URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       Christ-Bible Theological Seminary
  HTML https://thevbi.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: TUẦN HỌC 6
       *****************************************************
       #Post#: 13162--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: vohoanghien Date: February 13, 2017, 2:30 pm
       ---------------------------------------------------------
       Thân chào trưởng pḥng!
       Giáo sư đă nhận xét bài thầy rồi,
       cho nên em xin được thảo luận thêm
       với thầy và quí thầy cô như sau:
       trong câu 1 có đề cặp đến từ
       "tái sanh". Có phải tiếp nhận Chúa là
       được tái sanh không? theo thầy tái sanh có
       ư nghĩa ǵ? và  làm thế nào để
       được tái sanh?
       xin được học hỏi từ thầy
       sv Vơ Hoàng Hiền
       #Post#: 13163--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 13, 2017, 2:50 pm
       ---------------------------------------------------------
       Thầy Hoàng Hiền thân mến và quư thầy cô
       thân mến!
       Trong giờ thảo luận chung, tôi mong
       rằng quư thầy cô cùng trả lời
       những câu hỏi của mọi người,
       kể cả câu hỏi tôi đặt ra cho
       một thầy cô nào đó.  Cảm ơn!
       Theo tài liệu sách Giáo khoa cũng như
       thầy đă tŕnh bày:
       Ông (Samuên) và mẹ ông cho thấy giá trị
       của việc nuôi dưỡng và giáo dục
       trong sự tin kính...  Khi Sa-mu-ên tuổi già
       sức yếu, lúc bấy giờ dân Y-sơ-ra-ên
       thấy các con trai ông không ngay thẳng như ông,
       th́ họ bảo Sa-mu-ên rằng họ muốn
       có được một vị vua giống
       như tất cả các dân tộc khác
       Những điều nêu trên cho thấy rằng,
       Samuên đă được nuôi dưỡng và
       giáo dục tốt trong sự tin kính bởi
       người mẹ.  Tuy nhiên,  hai con của ông
       không theo gương tốt nơi cha ḿnh.
       1/  Như vậy, lỗi này do hai con không
       biết vâng lời, hay do ông không biết dạy
       con?
       2/  Khi dâng sự đ̣i hỏi một vua v́
       họ thấy các con của ông không tốt,
       phải chăng Samuên cũng phải chịu
       trách nhiệm chứ không thể hoàn toàn
       đổi thừa cho dân sự, bởi v́
       trước đó họ không đ̣i hỏi có
       vua nào cả?
       Thân mến
       Joseph Phạm
       #Post#: 13164--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 13, 2017, 4:07 pm
       ---------------------------------------------------------
       Tái sanh có ư nghĩa ǵ? Có phải tiếp
       nhận Chúa là được tái sanh không?  Làm
       thế nào để được tái sanh?
       Thầy Hoàng Hiền thân mến!
       Tái sanh có nghĩa là làm sống lại, làm
       mới lại cái đă cũ.  Hay dễ
       hiểu hơn là  'đổi mới'.   II
       Côrinhtô 5:17 chép rằng “Vậy, nếu ai ở
       trong Đấng Christ, thí nấy là người
       dựng nên mới, những sự cũ đă
       qua đi, nầy mọi sự đều
       trở nên mới”.
       Chữ 'sanh lại' mà Chúa Jesus đề
       cập với Ni-cô-đem mang một ư nghĩa
       siêu nhiên cho chương tŕnh cứu chuộc
       của Đức Chúa Trời dành cho nhân
       loại.  Chúa Jesus phán cùng Nicôđem rằng:
       '...Nếu một người chẳng sanh
       lại th́ không thể thấy nước
       Đức Chúa Trời, không được vào
       nước Đức Chúa Trời' (Giăng 3:3,5).
       "Sanh lại" nói đây chỉ linh hồn,
       gồm tâm tánh và phẩm cách, được sanh
       lại (đổi mới) bởi Đức Thánh
       Linh và ân điển của Đức Chúa Trời
       (Giăng 1:12,13; 3:5,6; I Giăng 3:9).
       Tái sanh là việc làm của Đức Thánh Linh
       thông qua đức tin của chúng ta; Đức
       Thánh Linh ngự vào tâm linh của chúng ta; biến
       đổi tâm linh cũ kỹ, chết mất ,
       xa cách Đức Chúa Trời , trở nên một
       tâm linh sống động, nối liền
       mạch sống giữa tâm linh chúng ta với
       Đức Chúa Trời, để mở
       đường vào Vương quốc của
       Đức Chúa Trời.
       Khi tin nhận Chúa 'thật ḷng', ăn năn
       từ bỏ những sự xấu xa tội
       lỗi trước đây, chúng ta sẽ
       được tái sanh.  Như vậy, dầu
       người đă tin Chúa, mà vẫn giữ
       nếp sống cũ, không được
       đổi mới trong Chúa, th́ chưa
       được tái sanh.
       Tóm lại, con đường duy nhất
       để trở nên một tín đồ
       Đấng Christ là được tái sanh, sanh ra
       bởi quyền phép của Chúa Thánh Linh.
       Thân mến
       Joseph Phạm
       #Post#: 13170--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: maixuanloc Date: February 13, 2017, 7:29 pm
       ---------------------------------------------------------
       Kính thưa Giáo sư và Thầy trưởng
       pḥng.
       V́ thời gian gần đây công việc của
       tôi khá bận rộn (việc xây cất nhà
       thờ). Nên cho phép tôi tranh thủ làm
       được phần nào tôi xin gởi
       trước phần đó để cùng
       thảo luận với QTC.
       Mong được sự cảm thông.
       2.  Câu chuyện của Đa-vít minh họa
       về ba sự kiện của tội lỗi và
       ba sự kiện của sự cứu rỗi
       như thế nào?
       Chúng ta đă học qua sách Các quan xét và thấy
       được hậu quả của tội
       lỗi là như thế nào trên dân Y-sơ-ra-ên,
       mặc dầu họ là tuyển dân của Ngài.
       Bên cạnh những hậu quả của
       tội lỗi th́ sự cứu chuộc của
       Đức Chúa Trời luôn dư dật hơn
       bởi ân điển của Ngài.
       Chúng ta tiếp tục nh́n thấy và khám phá
       điều này khi được Kinh Thánh dành
       nhiều chổ để nói về một con
       người, ông cũng là vị vua vĩ
       đại của dân Y-sơ-ra-ên và những ǵ
       liên quan đến cuộc đời của ông
       qua các sách lịch sử.
       Qua cuộc đời của Đa-vít chúng ta
       sẽ học những bài học rất quan
       trọng về tội lỗi dẫn
       đến hậu quả khủng khiếp, cách
       ông đối phó với tội lỗi và cách mà
       Đức Chúa Trời giải quyết các
       hậu quả của tội lỗi mà ông đă
       gây ra.
       a)
       -
       Chúng ta biết, bản chất của
       Đức Chúa Trời là vô cùng thánh khiết và
       công b́nh, Ngài không kể kẻ có tội là vô
       tội được (Dân 14:8; Na hum 1:3). Cho nên
       tội lỗi phải chịu h́nh phạt trong
       hiện tại và trong cả tương lai.
       Nhưng bản chất của Đức Chúa
       Trời cũng là Đấng yêu thương.
       Đó là lư do Ngài sai con Ngài xuống thế gian
       để giải phóng nhân loại trong hiện
       tại đó là khỏi quyền lực bởi
       sự nô lệ của tội lỗi ngự
       trị trên đời sống họ bằng
       những thói quen tội lỗi. Trong tương
       lai, đó chính là thoát khỏi h́nh phạt nơi
       địa ngục và đón nhận sự
       sống đời đời Ngài ban cho con
       người.
       -
       Quyền lực của tội lỗi trở
       nên lớn mạnh khi người ta tiếp
       tục tin và sống trong quyền lực đó.
       Không ai có thể tránh khỏi sự cám dỗ vây
       quanh ḿnh. A-đam và Ê-va đă thất bại
       trước sự cám dỗ tấn công và
       cả vua Đa-vít cũng không tránh khỏi. V́
       vậy, chúng ta không nên coi thường và đánh
       giá thấp về nó. Sứ đồ Phao-lô
       nhận thấy điều này, nên ông cảnh
       báo rằng “Ai tưởng ḿnh đứng, hăy
       giữ kẻo ngă” (I cor 10:12).
       -
       Kinh thánh cho chúng ta biết giá phải trả cho
       tội lỗi đó chính là sự chết
       “tiền công của tội lỗi là sự
       chết” (Rô 6:23). Sự chết ở đây
       không chỉ đơn thuần là chết là
       hết mà c̣n sống trong những chuỗi ngày
       đau đớn đau đớn về
       thể xác cả về những vết sẹo
       tinh thần, và sự chết trầm luân nơi
       địa ngục.
       b)
       rỗi:
       Tội lỗi càng nhiều th́ ân điển
       của Đức Chúa Trời luôn lớn
       hơn, để có thể giải phóng
       được ra khỏi quyền lực
       của nó ( Rô 5:16)
       -
       của tội lỗi
       Kinh Thánh cho chúng ta biết giải pháp của
       tội lỗi chính là Chúa Giê-xu-Christ : « nhưng
       nơi nào tội lỗi đă gia thêm, th́ ân
       điển lại càng dư dật hơn
       nữa, 21 hầu cho tội lỗi đă cai
       trị làm nên sự chết thể nào, th́ ân
       điển cũng cai trị bởi sự công
       b́nh thể ấy, đặng ban cho sự
       sống đời đời bởi
       Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta. » (Rô 5 :6).
       Chúa Giê xu đă công bố điều này khi Ngài
       phán trong Tin lành giăng 3 :16 « V́ Đức Chúa
       Trời yêu thương thế gian, đến
       nỗi đă ban Con một của Ngài, hầu
       cho hễ ai tin Con ấy không bị hư
       mất mà được sự sống
       đời đời.”.
       -
       lực của tội lỗi
       Khi chúng ta tiếp nhận Chúa, không có nghĩa là
       cám dỗ tội lỗi không tiếp tục lôi
       kéo chúng ta. Nhưng có một đấng giúp chúng
       ta thắng hơn quyền lực tội
       lỗi và kiểm soát nó, đó chính là Đức
       Thánh Linh “Đấng đó ở trong con là
       lớn hơn những kẻ ở trong thế
       gian” (I Gi 4:4). Và t́nh yêu Ngài dành cho những kẻ
       thuộc về Ngài. (Rô 8:37-39).
       -
       chúng ta trước mặt Ngài
       Đa-vít đă kinh nghiệm được
       điều này khi ông viết “Phương
       đông xa cách phương tây bao nhiêu, th́ Ngài
       đem sự vi phạm chúng tôi xa cách chúng tôi
       bấy nhiêu” (Thi 103:12).
       Điều này có nghĩa là khi chúng ta ăn
       năn và xưng tội ḿnh cách chân thành với
       Chúa, th́ Đức Chúa Trời tha thứ tội
       và bôi xóa tội chúng ta như chưa hề
       đă xảy ra. Giống như quan ṭa tuyên
       bố phạm nhân là vô tội. Đó chính là
       sự xưng nghĩa, tức là xưng công b́nh
       cho chúng ta.
       Tuy nhiên, qui luật về gieo và gặt mà Chúa
       đă định th́ không hề thay đổi.
       Về phương diện tội lỗi Ngài
       tha thứ và xưng công b́nh, trong đức tin
       nơi con Ngài, nhưng hậu quả họ gây
       ra th́ phải gánh chịu và phải trả. Ví
       dụ: nếu một người phạm
       tội giết người, sau khi họ ăn
       năn tin Chúa th́ Đức Chúa Trời tha
       thứ, nhưng họ phải đi tù về
       hậu quả ḿnh gây ra. Đây cũng là lư do mà
       sứ đồ Giăng đă viết “Ta
       viết cho các con điều này, hầu cho các
       con không phạm tội” (Igi 2:1).
       Tóm lại: Qua ba sự kiện về hậu
       quả của tội lỗi và ba sự
       kiện về sự cứu rỗi. Chúng ta
       thấy quyền lực và sức mạnh
       của tội lỗi là như thế nào.
       Nhưng chúng ta cũng thấy được ân
       điển và sự cứu chuộc bởi t́nh
       yêu thương của Đức Chúa Trời
       càng lớn hơn, để có thể giải
       phóng chúng ta ra khỏi quyền lực đó
       bởi sự tha thứ và sự chữa lành
       của Ngài. Tuy nhiên, cũng có những vết
       sẹo hay vết nhơ không thể hủy
       bỏ được, v́ Ngài là đấng công
       b́nh.
       (C̣n nữa)
       Xuân Lộc
       #Post#: 13188--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 13, 2017, 11:07 pm
       ---------------------------------------------------------
       Thầy Xuân Lộc thân mến!
       
       Thầy yên tâm, khi nào xong phần nào th́ gởi
       bài đó.  Cầu xin Chúa thêm sức trên thầy.
       Tôi mong thầy chia sẻ kinh nghiệm về
       quyền lực tội lỗi mà thầy đă
       từng đối diện.  Trong những lúc
       đối diện thử thách tội lỗi,
       thầy thường làm ǵ nhất để
       chiến thắng điều đó?  Cảm
       ơn!
       Thân mến
       Joseph Phạm
       #Post#: 13189--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 13, 2017, 11:21 pm
       ---------------------------------------------------------
       Quư thầy cô thân mến!
       Để chương tŕnh thảo luận sôi
       nổi, quư thầy cô có dịp học hỏi
       thêm nhiều điều hay, tôi đặt câu
       hỏi mong quư thầy cô góp ư.
       -  Người lănh đạo Hội Thánh ngày
       nay có thể học hỏi được ǵ
       từ Samuên để giúp Hội Thánh phát
       triển?
       
       Thân mến
       Joseph Phạm
       #Post#: 13210--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest72 Date: February 14, 2017, 7:30 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=MA-0416-Mai Xuân Lộc
       link=topic=869.msg13143#msg13143 date=1486999674]
       Thưa Giáo sư và Thầy Trưởng pḥng.
       V́ tài liệu khá dài nên tôi chưa làm xong bài
       thảo luận của ḿnh.
       Khi đọc phần đúc kết tuần 5
       của Giáo sư th́ Giáo sư có việt về
       thể chế thần quyền. Tức là
       Đức Chúa Trời là đấng lập
       pháp, c̣n các quan xét là đại diện cho cơ
       quan hành pháp.
       C̣n trong bài học tuần này, có đề
       cập đến thể chế quân chủ
       trong đó có nhà Vua, Thầy tế lễ và tiên
       tri.
       Vậy có phải đây là một tiền
       đề cho thể chế "tam quyền phân
       lập" như là mô h́nh cho thể chế dân
       chủ sau này không? Giống như là  Tiên tri là
       cơ quan lập pháp, nhà Vua là cơ quan hành pháp
       và các thầy tế lễ là cơ quan tư
       pháp?
       Vui học với nhau.
       Xin được lắng nghe ư kiến của
       QTC.
       Xuân Lộc
       [/quote]
       [font=arial]Thầy Lộc quư mến
       Có phải hay không th́ thầy sẽ biết sau
       khi thầy đọc hết tài liệu + làm
       xong bài + nghe các Bạn nêu ư kiến và cuối
       cùng là khi..tôi đúc kết thầy nhé. Nhưng
       trước tiên xin thầy trả lời ba câu:
       1. Các tiên tri xuất hiện khi nào?
       2. Nhiệm vụ của họ là ǵ?
       3. Nhiệm vụ của thầy tế lễ
       là ǵ?
       Trả lời 3 câu nầy tôi nghĩ phần nào
       thầy nghiệm ra vấn đề "tam
       quyền", thầy nhé.
       [/font]
       #Post#: 13211--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest72 Date: February 14, 2017, 7:34 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=MA-0616-Phạm Thanh B́nh Joseph
       link=topic=869.msg13161#msg13161 date=1487017362]
       Thầy có đề cập đến
       âm "EL", vậy thầy và các Bạn thử t́m
       hiểu tên có chữ cuối là "IT", có nghĩa
       ǵ?
       Thưa Giáo sư!
       Giáo sư vui ḷng nêu ra vài tên để
       chúng tôi tham khảo.  Cảm ơn Giáo sư!
       Thân mến
       Joseph Phạm
       [/quote]
       [font=arial]Chào thầy B́nh và thầy Hoàng Hiền
       Âm "it" ví dụ A-mô-rit, Giê-bu-sit...[/font]
       #Post#: 13223--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest107 Date: February 14, 2017, 10:49 am
       ---------------------------------------------------------
       Quư thầy cô thân mến!
       Những  thầy cô nào chưa nộp bài, vui ḷng
       nộp để chúng ta có th́ giờ thảo
       luận và học hỏi thêm với nhau.
       Cảm ơn!
       Thân mến
       Joseph Phạm
       #Post#: 13226--------------------------------------------------
       Re: THẢO LUẬN TUẦN 6 (13-18/2/2017) Mời 
       thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ trách
       By: guest81 Date: February 14, 2017, 12:48 pm
       ---------------------------------------------------------
       [font=times new roman]CÂU HỎI THẢO LUẬN
       TUẦN 6 (Quyển 3 - Chương 6-11).
       Mời thầy Joseph Phạm Thanh B́nh phụ
       trách.
       1.Trong chương 6 tác giả nhận
       định rằng, Vương quốc của
       Đức Chúa Trời là chủ đề
       trọng tâm của các sách “Lịch sử văn
       chương vương quốc”; thầy, cô
       hiểu thế nào về khái niệm
       “vương quốc Đức Chúa Trời”
       trong các sách này và trong Tân Ước?
       TRẢ LỜI :
       Công vụ 1:3
       Khi dạy dỗ đoàn dân đừng lo
       lắng ǵ về cuộc sống vật
       chất ở trần gian, Đức Chúa Jesus
       phán rằng : “ Nhưng trước hết, hăy
       t́m kiếm Vương Quốc  Đức Chúa
       Trời và sự công b́nh của Ngài, th́ Ngài
       sẽ cho thêm các ngươi mọi điều
       ấy nữa.” (Mathiơ 6:33).
       Tín hữu ngày nay thường bị bối
       rối không hiểu Vương-quốc
       Đức Chúa Trời là ǵ và đang ở
       đâu? Có người nói Vương-quốc
       ấy ở trong ḷng chúng ta. Người khác
       giải thích Vương-quốc Đức Chúa
       Trời là Hội-thánh của Ngài. Phái khác
       nữa trả lời rằng
       Vương-quốc Ngài ở trên thiên đàng.
       Sự khó hiểu về vấn đề
       nầy là cả Cựu ước lẫn Tân
       ước đều nói về Vương
       quốc Đức Chúa Trời, nhưng ư
       nghĩa lời dạy của hai thời kỳ
       nầy có vẻ khác nhau, khiến các giáo sư
       khó có cách làm cho lời giải nghĩa
       được hoà hợp.
       Để hiểu vấn đề nầy,
       chúng ta phải biết Kinh-thánh Cựu
       ước nói ǵ về Vương-quốc
       của Đức Chúa Trời trước khi
       Đức Chúa Jesus dạy về
       Vương-quốc ấy.
       Sách tiên tri Daniel chép chuyện tích về giấc
       mơ kỳ lạ của Nebuchadnezzar, hoàng
       đế Babylon, liên quan tới
       Vương-quốc Đức Chúa Trời.
       ( Đa-ni-ên 2:31-35 ) : “ 31 Hỡi vua, vua nh́n xem, và
       nầy, có một pho tượng lớn. Pho
       tượng đó to lớn và rực rỡ
       lạ thường; đứng trước
       mặt vua, và h́nh dạng dữ tợn. 32
       Đầu pho tượng nầy bằng vàng
       ṛng; ngực và cánh tay bằng bạc; bụng và
       vế bằng đồng; 33 ống chân
       bằng sắt; và bàn chân th́ một phần
       bằng sắt một phần bằng
       đất sét. 34 Vua nh́n pho tượng cho
       đến khi có một ḥn đá chẳng
       phải bởi tay đục ra, đến
       đập vào bàn chân bằng sắt và
       đất sét của tượng, và làm cho tan
       nát. 35 Bấy giờ sắt, đất sét,
       đồng, bạc, và vàng đều cùng nhau tan
       nát cả; trở nên như rơm rác bay trên sân
       đạp lúa mùa hạ, phải gió đùa
       đi, chẳng t́m nơi nào cho chúng nó; nhưng
       ḥn đă đập vào pho tượng th́ hóa ra
       một ḥn núi lớn và đầy khắp
       đất “ .
       Lời giải mộng từ Đức Chúa
       Trời đến cho Daniel, một tù binh
       người Giu-đa, để ông giải thích
       ư nghĩa của chiêm bao cho vua, như sau: - Chiêm
       bao của Nebuchadnezzar là điềm tiên tri
       về tương lai lịch sử của toàn
       thể vùng Trung Đông, Tây Á, Bắc Phi, và Nam Âu;
       nghĩa là thế giới được
       người ta biết đến vào thời
       ấy ngoại trừ Trung Hoa và Đông Á, c̣n
       Mỹ Châu và Nam Phi th́ chưa được
       biết tới. Lịch sử đă diễn ra
       chính xác như điềm chiêm bao đă tiên báo.
       Các đế quốc Mê-đô Ba-tư,
       Hy-lạp, rồi La-mă nối tiếp nhau
       thống trị toàn vùng ấy.
       Phần cuối của lời giải nghĩa
       cho biết: “Trong đời các vua nầy,
       Đức Chúa Trời trên trời sẽ
       lập một Vương quốc không bao
       giờ bị tiêu diệt, chủ quyền
       của Vương quốc ấy sẽ không bao
       giờ rơi vào tay một dân tộc khác.
       Vương quốc đó sẽ đập tan
       và tiêu diệt tất cả các vương
       quốc khác, c̣n chính nó sẽ tồn tại
       đời đời” (Daniel 2:44). Điều
       nầy có nghĩa là Vương quốc của
       Đức Chúa Trời vào lúc đó sẽ cai
       trị tất cả các nước và các dân
       tộc sống trên mặt đất.
       Trước khi đi sâu vào những ư nghĩa
       mầu nhiệm của Vương quốc
       Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ t́m hiểu
       xem một vương quốc gồm có
       những ǵ.
       Theo sự hiểu biết chung của loài
       người th́ trước tiên một
       vương quốc phải có chủ quyền
       trên một lănh thổ; kế đến là
       phải có vua cai trị trên lănh thổ ấy;
       thứ ba là dân chúng ở dưới quyền
       cai trị của vua; cuối cùng là vương
       quốc nào cũng có luật pháp làm nền
       tảng cho mọi cách sống và cư xử
       để dân trong nước tuân theo, và vua
       sẽ dựa trên luật pháp ấy mà cai
       trị và xét xử các cuộc tranh chấp
       của người trong nước.
       V́ Vương quốc của Đức Chúa
       Trời sẽ thiết lập trên đất
       như điềm chiêm bao tiên tri đă nói trên,
       th́ cũng sẽ có đủ bốn yếu
       tố vừa kể. Lănh thổ của
       Vương-quốc ấy là cả thế
       giới trên mặt địa cầu; vị Vua
       sẽ cai trị là Đức Chúa Jesus; dân
       của Vương-quốc là toàn thể nhân
       loại đang sống trên thế giới vào
       lúc ấy; luật pháp của Vương
       quốc là luật pháp Đức Chúa Trời có
       sẵn trong Kinh thánh. Đức Chúa Trời xác
       nhận việc Vương-quốc Ngài sẽ
       thiết lập tại Giêrusalem ở xứ
       Do-thái vào thời cuối cùng, qua những
       lời chép trong sách tiên tri Xachari (14:6–11):” 6 Trong
       ngày đó sẽ không có sự sáng nữa,
       những v́ sáng sẽ thâu ḿnh lại. 7 Ấy
       sẽ là một ngày mà Đức Giê-hô-va
       biết; chẳng phải ngày, chẳng phải
       đêm, song xảy ra đến buổi
       chiều sẽ có sự sáng. 8 Xảy ra trong ngày
       đó, nước sống sẽ ra từ
       Giê-ru-sa-lem, phân nửa chảy về biển
       đông, phân nửa chảy về biển tây,
       trong mùa hạ và mùa đông đều có. 9
       Đức Giê-hô-va sẽ làm vua khắp
       đất; trong ngày đó, Đức Giê-hô-va
       sẽ là có một, và danh Ngài cũng sẽ là có
       một. 10 Cả đất sẽ làm nên
       đồng bằng, từ Ghê-ba cho đến
       Rim-môn, về phía nam Giê-ru-sa-lem, thành nầy
       sẽ được nhắc lên và ở trong
       chỗ ḿnh, từ cửa Bên-gia-min cho
       đến chỗ cửa thứ nhứt, và
       đến cửa góc, lại từ tháp
       Ha-na-nê-ên cho đến những nơi ép
       rượu của vua. 11 Người ta sẽ
       ở đó, nó chẳng bị rủa sả
       nữa, nhưng Giê-ru-sa-lem sẽ
       được ở yên ổn.
       Nghĩa là Vương-quốc ấy không
       được hiểu theo nghĩa bóng mà là
       nghĩa đen.
       Thế nhưng, khi chúng ta nghiên cứu
       Tân-ước gặp nhiều chỗ gây
       thắc mắc về ư nghĩa của
       Vương-quốc Đức Chúa Trời và
       nơi chốn của Vương quốc
       ấy là ở đâu?
       Chúng ta phải nghiên cứu vấn đề
       nầy tận tường th́ mới có thể
       hiểu biết đúng và rơ ràng dựa trên
       những lời dạy của Đức Chúa
       Jesus và sự mặc khải từ Đức
       Thánh Linh ban cho Phao-lô.
       Đức Chúa Jesus cho ông Ni-cô-đem biết
       rằng  :” …Quả thật, quả thật, ta
       nói cùng ngươi, nếu một người
       chẳng sanh lại, th́ không thể thấy
       được nước Đức Chúa
       Trời. (Giăng 3:3); Ngài lại nói: “ …Quả
       thật, quả thật, ta nói cùng ngươi,
       nếu một người chẳng nhờ
       nước và Thánh Linh mà sanh, th́ không
       được vào nước Đức Chúa
       Trời (Giăng 3:5).
       Sứ đồ Phao-lô viết: “ Hỡi anh em,
       tôi đoán quyết rằng thịt và máu
       chẳng hưởng  Vương Quốc
       Đức Chúa Trời được, và sự
       hay hư nát không hưởng sự không hay
       hư nát được.” (1Côr. 15:50). Vậy th́,
       dù đă tái sinh nhưng hễ c̣n trong thân thể
       xác thịt th́ chưa ai ‘vào’ Vương-quốc
       của Chúa được. Hầu hết con cái
       Chúa đều không thấy có trở ngại ǵ
       về vấn đề đó, v́ chúng ta vẫn
       nghĩ Nước Chúa sẽ đến sau khi
       tận thế.
       Nhưng khi đọc Kinh-thánh thấy lời
       Giăng Baptist cảnh cáo người Giu-đa:
       “ Hăy ăn năn v́ Vương-quốc thiên
       đàng đă đến gần” (Mathiơ 3:2);
       sau đó không lâu, Đức Chúa Jesus phán với
       người Pha-ri si, những người xuyên
       tạc việc Ngài đuổi quỷ: “…nếu
       Ta nhờ Thánh Linh của Đức Chúa Trời
       mà đuổi quỷ, th́ Vương-quốc
       Đức Chúa Trời đă đến với
       các ngươi rồi” (Mathiơ 12:28).
       Nghĩa là Giăng Baptist cho biết
       Vương-quốc Đức Chúa Trời
       sẽ đến nhanh chóng; rồi khi
       Đức Chúa Jesus đi ra thi hành thánh vụ th́
       Ngài xác nhận lời thông báo của Giăng
       rằng, Vương-quốc Đức Chúa
       Trời đă đến bằng dấu
       hiệu quyền phép Đức Thánh Linh trục
       xuất những quỷ đang ám và nhập vào
       nhiều người.
       Sau đó, Đức Chúa Jesus lại lấy các
       ẩn dụ (Mathiơ 13:1–52 ) : “ 1…Ngài phán
       như vầy:  Có người gieo giống
       đi ra đặng gieo  52.…để mô tả
       Vương-quốc Đức Chúa Trời, mà
       đoàn dân và nhiều môn đồ của Ngài
       chẳng hiểu ǵ hết (Mác 4:10):”  Khi
       Đức Chúa Jêsus ở một ḿnh, những
       kẻ xung quanh Ngài cùng mười hai sứ
       đồ hỏi Ngài về các lời thí dụ
       “.
       Vào thời đại Daniel, tức là hơn
       2,600 năm trước đây, Đức Chúa
       Trời đă mặc khải cho tiên tri của
       Ngài rằng: “…các thánh của Đấng Chí Cao
       sẽ tiếp nhận vương quốc và
       nắm giữ vương quốc ấy
       đời đời cho đến đời
       đời vô cùng” (Daniel 7:18). Sự mặc
       khải nầy cho thấy vương quốc
       và thánh đồ của Đức Chúa Trời
       sẽ tồn tại vĩnh viễn, nhưng
       chưa cho biết rơ cách nào để có thể
       vào vương quốc ấy.
       Khi Đức Chúa Jesus đến, Ngài dạy
       rằng: “Giờ đă trọn,
       Vương-quốc Đức Chúa Trời
       đă đến gần” (Mác 1:15); và Ngài cũng
       dạy các môn đồ về
       Vương-quốc Đức Chúa Trời trong
       40 ngày trước khi được đem
       về trời; mà v́ các môn đồ chỉ
       đề cập sơ qua các lời Ngài dạy
       về vương quốc, th́ chúng ta có thể
       suy diễn rằng họ đă hiểu, và chúng
       ta cũng tin rằng những môn đồ khác
       cũng đă hiểu như họ, nên họ
       không cần phải giải thích kỹ
       lưỡng. Thế th́, họ đă hiểu ra
       sao?
       V́ Đức Chúa Jesus tuyên bố
       Vương-quốc Đức Chúa Trời
       đă đến, th́ chúng ta có thể hiểu, v́
       Ngài là đại biểu của
       Vương-quốc Đức Chúa Trời
       đă đến thế gian, nên Ngài dạy
       dỗ những người nghe về
       vương quốc tương lai nầy và cách
       để vào vương quốc ấy.
       Những ai nghe lời dạy và đáp ứng
       Tin Mừng do Ngài truyền cho th́ sẽ trở
       thành các vua cai trị trên các nước và
       những người đang sống trên thế
       gian lúc Ngài trở lại địa cầu, và
       làm thầy tế lễ cho Vương quốc
       (Khải-huyền 1:6, 5:10).
       Nhưng chúng ta cần nhớ lại lời
       tuyên bố rơ ràng ‘thịt và máu không thể
       hưởng Vương-quốc Đức Chúa
       Trời;’ cho nên, những người bị cai
       trị th́ chưa được trở thành dân
       của Vương-quốc, v́ thể xác của
       người ta phải được biến
       hoá thành thân thể bất hoại và bất
       tử th́ mới được vào vương
       quốc của Chúa (1Côr. 15:53). V́ vậy, tín
       hữu vẫn chưa thấy hoặc biết
       Vương-quốc ấy ra sao cả. Thế
       th́, ư nghĩa thật rơ ràng về
       Vương-quốc Đức Chúa Trời th́
       rất sâu nhiệm, không giống như cách chúng
       ta suy luận hoặc suy diễn. Để
       biết rơ vấn đề nầy, chúng ta
       sẽ xem xét các đặc điểm của
       Vương-quốc qua lời dạy dỗ
       của Đức Chúa Jesus: “ Ngài công bố
       Nước thiên đàng đă đến gần
       (Math.4:17); người ta có thể vào
       vương-quốc ấy (Math. 5:20, 7:21); các
       quyền phép Ngài làm là để chứng minh
       Vương-quốc Đức Chúa Trời
       đă đến xứ Do-thái rồi (Math. 12:28).
       Ngài dùng các ẩn dụ để giải
       nghĩa cho môn đồ Ngài hiểu sự
       thật về Vương-quốc Đức
       Chúa Trời (Math.13:11); khi dạy họ cầu
       nguyện, th́ lời nài xin quan trọng là
       “Nước Cha được đến, ư Cha
       được nên ở đất như ở
       Trời” (Math.6:10).
       Trước khi chịu khổ h́nh, Ngài hứa
       ban Vương-quốc cho những người
       đă chia xẻ hoạn nạn với Ngài (Luca
       22:28–30); Ngài hứa sẽ trở lại trong
       vinh quang để đem các ơn phước
       đă chuẩn bị sẵn cho người
       được chọn (Math.25:31, 34). Nhưng
       chúng ta vẫn chưa hiểu bao nhiêu.
       Trong các bài học kế tiếp, chúng ta sẽ
       dựa trên những sự dạy dỗ trên, và
       những điều Đức Thánh Linh đă
       mặc khải, để hiểu biết ư
       nghĩa thật của Vương-quốc
       Đức Chúa Trời là ra sao.
       2.  Câu chuyện của Đa-vít minh họa
       về ba sự kiện của tội lỗi và
       ba sự kiện của sự cứu rỗi
       như thế nào?
       TRẢ LỜI :
       BA SỰ KIỆN CỦA TỘI LỖI VÀ BA
       SỰ KIỆN CỦA SỰ CỨU RỖI
       Tôi muốn có thêm một chương nữa
       viết về đề tài tội lỗi
       của Đavít. Bạn có thể nghĩ là tôi
       đang nhấn mạnh đến điều
       nầy quá nhiều, nhưng tội lỗi
       của Đavít được nhấn mạnh
       như vậy v́ chính Kinh Thánh đă làm
       điều đó. Chúng ta cần khám phá là
       tại sao Chúa lại dành nhiều chỗ như
       thế trong II Samuên để nói về tội
       lỗi của Đavít. Đó là để chúng
       ta có được những bài học thuộc
       linh về vấn đề tội lỗi mà
       Đức Chúa Trời muốn chúng ta phải
       học và áp dụng khi phạm tội.
       Các Bài Học Thêm Về Tội Lỗi.
       Một trong những bài học quan trọng
       nhất mà chúng ta có thể rút ra từ câu
       chuyện tội lỗi của Đavít là cách
       ông đối phó với vấn đề
       nầy. Tôi muốn nêu lên một ví dụ minh
       họa. - Tâm trí con người có hai phần: ư
       thức và tiềm thức. Tất cả chúng ta
       đều đang vật lộn với
       những ư nghĩ mâu thuẫn của ḿnh. Trong
       phần có ư thức của tâm trí chúng ta, chúng ta
       có một ư tưởng tốt, tích cực
       như: “Đức Chúa Trời là Đấng
       chăn giữ tôi, và tôi sẽ không lo lắng ǵ
       cả. Tôi có niềm tin to lớn nơi
       Đấng chăn giữ tôi”. Dầu vậy,
       rất thường khi chỉ trong ba
       mươi giây kế tiếp, chúng ta bắt
       đầu lo lắng. Và hậu quả là chúng ta
       mắc phải các chứng bệnh đau
       thấp khớp và suy tim . Lẽ ra không nên lo
       lắng bởi v́ Đức Chúa Trời là
       Đấng chăn giữ chúng ta, nhưng chúng
       ta vẫn cứ lo lắng. Chúng ta phải
       xử lư thế nào với những ư nghĩ mâu
       thuẫn đó?
       Chúng ta xây một bức tường ngay
       giữa tâm trí ḿnh và cách ly những ư nghĩ mâu
       thuẫn của chúng ta vào mỗi ngăn. Trong
       một ngăn, chúng ta có đức tin
       để nói rằng, “Đức Chúa Trời là
       Đấng chăn giữ tôi”. Khi nói thế,
       chúng ta không để bản thân ḿnh nhớ
       rằng ḿnh đau thấp khớp và suy tim v́
       cớ chúng ta đang lo lắng. Trong ngăn kia
       của tâm trí chúng ta, chúng ta lại lo lắng và
       không để cho bản thân ḿnh nhớ rằng
       chúng ta có đức tin! Điều nầy
       dẫn đến các ngăn kín một cách lôgíc
       của chứng bệnh “tâm thần phân
       liệt”.
       Chứng bệnh tâm thần phân liệt nầy
       không phải là vấn đề nghiêm trọng
       trong ư thức. Nhưng nó là vấn đề
       nghiêm trọng ở phần tiềm thức,
       bởi những ư nghĩ có ư thức sẽ
       đến trọ trong phần thuộc tiềm
       thức của chúng ta và ở đó vĩnh
       viễn. Do đó những mâu thuẫn của
       chúng ta chuyển vào phần tiềm thức và
       tạo nên một hồ chứa của sự
       mâu thuẫn bên dưới bề mặt.
       Điều nầy có thể là một vấn
       đề nghiêm trọng bởi v́ tiềm
       thức giống như một cái ly. Khi nó
       đầy sự mâu thuẫn, nó gởi các tín
       hiệu đến cơ thể chúng ta, và chúng
       ta bắt đầu gánh chịu các triệu
       chứng thuộc thể xác.
       Kinh Thánh dạy chúng ta không nên dồn chứa
       những mâu thuẫn, nhưng phải xử lư
       chúng. Các nhà tâm thần học cũng
       đồng ư như thế, nhưng họ
       giải quyết theo một phương pháp
       khác. Giải pháp muôn thuở của họ là
       hướng dẫn con người xa rời
       những giá trị tuyệt đối và
       những phẩm hạnh đó thường mâu
       thuẫn với cách cư xử của họ.
       Kinh Thánh cho chúng ta biết rơ điều đó là
       sai. Nếu chúng ta có một chuẩn mực
       tuyệt đối về tính chính trực và
       công b́nh bởi thực sự tin vào các
       điều tuyệt đối về
       đạo đức, nhưng lối sống
       của chúng ta lại mâu thuẫn với tiêu
       chuẩn tuyệt đối về sự chính
       trực đó, th́ chúng ta đang tự gây ra
       bệnh tật cho ḿnh.
       Kinh Thánh dạy chúng ta giải quyết các mâu
       thuẫn của ḿnh theo cách nầy: “V́ lẽ
       mắt là ngọn đèn của thân thể,
       nếu cách nh́n hay nếp suy nghĩ của chúng
       ta phù hợp với ư muốn Đức Chúa
       Trời, và chúng ta sống theo cách chúng ta nh́n
       thấy mọi sự việc, th́ trọn thân
       thể chúng ta sẽ đầy tràn sự sáng
       (Mathiơ 6:22). Nói cách khác, chúng ta sẽ giải
       quyết được những mâu thuẫn
       của ḿnh khi chúng ta sống theo đúng
       những điều chúng ta tin.
       Đavít dạy chúng ta xử lư vấn
       đề tội lỗi của ḿnh khi nhận
       biết tiêu chuẩn của Đức Chúa
       Trời về điều đúng và điều
       sai, thậm chí khi tiêu chuẩn đó khiến
       chúng ta nhận ra rằng chúng ta là những
       tội nhân và lên án tội lỗi. Khi chúng ta
       xưng nhận tội lỗi của ḿnh, Chúa
       sẽ bổ lại linh hồn chúng ta. Đó là
       một trong những áp dụng quan trọng
       nhất mà chúng ta có thể rút ra từ câu
       chuyện .
       Ba Sự Kiện Của Tội Lỗi.
       Tội lỗi của Đavít.
       Một ứng dụng khác từ câu chuyện
       xấu xa nầy trong cuộc đời của
       Đavít là tội lỗi đem đến
       những hậu quả thật khủng
       khiếp. Trong II Samuên 11-18, Đavít đă
       phải dự một đại tiệc
       của những hậu quả cay đắng.
       Câu chuyện của ông thực sự minh
       họa về ba sự kiện của tội
       lỗi và ba sự kiện của sự cứu
       rỗi. Trước hết, chúng ta hăy suy
       gẫm về khía cạnh tội lỗi.
       Tội Lỗi Có H́nh Phạt.
       Trước hết, tội lỗi phải
       chịu h́nh phạt. Tội lỗi
       thường dẫn đến một h́nh
       phạt trong tương lai và một h́nh
       phạt ngay hiện tại. Đó là lư do
       khiến Đức Chúa Trời phải “đóng
       cửa” thiên đàng và sai Đức Chúa Jêsus
       Christ xuống thế gian nầy. Cách duy nhất
       chúng ta có thể cất đi h́nh phạt
       tội lỗi trong tương lai (địa
       ngục) khỏi đời sống chúng ta là tin
       vào sự chết của Đức Chúa Jêsus
       Christ trên cây thập tự (Giăng 3:16):” V́
       Đức Chúa Trời yêu thương thế
       gian, đến nỗi đă ban Con một
       của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không
       bị hư mất mà được sự
       sống đời đời “.
       Tuy nhiên, ba phần năm số lần sử
       dụng từ cứu rỗi trong Kinh Thánh không
       áp dụng cho h́nh phạt tội lỗi trong
       tương lai, nhưng áp dụng cho sự
       cất bỏ h́nh phạt tội lỗi trong
       hiện tại.Chẳng hạn, chúng ta
       được cứu khỏi h́nh phạt
       của một cuộc đời nghiện
       ngập. Khi Chúa Jêsus nói về địa
       ngục, Ngài dùng chữ Hy Lạp “Gehenna”. Gehenna
       là một băi rác lớn bên ngoài Giêrusalem, là nơi
       “…. Sâu bọ chẳng hề chết, và lửa
       chẳng hề tắt (Mác 9:44). Khi dân chúng
       nghĩ đến Gehenna, họ nghĩ
       đến những thứ rác rưởi.
       Đức Chúa Jêsus dạy rằng rác
       rưởi là một trong những thực
       tế tệ hại nhất của địa
       ngục.
       Một h́nh phạt khác trong hiện tại
       của tội lỗi là sự nô lệ.
       Người ta không làm điều họ
       muốn, nhưng lại làm điều họ
       phải làm, điều mà họ bị thúc ép
       phải làm. Người ta bị kiểm soát
       bởi áp lực và những thói quen mà Kinh Thánh
       gọi là tội lỗi. Sự cứu rỗi
       giải phóng người ta khỏi cảnh nô
       lệ tội lỗi (Giăng 8:30-35; Mathiơ
       1:21):” Người sẽ sanh một trai,
       ngươi khá đặt tên là Jêsus, v́ chính con
       trai ấy sẽ cứu dân ḿnh ra khỏi
       tội “.
       Quyền Lực Của Tội Lỗi.
       Thứ nh́, tội lỗi có quyền lực
       rất lớn. Tôi tin toàn bộ câu chuyện
       của Đavít là điều mà Phaolô viết
       trong I Côrinhtô 10:12: “Vậy th́, ai tưởng ḿnh
       đứng, hăy giữ kẻo ngă”.Trong câu kế
       tiếp, Phaolô viết rằng sự cám dỗ
       là “thường t́nh cho loài người”. Nếu
       một người như Đavít có thể
       bị đánh hạ bởi quyền lực
       của tội lỗi, th́ chúng ta là ai mà có
       thể nghĩ rằng chúng ta có thể chống
       cự được nó?Bạn đừng bao
       giờ đánh giá thấp quyền lực
       của tội lỗi.
       Giá Trả Của Tội Lỗi.
       Thứ ba, tội lỗi có một giá trả
       rất cao. Phaolô nói với chúng ta rằng, “công
       giá của tội lỗi là sự chết” (Rôma
       6:23). Phaolô không chỉ muốn nói cái chết theo
       nghĩa đen mà c̣n nói đến bữa
       tiệc lớn của các hậu quả đó
       nữa những dược thảo cay
       đắng mà kẻ có tội phải ăn vào.
       Tội lỗi có những vết sẹo và
       vết nhơ của nó. Một vài vết
       nhơ và vết sẹo của tội lỗi
       không thể đảo ngược và không
       thể hủy bỏ được.
       Ba sự kiện của sự cứu rỗi.
       Giống như nền nhung đen tương
       phản với những viên kim cương mà
       người thợ kim hoàn trưng bày trên đó,
       h́nh phạt kinh khiếp, quyền lực và giá
       trả của tội lỗi khiến cho ba
       sự kiện của sự cứu rỗi càng
       tỏa sáng hơn.
       Chúa Jêsus Đă Cất Đi H́nh Phạt Của
       Tội Lỗi.
       Trước tiên, Đức Chúa Jêsus Christ đă
       cất đi h́nh phạt của tội lỗi.
       Kinh Thánh gọi điều nầy là “Phúc Âm” hay
       “Tin Lành”, như Chúa Jêsus có lần phán với
       Nicôđem: “Ta là Con độc sanh của
       Đức Chúa Trời, Ta là giải pháp duy
       nhất của Đức Chúa Trời, và Ta là
       Đấng Cứu Rỗi duy nhất của
       Đức Chúa Trời. Đức Chúa Cha không có
       một giải pháp khác hay một Đấng
       Cứu Rỗi khác” (Giăng 3:16). Khi bạn
       thật sự nghe được điều
       Chúa Jêsus tuyên phán, bạn sẽ nhận ra
       rằng Ngài đă kiến tạo một con
       đường không lối thoát đối
       với tất cả những tôn giáo khác.
       Bạn có thể tin vào Chúa Jêsus, hoặc không tin,
       song đây là một trong các lời tuyên bố
       quyết đoán nhất mà Chúa Jêsus đă
       từng nói ra.
       Đức Thánh Linh Chiến Thắng Quyền
       Lực Của Tội Lỗi.
       Thứ nh́, Đức Thánh Linh có thể kềm
       giữ quyền lực của tội lỗi
       trong đời sống bạn và tôi dưới
       sự kiểm soát của Ngài. Sứ đồ
       Giăng nhắc chúng ta trong I Giăng 4:4:
       “Đấng ở trong các con là lớn hơn
       kẻ ở trong thế gian”. Bên cạnh
       quyền năng của Đức Chúa Trời,
       không có quyền lực nào trong thế gian
       nầy lớn hơn quyền lực của
       tội lỗi, của điều ác và của
       Satan. Nhưng tin tức tốt lành đó là
       quyền năng của Đức Chúa Trời
       lớn hơn quyền lực của Satan,
       của điều ác và của tội lỗi!
       Sứ đồ Phaolô nói rằng khi chúng ta
       sở hữu ân điển của Đức
       Chúa Trời, chúng ta có thể trở nên những
       kẻ siêu chiến thắng đối với
       quyền lực của tội lỗi trong
       đời sống chúng ta (so sánh Rôma 8:37-39).
       Sự Xưng Nghĩa Xóa Bỏ Tội Lỗi
       Chúng Ta Trước Mặt Ngài.
       Sự kiện thứ ba của sự cứu
       rỗi hơi rắc rối một chút, bởi
       v́ nó can hệ đến các vết nhơ,
       vết sẹo và giá trả của tội
       lỗi. Trước mặt Chúa, ngay cả các
       vết nhơ của tội lỗi cũng
       được rửa sạch bởi sự tha
       thứ. Như Đavít đă viết trong
       một Thi thiên: “Phương Đông xa cách
       phương Tây bao nhiêu, th́ Ngài đă đem
       sự vi phạm chúng tôi xa khỏi chúng tôi
       bấy nhiêu” (Thi thiên 103:12; cũng xem Michê 7:19).
       Từ ngữ “xưng công b́nh” là một trong
       số những từ đẹp nhất ở
       trong Kinh Thánh. Nó có nghĩa là khi chúng ta xưng
       nhận và ăn năn tội lỗi ḿnh
       với Đức Chúa Trời, th́ tội
       lỗi của chúng ta giống như chưa
       từng xảy ra! Tội của chúng ta không
       chỉ được tha thứ,
       được bôi xóa, hay đơn giản là
       được cất đi, mà c̣n biến
       mất luôn nữa. Nó giống y như thể ta
       chưa từng phạm tội. Tuy nhiên, sự
       xưng công b́nh đến trong hai chiều
       hướng. Đôi khi các vết nhơ và
       vết sẹo của tội lỗi, làm cho con
       người không thể tin được là
       ḿnh có thể thay đổi. Nếu một
       người phạm tội sát nhân, và sau đó
       tin Chúa Jêsus, theo cái nh́n của Đức Chúa
       Trời, th́ người ấy giống như
       chưa hề phạm tội hay phạm sự
       giết ngườiù. Nhưng đức tin
       của họ trong Đấng Christ có thể
       giúp họ hoàn toàn an nhiên hay không? Không, vẫn c̣n
       những hậu quả phải trả.
       Có vài điều chúng ta không thể xóa bỏ
       (sau khi đánh trứng, chúng ta không thể
       phục hồi lại quả trứng). Giá
       trả cho tội lỗi th́ đắt và các
       vết sẹo th́ không thể thay đổi
       được. Đây là lư do v́ sao sứ
       đồ Giăng đă viết trong thư tín
       đầu tiên của ông: “Ta viết cho các con
       những điều nầy, hầu cho các con
       không phạm tội” (I Giăng 2:1) .Tạo
       nơi lớp người trẻ cái ấn
       tượng là không hề có điều ǵ
       tốt hoặc thậm chí có vẻ khôi hài
       về tội lỗi, là điều kỳ
       quặc trong thần học. Đúng là không có
       điều tốt nào trong tội lỗi hay
       những hậu quả của nó cả,
       nhưng Đức Chúa Trời có thể làm
       nổi bật ân điển và sự
       thương xót của Ngài, nếu chúng ta đáp
       ứng với những hậu quả của
       tội lỗi theo như cách Đavít đă làm.
       Thậm chí Đức Chúa Trời có thể
       chữa lành nhiều vết sẹo, nhưng có
       vài vết nhơ và vết sẹo lại không
       thể hủy bỏ hay thay đổi
       được. Đó là lư do tại sao Kinh Thánh
       dạy tốt hơn là đừng phạm
       tội. Chúa Jêsus phán với người đàn
       bà bị bắt về tội tà dâm: “Ta cũng
       không định tội ngươi”, Ngài lại
       phán, v́ cớ thương xót người đàn
       bà đó, rằng: “Từ rày trở đi
       đừng phạm tội nữa”(Giăng
       8:11). Đừng bao giờ để cho một
       ai tạo ấn tượng nơi con cái
       bạn là sống trong tội lỗi rồi
       được cứu khỏi tội lỗi
       cũng tốt. Tốt hơn hết là
       đừng phạm tội.
       Ngày nay, tội lỗi lan truyền như
       bệnh dịch giữa ṿng những
       người tự nhận là môn đệ
       của Đức Chúa Jêsus Christ. Đức Chúa
       Trời muốn tất cả chúng ta, qua câu
       chuyện về tội lỗi của Đavít,
       nghe được lời phán của
       Đức Chúa Jêsus ngày hôm nay: “Hăy đi, và
       đừng phạm tội nữa!”
       ( TK’Nguồn tài liệu: HỘI HỢP TÁC
       TRUYỀN GIÁO QUỐC TẾ TRƯỜNG CAO
       ĐẲNG THÁNH KINH/TRUY CẬP NGÀY 14-02-2017 )
       3. Ư nghĩa tên của Sa-mu-ên liên quan thế nào
       đến vấn đề "nghe về
       Đức Chúa Trời". Đời sống
       Sa-mu-ên cho chúng ta những điển h́nh tích
       cực nào?
       TRẢ LỜI :
       NGHE VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI
       Samuên. - Tên của Samuên được tạo
       nên bởi hai từ Hêbơrơ là “đă
       được nghe” và “ về Đức Chúa
       Trời”. Xét về cách ông được sinh ra
       th́ tên nầy rất thích hợp. Mẹ của
       ông là An-ne đă sống trong nhiều năm
       với nỗi sầu khổ bị hiếm
       muộn. Trong những ngày đó, mang thai là
       dấu hiệu về phước lành từ
       Đức Chúa Trời, do đó An-ne đă
       phải suy nghĩ rằng sự hiếm
       muộn của bà có thể là do Đức Chúa
       Trời không hài ḷng về bà. Một hôm, khi gia
       đ́nh bà đang thờ phượng
       Đức Chúa Trời tại Đền
       tạm ở Si-lô, bà đă khóc lóc cay đắng
       và cầu xin Đức Chúa Trời ban cho
       một đứa con trai. Bà cầu nguyện
       cách khẩn thiết, đôi môi chỉ mấp
       máy những lời cầu xin trong ḷng mà không
       thành tiếng, đến nỗi thầy tế
       lễ già nua là Hêli cho rằng bà đang say
       rượu! Ông bảo bà, “Hăy đi giă
       rượu đi!” (I Samuên 1:14). Khi An-ne giải
       bày hoàn cảnh của ḿnh, Hêli cảm
       động đến nỗi đă chúc
       phước cho bà và nói rằng Đức Chúa
       Trời sẽ đáp lời cầu xin của
       bà (15-17), và Ngài đă đáp lời.An-ne thụ
       thai và sinh một con trai. Bà đặt tên là Samuên
       (Samuel), bởi v́ Đức Chúa Trời có nghe
       lời cầu xin của bà (20). (Hầu như
       bất cứ tên của một người nào
       đó trong Kinh Thánh kết thúc với chữ
       “el”, th́ tên đó có liên hệ với Chúa,
       chẳng hạn như Daniel (Đa-ni-ên), v́
       tiếng Hêbơrơ chữ El là Đức Chúa
       Trời).
       Sau khi Samuên thôi bú, An-ne đem cậu đến
       Đền tạm và dâng cho Đức Chúa
       Trời bằng cách trao cậu cho thầy
       tế lễ Hêli. Tại đây, một lần
       nữa, tên của cậu được
       chứng tỏ là phù hợp, v́ khi Samuên đang
       c̣n là một đứa bé, được Hêli
       nuôi dưỡng trong sự hiện diện
       của Đức Chúa Trời, Samuên đă nghe
       được tiếng nói của Ngài
       (chương 3). Buồn thay, Kinh Thánh cho biết
       Đức Chúa Trời đă trách Hêli v́ đă
       không dạy dỗ các con trai ông, là những
       người không vâng lời Chúa và đă làm ô
       uế sự thờ phượng Ngài! (Xem
       2:12-17, 22-25, 27-36).
       Samuên là người xem Hêli như cha, và nói
       với thầy tế lễ già nua đó
       rằng, ông ấy sẽ bị cất khỏi
       chức vụ thầy tế lễ.
       Cái tên “Nghe về Đức Chúa Trời” cũng
       phù hợp với Samuên khi ông trưởng thành.
       Kinh Thánh dạy rằng từ phương
       Bắc đến tận phương Nam
       (từ Đan đến Bê-e-sê-ba), khi Samuên nói
       rằng Đức Chúa Trời đă sai một
       tiên tri đến với họ, th́ cả
       Ysơraên đều thừa nhận (3:19 – 4:1).
       Toàn thể dân Ysơraên đă nghe
       được lời của Đức Chúa
       Trời qua người đàn ông nầy. V́
       vậy, “Nghe về Đức Chúa Trời” là tên
       quả thật rất thích hợp với ông.
       Cuộc đời của Samuên cho chúng ta
       nhiều ví dụ tích cực. Trước
       hết, ông và mẹ ông cho thấy giá trị
       của việc nuôi dưỡng và giáo dục
       trong sự tin kính. Để được
       trở nên tin kính và hữu ích, chúng ta, cũng
       như các bậc cha mẹ, cần xem vai tṛ
       của ḿnh là một sự kêu gọi và trách
       nhiệm thiêng liêng. Chúng ta cũng phải xem con
       cái như là ơn phước lớn lao từ
       Đức Chúa Trời (Thi thiên 127:3). Khi chúng ta
       tuyên xưng và xác nhận việc nầy là
       ưu tiên, giống như Samuên, và sau nầy là
       Giăng Báptít, th́ con cái của chúng ta sẽ có
       phước trong sự nuôi nấng thuộc
       linh.
       Thứ nh́, Samuên là tấm gương cao quí
       về những điều đạt
       được qua sự nuôi dạy tin kính khi
       chúng ta thấy ông dẫn dắt dân Ysơraên
       thoát khỏi thời kỳ tăm tối
       thuộc linh, như là “những ngày các quan xét cai
       trị”. Vài học giả xem ông như là vị
       quan xét cuối cùng, v́ thế, cuộc
       đời của ông là một bước
       ngoặc trong lịch sử Ysơraên.
       Chúng ta nh́n thấy một ví dụ tích cực
       thứ ba trong các sách Samuên khi chúng ta thấy
       người đàn ông vĩ đại nầy
       trở thành một vị lănh tụ chính trị
       vĩ đại, nối thời kỳ Các Quan
       Xét với thời kỳ của Các vua. Ông đă
       xức dầu cho Saulơ và Đavít, vị vua
       vĩ đại nhất của Ysơraên. Qua
       những lúc rối loạn, chẳng hạn
       như sự trị v́ suy đồi của
       Saulơ, Samuên vẫn cứ trung tín với
       Đức Chúa Trời và với dân tộc
       Ysơraên cho đến cuối cuộc
       đời của ông.
       Bài làm vẫn c̣n nhiều thiếu sót . Kính mong
       sự góp ư của GS.Thanh Mỹ và QTC , them
       phần học hỏi trong Chúa .
       Nguyện xin Ân Điển t́nh yêu thương
       của Đấng Christ ban tràn đầy ơn
       phước trên đời sống HVC của
       GS.Thanh Mỹ và QTC , cùng gia đ́nh người
       thân .
       Thân kính sv : Ung Thanh Phong [/font]
       *****************************************************
   DIR Next Page