URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       Christ-Bible Theological Seminary
  HTML https://thevbi.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: TUẦN HỌC 6
       *****************************************************
       #Post#: 13231--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: lephamthuynhien Date: February 14, 2017, 2:36 pm
       ---------------------------------------------------------
       1. Trong chương 6 tác giả nhận
       định rằng, Vương quốc của
       Đức Chúa Trời là chủ đề
       trọng tâm của các sách “Lịch sử văn
       chương vương quốc”; thầy, cô
       hiểu thế nào về khái niệm
       “vương quốc Đức Chúa Trời”
       trong các sách này và trong Tân Ước?
       Trong Cựu Ước thì
       “vương quốc Đức Chúa Trời”
       chỉ về một nước có dân
       sự và địa hạt cụ
       thể dưới quyền lãnh
       đạo của Chúa. Trong thời
       Môi-se thì Chúa là vua trực
       tiếp của dân Y-sơ-ra-ên, Môi-se vừa
       là tiên tri và thầy tế lễ,
       và là người lãnh
       đạo dân sự. A-rôn cùng con
       cháu ông cũng được chọn
       làm thầy tế lễ để phụ
       hầu việc Chúa. Sau thời kỳ
       này thì Sa-mu-ên được
       Chúa chọn làm tiên tri và thầy
       tế lễ.
       Khi dân sự đòi một
       người làm vua lãnh đạo
       họ như các dân tộc khác thì
       Chúa cho họ một vua nhưng Chúa
       vẫn là vua muôn vua. Đất
       nước trên thế gian của dân
       Y-sơ-ra-ên có một vị vua do Chúa
       lập nên, một thầy tế lễ
       đại diện dân chúng để
       giữ mối tương giao với
       Ngài và một tiên tri để ban
       phát lời Chúa cho vua và dân
       sự Ngài tức dân Y-sơ-ra-ên.
       Vương quốc Đức Chúa Trời trong
       thời Cựu Ước
       chứa đựng tính cách
       lịch sử và địa lý theo
       những diễn biến xảy ra cho dân
       Y-sơ-ra-ên qua từng thời kỳ.
       Dưới thời quản trị
       của các vua Sau-lơ, Đa-vít và Sa-lô-môn
       thì đó là một vương
       quốc thống nhất. Sau đời
       Sa-lô-môn thì vương quốc Ngài
       bị chia đôi, mười chi phái
       định cư ở phía Bắc
       được gọi là Y-sơ-ra-ên,
       hai chi phái Giu-đa và Bên-gia-min ở
       phía Nam được gọi là
       Giu-đa. Vương quốc Y-sơ-ra-ên
       ở phía Bắc bị vua A-si-ri
       đánh chiếm, dân bị đi đày
       và vương quốc này bị xóa
       sổ. Sau đó thì vương quốc
       Giu-đa ở phía Nam cũng bị vua
       xứ Babylôn đánh chiếm và dân
       bị đày sang Babylôn. Bảy mươi
       năm sau thì họ được
       hồi hương và xây dựng lại
       đền thờ Chúa khi
       người Ba-tư chiếm Babylôn.
       Vương quốc của Đức Chúa
       Trời trong Tân Ước không còn
       là một đất nước căn
       cứ trên địa lý và lịch
       sử của con người với
       một vì vua trong thể chế quân chủ
       nữa. Từ khi Giăng báp-tít
       xuất hiện và Chúa Cứu
       thế ra đời thì một
       vương quốc mới
       được hình thành. Chúa
       vẫn là vua của họ nhưng
       vương quốc Ngài nằm ngay trong
       lòng họ (Luca 17:20-21). Khi họ tin
       Đức Chúa trời là
       Chúa và Đấng cứu thế
       là con một Ngài thì
       được tái sinh làm công dân
       nước trời. Vương quốc
       này sẽ không bao giờ thay đổi
       như vương quốc của các vua
       thế gian. Chỉ có sự tái sanh
       thật mới giúp một
       người nhận biết vương
       quốc Đức Chúa Trời và có
       thể trở thành dân Ngài.
       Những ai đầu phục Chúa
       và để Ngài làm chủ
       đời sống họ, đi theo luật
       pháp Ngài thì người
       đó là công dân của nước
       Chúa. Đây là vương quốc
       của sự cứu rỗi.
       2. Câu chuyện của Đa-vít minh họa
       về ba sự kiện của tội lỗi và
       ba sự kiện của sự cứu rỗi
       như thế nào?
       Đức Chúa Trời là
       Đấng yêu thương, nhân từ
       nhưng rất thánh khiết và công
       bình nên Ngài thưởng
       người công chính và phạt
       kẻ tội lỗi. Đời sống
       của Đa-vít là một bằng
       chứng minh họa cho bản tánh
       đó của Chúa. Đa-vít là
       một vị vua rất yêu mến Chúa
       và có nhiều điểm tốt
       nhưng ông vẫn là con người nên
       vẫn phạm tội. Chúng ta cùng xem
       xét về những đặc
       trưng của tội lỗi qua đời
       sống Đa-vít.
       Tội lỗi có quyền lực
       rất lớn trên đời sống con
       người dù đó là
       người yêu mến Chúa. Môi-se là
       một tiên tri và thầy tế lễ
       lớn của Y-sơ-ra-ên vẫn không
       tránh khỏi tội khiến ông chỉ
       được nhìn đất
       hứa mà không được
       vào. Đa-vít hết lòng yêu mến
       Chúa, khao khát sống đẹp lòng
       chúa nhưng cũng không vượt qua
       sự cám dỗ mà phạm tội
       tà dâm. Đa-vít đi từ tội
       tà dâm đến tội giết
       người vì ông muốn che dấu
       tội lỗi mình. Tội lỗi khiến
       ông bị trói buộc và tiếp tục
       làm nô lệ cho tội lỗi. Phao-lô
       đã từng nhắc chúng ta
       sự cám dỗ là điều
       sẽ đến như chuyện
       thường tình và khuyên “Vậy
       th́, ai tưởng ḿnh đứng, hăy giữ
       kẻo ngă ” (Cô 10:12). Phao-lô là một
       sứ đồ yêu mến Chúa cũng
       nói về chính ông rằng ông không
       thể làm điều lành mình
       muốn nhưng làm điều ác
       mình không muốn (Rô 7:15-23) vì xác
       thịt trong con người bị bán
       cho tội lỗi.
       Tội lỗi luôn đi kèm với
       hình phạt hoặc trong hiện tại
       hoặc trong tương lai. Trong
       trường hợp Đa-vít
       thì hình phạt hiện tại
       được xóa bỏ khi tiên tri
       Na-than nói Chúa đã tha tội cho vua
       (II Samuên 12:13) vì ông nhận tội và
       ăn năn thật lòng. Khi Đa-vít
       phạm tội tà dâm lại thêm tội
       giết người thì hình phạt
       người phải nhận là
       sự chết, bị truất phế
       nhưng vì ông ăn năn và nhận
       tội nên Chúa cứu ông bởi ân
       điển như ngày nay chúng ta
       được cứu. Sự tha
       thứ đến bởi ân điển
       Chúa. Tuy nhiên hậu quả của tội
       lỗi là điều mà Đa-vít
       và con cái ông vẫn phải gánh
       chịu. Điều này nhắc
       chúng ta rằng chúng ta sẽ
       gặt trái mà chúng ta gieo,
       nhưng quả của nó không chỉ rơi
       trên đời sống của chúng ta
       nhưng còn ảnh hưởng
       đến con cháu mình như hậu
       quả của sự bất tuân của
       A-đam và Ê-va vẫn ở trên hậu
       tự họ.
       Mọi tội lỗi đều có giá
       trả cao như Phao-lô đã nhắc
       trong Rô-ma 6:23 “tiền công của tội lỗi
       là sự chết”. Đây không chỉ
       về hình phạt thuộc thể cho
       tội lỗi như đã nói
       ở phần đầu nhưng mà
       là hậu quả của nó về sau.
       Giá trả này còn là sự
       chết về tâm linh, mất sự nối
       kết với Chúa và sự
       bình an của Ngài. Đa-vít
       đã chịu cái giá trả
       nhiều gấp bội lần. Gia đình
       ông trải qua những biến loạn kinh
       khiếp; việc này dẫn đến
       việc kia. Am-nôn con trưởng
       Đa-vít hãm hiếp Ta-ma là em
       của Áp-sa-lôm tức em khác mẹ
       với Am-nôn rồi Áp-sa-lôm giết
       Am-nôn để trả thù cho em và
       chạy trốn khỏi Giê-ru-sa-lem (II Sa 13). Sau
       đó Áp-sa-lôm dấy loạn chống
       Đa-vít , chiếm Giê-ru-sa-lem, tự tôn
       mình làm vua và hãm hiếp
       mười cung phi của vua cha (II Sa 15-16).
       Áp-sa-lôm giữ lòng thù hận
       mà mưu sát cha mình (II Sa17) nhưng
       cuối cùng bị giết chết. Lòng
       Đa-vít đau xỏt vì cái
       chết của Áp-sa-lôm dù đó
       là đứa con phản nghịch
       đã sỉ nhục mình. Ông biết
       đó là sự rủa sả
       của Chúa, là trái của tội
       lỗi mà ông đã phạm.
       Bên cạnh những điểm trên,
       chúng ta còn thấy những
       đặc điểm của sự
       cứu rỗi đến từ
       Chúa.
       Sự tha tội và tha cả hình
       phạt là một đặc ân cũng
       như đặc điểm của
       sự cứu rỗi. Trong sự
       ăn năn thống hối (Thi 51),
       Đa-vít được Chúa tha
       tội và Ngài cất đi hình
       phạt mà ông đáng phải nhận.
       Đa-vít sau đó đã trở
       lại đời yêu mến Chúa,
       muốn sống đẹp lòng Chúa hay
       nói cách khác là
       được tái sinh trong Ngài.
       Tương tự với
       trường hợp của
       Đa-vít, chúng ta được
       Chúa cất đi hình phạt
       đời đời qua việc tin
       nhận Chúa Giê-xu là Đấng
       cứu chuộc mình.
       Ngoài sự tha tội thì
       người ăn năn trở lại
       được ban cho năng quyền
       khống chế tội lỗi qua Thánh Linh
       (Rô-ma 8:37-39). Đức Thánh Linh
       ở cùng người yêu mến
       và vâng nghe lời Chúa. Ngài
       có quyền năng giúp chúng ta
       chống trả tội lỗi và chiến
       thắng ma quỷ (Giăng 1:4).
       Song song với ơn tha tội thì
       Chúa còn ban đặc ân
       được xưng công bình. Mọi
       tội được tha và xóa
       sạch như Ê-sai 1:18 nói “Dầu tội
       các ngươi như hồng điều,
       sẽ trở nên trắng như tuyết,
       dầu đỏ như son, sẽ trở nên
       trắng như lông chiên”. Đa-vít nhận
       biết đặc ân này khi ông viết
       Thi Thiên 103:12. Dầu sự xưng công
       bình xóa sạch tội lỗi chúng
       ta trước mặt Chúa nhưng
       sẽ không cất bỏ hậu quả của
       tội lỗi ta đã làm là
       điều chúng ta cần ghi nhớ.
       3. Ư nghĩa tên của Sa-mu-ên liên quan thế nào
       đến vấn đề "nghe về
       Đức Chúa Trời". Đời sống
       Sa-mu-ên cho chúng ta những điển h́nh tích
       cực nào?
       Trong tiếng Hy Lạp sa-al có nghĩa là “cầu
       xin”, sama có nghĩa là “được lắng
       nghe”, và el là một trong những danh xưng
       của Đức Chúa Trời. Tên của Samuên
       là sự kết hợp hai từ
       “đă được nghe” và “về Đức
       Chúa Trời” trong tiếng Hêbơrơ. Tên
       Sa-mu-ên có nghĩa là “Đức Chúa
       Trời nhậm lời” (I Samuên 1:20) vì ông
       là kết quả của lời mẹ
       ông hết lòng cầu xin Chúa.
       Những điểm tích cực trong
       đời sống Sa-mu-ên:
       An-ne, mẹ của Sa-mu-ên, là
       người có lòng tin kính
       Chúa với đức tin mạnh
       mẽ, và là một chiến sĩ
       cầu nguyện I Sa 1. Bà nuôi
       dưỡng Sa-mu-ên trong ba năm
       trước khi dâng ông cho Chúa như
       lời hứa. Chắc chắn
       bà Anne đã là tấm gương
       sáng cho Sa-mu-ên về lòng tin kính,
       sự cầu nguyện, đầu phục
       và giữ lời hứa
       nguyện với Chúa vì ông là
       một chiến sĩ cầu nguyện cho dân
       Yơ-ra-ên (I Sa 12:17-18, 23). Bài ca của An-ne
       ca ngợi ân điển Chúa sau khi dâng
       Sa-mu-ên vào đền thờ (IISu 29:27)
       cho thấy niềm tin và lòng biết
       ơn Chúa cất đi sự son sẻ
       của bà. Sa-mu-ên ở lại trong
       đền tạm để được
       học về luật pháp Chúa và
       sự hầu việc Ngài. Gia
       đình Hê-li bị sa sút về
       mặt đạo đức nhưng
       Ên-ca-na và An-ne vẫn giao phó Sa-mu-ên cho
       Hê-li vì họ tin vào Đức
       Chúa Trời. Sa-mu-ên được
       lớn lên trong sự khôn ngoan, và
       sống đẹp lòng Chúa (I Sa 2:26).
       Sa-mu-ên là tiên tri đầu tiên sau Môi-se. Ông
       đã nói tiên tri về thầy tế
       lễ Hê-li và gia đình ông khi còn
       rất trẻ (I Sa 3:11-14). Ông hết lòng
       phục vụ Chúa trong chức vụ
       tiên tri (I Sa 3:20-2, 4:1) và thầy tế
       lễ (2:35). Sa-mu-ên đã cầu thay cho
       Y-sơ-ra-ên (ISa 15:11; 7:7, 8), dạy dỗ họ
       lời Chúa (II Sa 14:14, 12:20-22). Sa-mu-ên
       là vị quan xét cuối cùng
       nhưng ông tiếp tục chức vụ
       tiên tri và thầy tế lễ cho Chúa
       sau khi lập vua cho dân Y-sơ-ra-ên. Ông tiếp
       tục làm người đại
       diện Chúa cho dân sự, xức
       dầu cho người được
       Chúa chọn làm vua, truyền đạt
       lời Chúa và ý Ngài cho dân
       sự và vua biết.
       Sa-mu-ên được gọi là
       “người xây cầu” của
       Đức Chúa Trời vì ông
       là người giúp các chi
       phái Y-sơ-ra-ên đoàn kết lại
       trong thời kỳ không có
       người lãnh đạo và
       dẫn dắt họ trở lại
       thờ phượng Chúa (I Sa 7:3-6).
       Sa-mu-ên đã trở thành
       người lãnh đạo thuộc linh
       cho Y-sơ-ra-ên (I Sa 4:1). Ông làm quan xét
       cho dân sự tại Ra-ma là nơi
       ở của ông và hằng năm ông
       cũng đi đến các thành
       khác như Bê-tên, Ghinh-ganh, và Mích-ba để
       thực hiện chức vụ này (I
       Sa 7:16). I Sa-mu-ên 7:16 cho biết ông làm quan
       xét suốt đời sống ông.
       SV LP Thúy-Nhiên
       #Post#: 13232--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: lephamthuynhien Date: February 14, 2017, 2:41 pm
       ---------------------------------------------------------
       [move][glow=red,2,300]Xin chúc Giáo sư và
       qúy thầy cùng gia quyến một
       ngày lễ tình yêu vui vẻ và
       hạnh phúc![/glow][/move].
       #Post#: 13234--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: lephamthuynhien Date: February 14, 2017, 4:29 pm
       ---------------------------------------------------------
       Thầy Bình thân mến,
       Trong phần trả lời câu hỏi 2,
       thầy có thể nêu ví dụ về
       Đa-vít liên hệ tới các
       sự kiện tội lỗi
       được liệt kê và giải
       thích?
       Trong câu 3A thì thầy có viết:” An-ne
       cũng hiếm muộn. Nhưng Kinh Thánh không nói
       việc bà An-ne hiếm muộn là do một
       lỗi lầm nào đó của bà đối
       với Thượng Đế.” Tôi có
       những suy nghĩ sau:
       Trong tiếng Hy-lạp thì An-ne có
       nghĩa là ân điển hay ân sủng.
       Bà là người hiền lành.
       Dù bị Phê-ni-na là vợ
       thứ của Ên-ca-na trêu chọc, bà
       không cãi lẫy nhưng chỉ khóc
       rồi tìm kiếm Đức Giê-hô-va
       mà than thở, cầu nguyện thống
       thiết với Ngài đến nỗi
       Hê-li tưởng bà say rượu.
       Bà chẳng mở miệng trách
       Chúa khiến bà son sẻ nhưng
       một mực kêu nài sự
       thương xót của Ngài. Khi
       lời cầu xin được
       Chúa đoái nghe và ban cho bà con
       trai đầu lòng thì bà giữ
       lời hứa nguyện dâng con
       đó sau khi dứt sữa nó.
       Xét ra bà là người hiền
       lành, và kính sợ Chúa. Tôi
       không nghĩ bà làm điều sai
       lỗi với Chúa để Chúa
       phạt bà son sẻ. Tôi cũng nhớ
       đến Sa-ra vợ Môi-se, bà cũng
       son sẻ; Chúa có hứa sẽ cho
       bà sanh con trai mà mãi đến khi
       bà quá tuổi Chúa mới
       thực hiện lời Ngài
       hứa. Gia-cốp yêu thương Ra-chên
       và đi lại cùng nàng mà không
       yêu thương Lê-a nên Chúa cho Lê-a sanh sản
       còn Ra-chên thì son sẻ. Sau cùng
       Chúa cũng nhớ đến Ra-chên
       mà cho bà sanh Giô-sép. Có thể
       Chúa muốn cho An-ne một người
       con được dùng vào
       chương trình cứu giúp dân
       sự Ngài và thời
       điểm đó chưa đến
       chăng.
       SV LP Thúy-Nhiên
       #Post#: 13238--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: lephamthuynhien Date: February 14, 2017, 5:09 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=MA-0616-Phạm Thanh B́nh Joseph
       link=topic=869.msg13164#msg13164 date=1487023678]
       Tái sanh có ư nghĩa ǵ? Có phải tiếp
       nhận Chúa là được tái sanh không?  Làm
       thế nào để được tái sanh?
       Thầy Hoàng Hiền thân mến!
       Tái sanh có nghĩa là làm sống lại, làm
       mới lại cái đă cũ.  Hay dễ
       hiểu hơn là  'đổi mới'.   II
       Côrinhtô 5:17 chép rằng “Vậy, nếu ai ở
       trong Đấng Christ, thí nấy là người
       dựng nên mới, những sự cũ đă
       qua đi, nầy mọi sự đều
       trở nên mới”.
       Chữ 'sanh lại' mà Chúa Jesus đề
       cập với Ni-cô-đem mang một ư nghĩa
       siêu nhiên cho chương tŕnh cứu chuộc
       của Đức Chúa Trời dành cho nhân
       loại.  Chúa Jesus phán cùng Nicôđem rằng:
       '...Nếu một người chẳng sanh
       lại th́ không thể thấy nước
       Đức Chúa Trời, không được vào
       nước Đức Chúa Trời' (Giăng 3:3,5).
       "Sanh lại" nói đây chỉ linh hồn,
       gồm tâm tánh và phẩm cách, được sanh
       lại (đổi mới) bởi Đức Thánh
       Linh và ân điển của Đức Chúa Trời
       (Giăng 1:12,13; 3:5,6; I Giăng 3:9).
       Tái sanh là việc làm của Đức Thánh Linh
       thông qua đức tin của chúng ta; Đức
       Thánh Linh ngự vào tâm linh của chúng ta; biến
       đổi tâm linh cũ kỹ, chết mất ,
       xa cách Đức Chúa Trời , trở nên một
       tâm linh sống động, nối liền
       mạch sống giữa tâm linh chúng ta với
       Đức Chúa Trời, để mở
       đường vào Vương quốc của
       Đức Chúa Trời.
       Khi tin nhận Chúa 'thật ḷng', ăn năn
       từ bỏ những sự xấu xa tội
       lỗi trước đây, chúng ta sẽ
       được tái sanh.  Như vậy, dầu
       người đă tin Chúa, mà vẫn giữ
       nếp sống cũ, không được
       đổi mới trong Chúa, th́ chưa
       được tái sanh.
       Tóm lại, con đường duy nhất
       để trở nên một tín đồ
       Đấng Christ là được tái sanh, sanh ra
       bởi quyền phép của Chúa Thánh Linh.
       Thân mến
       Joseph Phạm
       [/quote]
       Thưa thầy Bình và thầy Hiền,
       Tôi đồng ý với lời
       giải thích về sự tái sanh
       của thầy Bình. Chúa Thánh Linh
       là Đấng nhìn biết tấm
       lòng mỗi người về
       sự tin nhận Chúa và thật
       lòng muốn có một đời
       sống mới trong Chúa. Chúng ta không
       thể nhìn vào tâm linh người
       khác như Chúa Thánh Linh vậ̣y
       theo qúy thầy thì làm thế
       nào để phân biệt một
       người được tái sanh
       và người chưa
       được tái sanh?
       SV LP thúy-Nhiên
       #Post#: 13240--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 14, 2017, 5:16 pm
       ---------------------------------------------------------
       Thầy Ung Thanh Phong thân mến!
       Qua câu chuyện Đa-vít phạm tội,
       thầy học được điều ǵ
       nơi Đa-vít, hoặc rút tỉa ra
       được bài học nào cho bản thân?
       Thêm một điều nữa:  Khi thấy An-ne
       chỉ nhóp nhép miệng mà thôi, không có ai nghe
       tiếng nàng.  Thầy tế lễ Hê-li
       tưởng bà say, nên hỏi rằng: 'Chừng
       nào nàng mới hết say?  Hăy đi giă
       rượu đi' (1:13,14).  Với sự
       hiểu lầm của Hêli và kết luận
       của ông, thầy nghĩ Hêli có đáng trách v́
       sự 'đoán xét' sai trật của ḿnh không?
       Thầy rút tỉa được bài học nào
       nếu nằm trong trường hợp của
       Hêli?
       Mong thầy chia sẻ kinh nghiệm của ḿnh.
       Cảm ơn!
       Thân mến
       Joseph Phạm
       #Post#: 13243--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: lephuocsanh Date: February 14, 2017, 5:36 pm
       ---------------------------------------------------------
       [font=courier]Thảo luận tuần 6[/font]
       [font=arial]1.  Trong chương 6 tác giả
       nhận định rằng, Vương
       quốc của Đức Chúa Trời là chủ
       đề trọng tâm của các sách “Lịch
       sử văn chương vương quốc”;
       thầy, cô hiểu thế nào về khái niệm
       “vương quốc Đức Chúa Trời”
       trong các sách này và trong Tân Ước?[/font]
       
       [font=arial]Vương quốc của Đức
       Chúa Trời có nghĩa là Đức Chúa
       Trời cai trị dân sự của Ngài.   Trong
       nền chính trị thần quyền
       người lãnh đạo là một
       tiên tri hay thầy tế lễ như Môise và
       Samuên . Khi Môise thay mặt dân sự
       cầu xin với Đức Chúa Trời, ông là
       một thầy tế lễ . Khi  ông  đem
       Lời Đức Chúa Trời xuống
       từ nuí Si-nai cho dân sự, ông là
       một tiên tri.
       Vị tiên tri /thầy tế lễ nầy có
       thể làm trung gian cho ư muốn của
       Đức Chúa Trời, và Đức Chúa
       Trời có thể cai trị dân sự Ngài.
       Khi  Samuên  đã già  , dân Ysơraên thấy
       các con  ông không thể thay thế ông, th́ họ
       muốn có được một vị vua
       giống như tất cả các dân tộc khác .
       Và Chúa đã cho họ có vua.
       Trong giai đọan nầy khaí niệm
       Vương quốc của Đức Chúa
       Trời thay đổi đôi chút.
       Vương quốc mà dân Do thái lúc
       ấy muốn có là một vương quốc
       thế tục, cai trị một quốc gia
       riêng biệt của con người. Trong
       vương quốc nầy  Đức Chúa
       Trời cần một vị vua vâng lời Ngài
       và các thầy tế lễ là những
       người sẽ bước vào sự
       hiện diện của Ngài thay cho dân sự.  Các
       đấng tiên tri là những người
       sẽ đại diện cho Ngài để nói
       chuyện với dân sự và các nhà lănh
       đạo của họ. Vị vua đầu
       tiên là Sau-lơ.
       2.Câu chuyện của Đa-vít minh họa về
       ba sự kiện của tội lỗi và ba
       sự kiện của sự cứu rỗi
       như thế nào?
       --Những khía cạnh của tội
       lỗi.
       Tội Lỗi Có H́nh Phạt .
       Tội lỗi thường dẫn
       đến hình phạt hoặc
       trực tiếp hay gián tiếp
       hoặc trong hiện tại hay tương
       lai. Vua Đa-vít ham mê một
       người đàn bà dùng
       quyền lực của mình để
       chiếm đoạt lại mang tội giết
       người chỉ vì sắc
       dục. Ông ăn năn được tha
       tội nhưng hình phạt vẫn còn
       hậu quả về sau là đứa
       con phản nghịch.
       Quyền Lực Của Tội Lỗi .
       Một người như vua Đa-vít
       có đầy quyền lực nhưng
       lại mất làm mất đi danh
       dự hào quang của một
       người lãnh đạo chỉ
       vì ông yếu đuối hơn tội
       lỗi. Giết người chồng
       để cướp đoạt
       người vợ và mất hết
       sự quang minh chính đại của
       một đế vương đà cho
       thấy  tội lỗi đã áp
       đảo sự khôn ngoan minh mẫn của
       ông.
       Cái Giá Của Tội Lỗi.
       Mọi tội lỗi đều có cái
       gía của nó. Vua Da-vít phaỉ
       trả giá như thế nào cho
       những tội lỗi của ông? Chúng
       ta không thấy hạnh phúc trong  gia
       đình ông. Con trai ông là Am-nôn hiếp
       người  em gái khác mẹ. Anh cô
       ta là Ap-sa-lôm giết Am-ôn để trả
       thù, rồi sau đó tự xưng
       vua, mưu sát cha mình là
       Đa-vít để rồi cũng bị
       giết chết. Tất cả đều
       bẳt đầu những dục
       vọng không được kềm chế.
       Dù đó là tội lỗi của
       vua Đa-vít hay của các con ông.
       --Ba sự kiện của sự cứu rỗi.
       -Khi biểt mình phạm tội và ăn
       năn  Chúa Jêsus Christ đă cất đi h́nh
       phạt của tội lỗi chúng ta vì
       Chúa là Đấng Cứu Rỗi.
       -Khi chúng ta có đức tin
       vững mạnh thì Đức Thánh Linh
       chiến thắng quyền lực Của
       Tội Lỗi trong chúng ta giúp chúng
       ta kềm chế được tội
       lỗi vì không có quyền năng
       nào lớn hơn quyền năng
       của Chúa.
       -Sự xưng tội giúp chúng ta
       xóa bỏ tội lôĩ trước
       mắt Ngài, chúng ta trở
       thành người công bình nghĩa
       là cảc vết như tội lỗi
       đều ược rửa sạch do
       sự tha thứ. Tuy nhiên
       trước mắt thế gian con
       người đôi khi không tin mình
       hoàn toàn có thể thay đổi
       và trong tâm khảm họ vẫn có
       những ảnh hưởng của
       quá khứ. Và có những
       hậu quả của thế gian mà họ
       phải trả.
       3. Ư nghĩa tên của Sa-mu-ên liên quan thế nào
       đến vấn đề "nghe về
       Đức Chúa Trời". Đời sống
       Sa-mu-ên cho chúng ta những điển h́nh tích
       cực nào?
       Theo ngôn ngữ Hêbơrơ Samuên cọ
       nghĩa là “đă được nghe” và
       “về Đức Chúa Trời”. Và cả
       cuộc đời của ông Samuên
       đã sống xứng đáng
       với tên của mình.
       Tứ nhỏ khi còn sơ sinh mẹ ông
       làm lễ dâng con mình cho Chúa. Và
       sau đó đã để ông tại
       đền thánh với vị thầy
       tế lễ đế ông biết và
       phục vụ Chúa. Lớn lên ông luôn
       được Đức Chúa Trời giao
       phó những việc hệ trọng
       và đã thực hiện
       đúng những lời Chuá
       phán dạy.
       Những điểm tích cực trong
       cuộc đời của Samuên
       - Thứ nhất, mẹ của Samuên xem con
       mình là ơn phước của
       Đức Chúa Trời ban cho nên
       bà có trách nhiệm giáo dục
       con mình biết tin kính Ngài
       từc lúc nhỏ. Bà nói:  “ tôi
       cũng dâng nó cho Đức Giê-hô-va; tôi cho
       Đức Giê-hô-va mượn nó trọn
       đời nó. Đoạn mẹ con đều
       thờ lạy tại đó trước mặt
       Đức Giê-hô-va”.
       - Thứ nh́,  chính bản thân Samuên là tấm
       gương cao quí về những điều
       đạt được qua sự nuôi dạy
       tin kính. Samuên đã giết vua Aga
       trước mặt vua Sau lơ khi vua
       không  vâng lời Chúa phải dẹp
       bỏ hết dân Amaléc mà chỉ
       cướp cũa cải và tha cho vua
       của dân Amaléc.
       - Thứ ba :
       Ông là vị quan xét  cuối cùng
       và cũng là vị quan xét thành
       công nhất đã đưa dân Do thái
       qua những giai đoạn khó khăn
       đánh bại các dân như Phi-lit-tin
       thường xuyên đe dọa sự yên
       bình của họ. Ông là nhà lãnh
       đạo lớn dùng cả cuộc
       đời mình để đã
       phục vụ Đức Chúa
       Trời và dân tộc Ysơraên .
       [/font]
       le phuoc sanh
       #Post#: 13247--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 14, 2017, 5:51 pm
       ---------------------------------------------------------
       Cô Thúy Nhiên thân mến!
       Khi viết:  'An-ne cũng hiếm muộn.
       Nhưng Kinh Thánh không nói việc bà An-ne hiếm
       muộn là do một lỗi lầm nào đó
       của bà đối với Thượng
       Đế”, tôi đă khẳng định
       rằng bà An-ne hiếm muộn không phải do bà
       có lỗi lầm nào với Đức Chúa
       Trời cả; đây là việc b́nh
       thường như hiện nay, hoặc là do
       chương tŕnh đặc biệt nào đó
       của Đức Chúa Trời.
       
       Tôi mong cô và quư thầy cô tiếp tục góp ư
       kiến cho nan đề sau đây:
       Thầy tế lễ A-rôn có hai con trai bị
       Đức Giê-hô-va giết chết (Lê-vi-kư 10:2)
       Thầy tế lễ Hê-li có hai con trai gian tà,
       chẳng nhận biết Đức Giê-hô-va.
       Cuối cùng cũng bị chết  (I Sa-mu-ên 2:2,
       11)
       Thầy tế lễ Sa-mu-ên cũng có hai con
       trai, nhưng hai người này cũng chẳng
       noi gương cha, làm chuyện xấu... (I
       Sa-mu-ên 8:2)
       Quư thầy cô nghĩ sao về những
       trường hợp này khi so sánh lời dạy
       trong sách Tít 1:6-8 và I Timôthê 3:4,5?  Phải chăng
       lỗi này do người cha không biết dạy
       con, hay từ các con không biết vâng lời?
       Nếu ngày nay một Mục sư gặp
       phải trường hợp tương tự
       phải làm ǵ để không ảnh hưởng
       xấu đến đạo Chúa?
       Thân mến!
       Joseph Phạm
       #Post#: 13250--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 14, 2017, 5:58 pm
       ---------------------------------------------------------
       Thầy Phước Sanh thân mến!
       Theo thầy, lư do ǵ Đức Giê-hô-va không phán
       với Hêli, nhưng lại phán cậu thiếu
       nhi Samuên?  Điều này cho chúng ta học
       được bài học ǵ?
       Thân mến
       Joseph Phạm
       #Post#: 13254--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: lephamthuynhien Date: February 14, 2017, 6:27 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=MA-0616-Phạm Thanh B́nh Joseph
       link=topic=869.msg13134#msg13134 date=1486964686]
       Quư thầy cô thân mến!
       Sẵn đây, tôi mong quư thầy cô giúp hiểu
       'nước Đức Chúa Trời'
       (nước thiên đàng) (Mathiơ 13:24, 31...)  và
       'quê hương ở trên trời (Hêbơrơ
       11:16), khác nhau hoặc giống nhau như thế
       nào với Vương quốc Đức Chúa
       Trời mà chúng ta đang thảo luận trong
       phần Tân Ước?
       Thân mến
       Joseph Phạm
       Thưa thầy Bình và qúy thầy,
       đây là sự hiểu của tôi
       về từ nước thiên
       đàng
       Từ “nước thiên đàng”
       được nói đến nhiều
       lần trong Kinh Thánh và
       được dùng nhiều trong các
       dụ ngôn Chúa Giê-xu dạy cho dân chúng.
       Mỗi câu chuyện mang ý nghĩa riêng.
       Có lúc từ “nước thiên
       đàng” được dùng
       để chỉ về Hội thánh
       Chúa, có khi từ đó lại
       chỉ về nước thiên đàng
       thật nơi Chúa ngự, nơi
       Ngài sắm sẵn chỗ cho
       những người được
       chuộc bằng huyết và thuộc
       về Ngài hầu được
       ở đó với Ngài
       đời đời.
       “Đức Chúa Jêsus phán ví dụ khác cùng chúng
       rằng: Nước thiên đàng giống như
       người kia gieo giống tốt trong
       ruộng ḿnh”(Ma 13:24).
       Trong Mathiơ 13:24 nước thiên
       đàng chỉ về Hội Thánh
       của Chúa, những hạt giống
       tốt là con cái nước
       Đức Chúa Trời trong Hội
       Thánh của Ngài tại thế gian. Trong
       Hội Thánh có người
       được tái sanh cũng như
       người chưa tái sanh; có con
       cái Chúa thật cũng có con
       cái ma quỷ lẫn vào Hội Thánh
       đó là cỏ lùng mà Kinh
       Thánh nói đến.
       “Nước thiên đàng giống như một
       hột cải mà người kia lấy gieo trong
       ruộng ḿnh” (Ma13:31).
       Nước thiên đàng trong đoạn
       này cũng chỉ về Hội Thánh
       Chúa trên thế gian. Hột cải là con
       cái Chúa, là người
       đã được tái sanh,
       được nuôi dưỡng trong
       ruộng là nước Đức
       Chúa Trời. Hột cải này
       rất nhỏ nhưng khi mọc lên thì
       lớn như cây cối đến nỗi
       chim trời có thể làm tổ trên
       nhành nó. Muốn mọc thành cây
       thì hột cải đó phải qua
       tiến trình mục nát phần bên
       ngoài để mầm nó có thể
       biến đổi và mọc thành cây.
       Nó nói đến sự bỏ đi
       hình thái cũ tức là
       sự chết của con người
       cũ và mặc lấy thân thể
       mới hay con người mới qua
       sự làm việc và làm cho
       lớn lên của Thánh Linh. Hột
       cải chẳng phải chỉ lớn
       lên nhưng còn trở nên nguồn
       ích lợi cho chim trời, nói
       cách khác một người
       được tái sanh bởi
       Thánh Linh sẽ thành nguồn
       phước hạnh cho người
       khác.
       “nhưng họ ham mến một quê hương
       tốt hơn, tức là quê hương ở
       trên trời; nên Đức Chúa Trời không
       hổ thẹn mà xưng ḿnh là Đức Chúa
       Trời của họ, v́ Ngài đă sắm
       sẵn cho họ một thành.” (Hê 11:16).
       Quê hương ở trên trời
       được nói trong Hêbơrơ 11:16
       chỉ về nước thiên đàng
       trên Thiên quốc. Vì vậy mà Thánh
       Kinh nói chúng ta là “khách và bộ hành
       trên đất” và quê thật của
       chúng ta ở trên thiên quốc
       chẳng phải dưới trần
       thế này. Kinh thánh cũng dạy
       chúng ta hãy ham mến sự
       ở trên trời hơn sự
       ở dưới đất là
       vậy Côlôse 3:2.
       Nhìn chung thì hai thí dụ trên
       nói về vương quốc Đức
       Chúa Trời trong Tân Ước vì nó
       được lập nên trong lòng
       người tin Chúa dù Hội
       Thánh Chúa trên thế gian là một
       Hôi Thánh thực thể. Ví dụ
       trong Hêbêrơ cũng chỉ về vương
       quốc này trong khía cạnh khác
       đó là sự sống ở
       thiên quốc, nơi không còn sự
       chết, khóc lóc, bệnh tật hay
       đau khổ mà là sự vui
       mừng và hạnh phúc bất
       tận.
       Xin qúy thầy thêm ý kiến
       SV LP Thúy-Nhiên
       #Post#: 13260--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest81 Date: February 14, 2017, 9:00 pm
       ---------------------------------------------------------
       [font=times new roman][quote author=MA-0616-Phạm Thanh
       B́nh Joseph link=topic=869.msg13240#msg13240 date=1487114213]
       [size=14pt]Thầy Ung Thanh Phong thân mến!
       Qua câu chuyện Đa-vít phạm tội,
       thầy học được điều ǵ
       nơi Đa-vít, hoặc rút tỉa ra
       được bài học nào cho bản thân?
       Thêm một điều nữa:  Khi thấy An-ne
       chỉ nhóp nhép miệng mà thôi, không có ai nghe
       tiếng nàng.  Thầy tế lễ Hê-li
       tưởng bà say, nên hỏi rằng: 'Chừng
       nào nàng mới hết say?  Hăy đi giă
       rượu đi' (1:13,14).  Với sự
       hiểu lầm của Hêli và kết luận
       của ông, thầy nghĩ Hêli có đáng trách v́
       sự 'đoán xét' sai trật của ḿnh không?
       Thầy rút tỉa được bài học nào
       nếu nằm trong trường hợp của
       Hêli?
       Mong thầy chia sẻ kinh nghiệm của ḿnh.
       Cảm ơn!
       Thân mến
       Joseph Phạm
       [/quote]
       Thân chào Thầy Thanh B́nh trong t́nh yêu thương
       của Đấng Christ !
       Cám ơn Thầy Thanh B́nh rất nhiều , và
       Thầy đă đọc qua bài viết của
       tôi lại thêm phần góp ư cá nhân nghỉ sao  ?
       Qua câu chuyện Đa-vít phạm tội,
       thầy học được điều ǵ
       nơi Đa-vít, hoặc rút tỉa ra
       được bài học nào cho bản thân?
       BÀI HỌC :
       Trước khi chia sẽ với Thầy Thanh
       B́nh qua câu chuyện Da-vit phạm tội , tôi
       đă học được bài học ǵ áp
       dụng cho đời sống HVC của cá nhân
       và gia đ́nh cũng như Chúc Vụ HVC Chúa giao
       cho trong Hội Thánh .
       Kính Thưa cùng Thầy Thanh B́nh , tôi đă
       từng chia sẽ những kinh nghiệm
       suốt 23 năm qua kể từ khi tôi
       được Chúa cứu , trăi qua một
       thời gian không dài cũng không ngẵn . Tại
       HộI Thánh , cũng là Văn Pḥng của
       Trường THEVBI.NET  -THÁNH KINH VIỆN VIỆT
       NAM . Tuy HVC tại nơi đây chỉ trong ṿng
       17 năm trôi qua mà đă trăi qua 7 vị MS.TS .là
       những vị MS. Đều có tiếng trong các
       trường Thần Học và Hội Thánh
       tại Hoa Kỳ .Thế là cứ đến
       rồi ra đi không kịp từ giả !!!
       Thầy Thanh B́nh nghỉ sao ? khi tôi chia sẽ
       cùng Thầy điều nầy để làm ǵ ?
       và đâu có dính liếu ǵ đến câu hỏi
       gợi ư của Thầy . Thật thế
       Thầy Thanh B́nh à , quả thật ,
       trường hợp này nó xảy ra trong
       quảng thời gian tôi HVC tại Hội Thánh
       này mà hiện nay MS. HÙNG PHẠM làm Quản
       Nhiệm. Tôi đă từng nhắc nhở
       rất nhiều vị MS. ĐẾN NHẬN
       ĐĂM TRÁCH CHỨC VỤ là người lănh
       đạo HỘI THÁNH cẩn thận 3
       điều không nên dính vào khi đăm trách chức
       vụ đó là : 1./ Tiền tài  2./ ĐỊA
       VỊ ( DANH VỌNG )  3./ T̀NH CĂM . Nếu mà
       rơi vào 1 trong 3 điều đó là nhận
       lấy hậu quả không tớt như
       trường hợp của Da-vit khi rơi vào
       mặt T́nh Căm với bà Bát-sê-ba . V́ cớ đó
       , thầy Thanh B́nh căm thông cho tôi hơi đi sâu
       vào lănh đạo của của Hội Thánh .
       Thật ra , bản chất của con
       người nam , hay nữ bất cứ ai
       cũng có sa ngă. Ngay cả một người
       đàn ông giống như vua Đa-vít,
       người thật sự mong muốn theo Chúa
       và người được ban phước
       dư dật bởi Đức Chúa Trời,
       đă dễ bị cám dỗ. Tội lỗi
       của vua Đa-vít với Bát-sê-ba là một
       lời cảnh báo cho tất cả chúng ta
       để bảo vệ trái tim của ḿnh,
       đôi mắt của ḿnh và tâm trí của ḿnh.
       Sự tự hào về sự trưởng thành
       tâm linh và khả năng để chịu
       đựng sự cám dỗ bằng chính sức
       mạnh của chúng ta là bước đầu
       tiên để sụp đổ (I Cô-rinh-tô 10:12).
       Ở đây , tôi muốn nói trong Chức Vụ
       “ Thiên Chức “ mà Chúa giao phó lănh đạo ,
       chăn giữ đàn chiên của Chúa trong
       Hội Thánh th́ quá ư tuyệt vời về
       phần Thuộc Linh , cũng như về nhân
       phẫm Đạo Đức “ Phẫm Hạnh
       Mỹ Đức của ĐCT “ ban cho cần
       phải phát huy mạnh mẽ trong Chức
       Vụ của Ḿnh có trách nhiệm trước
       Chúa . Không Những thế nó c̣n phải tranh
       chiến một mất , một c̣n không ít
       bị Satan quậy phá trong đàn chiên Hội
       Thánh hoặc bị bắn tên sẽ cho con cái
       Chúa mạnh Đức Tin gây hoan mang, hay dễ
       bị ngă ḷng, từ đó xa rời Hội Thánh
       v.v… và c̣n rất nhiều kẻ thù trong giặc
       ngoài mà người lănh đạo cần b́nh
       tĩnh , thận trọng , can đăm nh́nh
       thẳng vào kẻ thù quậy phá tứ
       phương , để mà khao khát t́m cầu
       đến Chúa Thánh Linh soi sang trong sự kiên
       ăn cầu nguyện bước đi với
       Chúa trong kỹ Luật nghiêm minh trung tín bền
       đỗ Cầu Nguyện và Đánh Trận
       Thuộc Linh công bớ trong Danh Cúu chúa Giê-Su
       Chrtist mà cất đứt đoạn tuyệt
       quyền lực tối tâm do satan và 1/3 thiên
       sứ sa ngă lănh đạo hăy lui ra jkhori từng
       tấm ḷng của con cái Chúa và ngay cả chính
       trong Hopoji Thánh ban Chấp Hành và bản thân
       MS.QUẢN NHIỆM cùng Gia Đ́nh . Một
       phần , tôi muốn nói đến hàng ngũ
       MS,QUẢN NHIỆM ĐẾN RỒI ĐI chính
       họ đă rơi vào quỉ kế của
       bẩy rập trong Hội Thánh gài độ v́
       một ít lợi lộc cho cá nhân gia đ́nh ,
       thế là rơi vào căm bẩy tất cả
       đó Thầy Thanh B́nh .
       Đức Chúa Trời nhân từ tha thứ ngay
       cả những tội ác ghê tởm nhất khi
       chúng ta thật sự ăn năn. Tuy nhiên,
       việc chữa lành vết thương gây ra
       bởi tội lỗi không phải lúc nào cũng
       xóa đi những vết sẹo. Tội lỗi
       có những hậu quả tự nhiên, và thậm
       chí sau khi vua đă được tha thứ, vua
       Đa-vít đă nhận lại những ǵ ḿnh
       đă gieo. Con trai của ông có được
       từ quan hệ bất chính với vợ
       của người khác (II Sa-mu-ên 12: 14-24) và vua
       Đa-vít phải chịu những đau khổ
       của sự đỗ vỡ trong mối quan
       hệ t́nh yêu của ḿnh với Cha trên trời
       (Thi Thiên 32 và 51). Làm cách nào để tránh tội
       lỗi ở nơi đầu tiên tốt
       hơn, thay v́ phải t́m kiếm sự tha
       thứ sau đó!
       Vui học cùng Thầy Thanh B́nh .
       Thân kính  sv : Ung Thanh Phong
       [/font][/size]
       *****************************************************
   DIR Previous Page
   DIR Next Page