt biển rộng hơn
       gấp ngh́n lần mặt sông này.
       Oanh vẫn nhấp nhổm trên ghế sau
       quầy báo, Oanh theo dơi từng cử chỉ
       của Phiến. Oanh thấy Phiến lặng im
       một cách kỳ lạ, bức thư của
       Thông được Phiến nắm chặt
       trong ḷng bàn tay khép lại. Mấy ngón tay run run.
       Mội cắn chặt môi. Tay kia lần mở
       miệng túi sốp. Oanh cố nhón chân lên cao
       để nh́n tận bên trong coi có ǵ nhưng
       không thể thấy rơ, Oanh chỉ đoán đó
       là món quà Thông gửi cho Phiến khi Thông bận
       việc không về được.
       Oanh bỗng cười nắc nẻ, trêu
       chọc Phiến:
       - Sướng nhé, hạnh phúc nhé, chàng  bận
       việc không về được để qua
       phà thăm em, những vẫn nhớ tới em,
       gửi lá thư mùi mẫn và món quà t́nh yêu
       ngọt ngào. Vậy sao Phiến không vui, không
       cười?
       Nhưng rồi Oanh bỗng sững sờ,
       im tiếng, tắt luôn giọng cười trêu
       chọc bạn v́ thấy Phiến đang cúi
       mặt, Phiến cúi mặt cố giấu hai
       giọt nước mắt nóng hổi đang
       lăn xuống hai g̣ má đă nhạt phai
       đợi chờ, nhạt phai hy vọng v́
       từ bây giờ, mỗi chuyến phà qua sông vào
       những chiều cuối tuần đối
       với Phiến không c̣n ư nghĩa ǵ nữa.
       T́nh yêu có màu ǵ hở Thông?
       Em không biết.
       TKT
       *****************************************************
       Page 1 of 1