DIR Return Create A Forum - Home
---------------------------------------------------------
Christ-Bible Theological Seminary
HTML https://thevbi.createaforum.com
---------------------------------------------------------
*****************************************************
DIR Return to: TUẦN HỌC 3
*****************************************************
#Post#: 7840--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: nguyenthanhminhtri Date: October 21, 2016, 2:38 pm
---------------------------------------------------------
[size=10pt][size=12pt][size=12pt][size=12pt][size=14pt]Xin
trả lời phần thảo luận 2:
Thảo luận 2
Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
quan trọng hơn các giám mục khác?
Giữa năm 315-450 giám mục tạo Rô-ma
được xem là vị giám mục hàng
đầu trong tất cả các vị giám
mục ngang hàng bởi v́:
_Leo lên ngôi giám mục năm 440 tại Rô ma, ông
đ̣i quyền lănh đạo tối cao trên các
vị giám mục khác.
_Nhu cầu về tính hiệu năng và cộng
tác lẽ tự nhiên dẫn đến sự
tập trung quyền lực.
_Giám mục được xem là người
canh giữ giáo lư chánh thống.
_Thời kỳ này, những vị giám mục là
những con người kiên quyết, họ
không bỏ lỡ cơ hội để gia
tăng quyền lực của ḿnh.
_Các biến cố lịch sử và thành phố
La mă là trung tâm truyền thống của thần
quyền cũng là thành phố lớn nhất
phương tây. Khi Constantine vời kinh đô
từ La-mă về Constantinople năm 330.
Điều này khiến vị giám mục La mă
trở thành người có quyền hành như
vị lănh tụ thế tục lẫn thuộc
linh.
_Constantinoaple th́ rất xa La mă cùng những nan
đề tại Rô-ma, vị giám mục trở
nên người giải quyết những
cuộc khủng hoảng chính trị lẫn tâm
linh. Cụ thể dân man rợ chiếm
quyền ở phương tây năm 476 và
nhiều thành phố Italy trở thành ngai củ
thế quyền, th́ dân chúng Italy xem giám mục
tại Rô-ma là người lănh đạo cả
về chính trị lẫn thuộc linh.
_Giáo Hôi Nghị Constantinople năm 381 công nhận
thế vượt trội của ṭa giám
mục La-mă. Giáo trưởng ở Constantinople
được trao “Địa Vị danh Dự
Ưu Việt Kế Sau Giám Mục La-Mă”.
_Hoàng đế Valentinian III, ban chiếu chỉ
năm 445 S.C công nhận địa vị
tối cao của giám mục La- mă về công
việc thuộc linh.
_Công tác truyền giáo hiệu quả của các
tu sĩ trung thành ở Rô-ma, cũng giúp nâng cao
phẩm quyền của giám mục La-mă.
Tóm lại: có nhiều lư do để nói rằng
giám mục thành Rô-ma trở thành quan trọng
hơn các giám mục khác th́ không quên rằng trong
kỷ nguyên này Hội thánh Rô-ma có rất
nhiều giám mục tài năng, nhưng tuyệt
đại đa số không bỏ lỡ cơ
hội củng cố quyền hành cho chính ḿnh.
Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
(Trận chiến thành Tours năm 732 chẳng
hạn) c̣n có cách nào để chận
đứng sự bành trướng của
Hồi giáo?
Qua tham khảo thêm tài liệu thêm th́ Minh Trị
có cái nh́n chung trong việc trả lời câu
hỏi này như sau:
a)Những khuyết điểm của Hồi
giáo:
_ Phương pháp truyền giáo: Bằng
lưỡi gươm tạo ra thù hận
với những cảnh xử tử đàn ông,
hăm hiếp đàn bà và bắt con trẻ cải
tạo. . .
_Tôn giáo bị thế tục hóa: Hồi giáo
cổ xem quốc gia và tôn giáo là một và dùng
quyền bính để truyền đạo và
diệt “tà”đạo. Trước thế
chiến I, hoàng đế Thổ nhĩ kỳ
là quốc vương Hồi giáo (Caliph).
Đến khi Thổ nhĩ kỳ trở thành
nước cộng ḥa, quốc vương
bị truất ngôi và việc thừa kế
Mohammed bị băi bỏ. Năm 1932 tại Istambul
lần đầu tiên kinh Coran được
đọc bằng tiếng Thổ nhĩ
kỳ tại thánh đường Sancta Sophia.
_ Quan niệm về Đức Chúa Trời:
Dựa trên Cựu Ước, Thượng
Đế được người Hồi
giáo h́nh dung như một bạo chúa đông
phương chuyên chế, tàn ác, thiếu t́nh
thương.
_Về Đấng Christ: Loại bỏ
Đấng Christ, xem Ngài không phải là Con
Đức Chúa Trời, Cứu Chúa của nhân
loại mà chỉ là một tiên tri thấp
hơn Mohammed mọi phương diện.
_Về Thiên đàng: Không có tính cách thuộc linh
mà chỉ duy cảm giác.
_Coi thường nhân phẩm phụ nữ: Xem
họ như nô lệ và đồ chơi
của đàn ông. Tại Thổ nhĩ kỳ
năm 1930 Phụ nữ có quyền bầu
cử và ứng cử nhưng các nước
Hồi giáo khác th́ nhân phẩm phụ nữ
vẫn c̣n ít được tôn trọng.
_Thiếu chính khách: Hồi giáo có những
người phi thường trong các cuộc
chinh phạt nhưng lại thiếu những
chính khách cai trị đế quốc họ
đă thiết lập. Các xứ Hồi giáo là
các quốc gia có nền cai trị tồi tệ
nhất.
b). Thế lực chính trị và quân sư:
Từ thế kỷ 18 trở đi, các
nước Âu Châu trở nên hùng cường
mọi mặt đă đẩy lùi các đế
quốc Hồi Giáo đến chỗ suy tàn.
Khởi đầu là nước Nga đánh tan
quân Ottoman ở vùng Biển Đen năm 1774,
chiếm lại Armenia và vùng núi Caucase. Năm
1792, Nga chiếm Georgia và Romania từ tay Ottoman.
Đầu thế kỷ 19, Nga chiếm toàn
bộ miền Trung Á gồm nhiều
nước theo đạo Hồi thuộc
đế quốc Mughul.
(Sau Cuộc Cách Mạng Tháng Mười Nga
năm 1917, các nước Hồi Giáo Trung Á
đều biến thành các tiểu bang thuộc
Liên Bang Xô Viết).
– Cũng trong đầu thế kỷ 19, Ḥa Lan
chiếm Indonesia và Mă Lai. Anh chiếm Ấn
Độ bao gồm cả một tiểu
lục địa (sau 1947, Ấn Độ
bị chia thành nhiều nước: Pakistan,
Bangladesh, Tích Lan và Ấn Độ).
– Cuối thế kỷ 19, Anh chiếm Ai Cập
và Sudan. Pháp chiếm Algeria, Tunisia và Maroc.
– Đầu thế kỷ 20, Ư chiếm Lybia. Anh
và Pháp chiếm Palestine, Jordan, Iraq, Syria và Liban.
Tóm lại, từ đầu thế kỷ 20,
chỉ ngoại trừ một nước duy
nhất là Thổ Nhĩ Kỳ, c̣n lại toàn
bộ thế giới Hồi Giáo đều
trở thành những thuộc địa của
chủ nghĩa thực dân Âu Châu.
c). Thế lực tôn giáo:
Tham vọng của nhà nước Vatican tranh
chấp sự bành trướng của Hồi
giáo, nhưng bất thành.
Phần trả lời:
Phần trả lời câu hỏi trên là:
Chúng ta không phủ nhận các yếu tố trên
ích nhiều cũng giúp ngăn chận sự
bành trướng của Hồi giáo. Tuy nhiên,
chúng ta nên nhớ rằng trước khi
thăng thiên về trời, “Đức Chúa Jêsus phán
cùng môn đồ như vầy: Hết cả
quyền phép ở trên trời và dưới
đất đă giao cho ta. Vậy, hăy đi
dạy dỗ muôn dân.”(Mathiơ 28:18-19). Ngài
cũng phán rằng: “Hăy đi khắp thế
gian, giảng Tin Lành cho mọi người” (Mác
16:15). Nhờ ơn Chúa, chúng ta cùng học
lời kêu gọi của Ngài.
Hiện nay chúng ta đứng trên giáo lư lẽ
thật của Lời Đức Chúa Trời
trong Kinh Thánh, trước mọi thăng
trầm của hội thánh từ xưa
đến nay, kiên định niềm tin
sắc son, bền ḷng cầu nguyện và
tiếp tục sự truyền giáo là mạng
lịnh của đấng Christ giao phó cho
mỗi Cơ Đốc nhân dù gặp thời
hay không gặp thời và đây cũng là
phương cách hữu hiệu góp phần
ngăn chận sự bành trướng của
Hồi giáo.
Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
được ưu thế trước các HT
cạnh tranh khác th́ lại đứng
trước một nan đề mới:
giải quyết mối quan hệ với
thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
thắng bại, có khi giáo quyền thắng
đến nỗi hoàng đế phải
quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
thế quyền thắng khiến giáo hoàng
phải dời đô chạy tới chạy
lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
này có cần thiết không? Mối liên hệ
giữa thế quyền và giáo quyền như
thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
cảnh hiện nay?
Thật ra th́ đây là câu hỏi rất nhạy
cảm, đặc biệt trong giai đoạn
hiện nay. Chúng ta tuyệt đối không
đề cập đến chính trị hay
chủ trương dùng tôn giáo để
đả phá thể chế chính trị hay
ngược lại. Nhưng thực tế chúng
ta thấy có sự tác động qua lại
giữa lịch sử thế giới và
lịch sử hội thánh có những lúc tích
cực, nhưng cũng có những giai
đoạn rối ren.
Vấn đề Tôn giáo và Chính trị, Thần
quyền và Thế quyền, Giáo hội và Nhà
nước thường có sự giẫm chân
nhau, lợi dụng lẫn nhân v́ lợi ích
mỗi bên, nên xảy ra những xung đột
mà lẽ ra không có.
“Ngài bèn phán rằng: Vậy th́ của Sê-sa hăy
trả lại cho Sê-sa, của Đức Chúa
Trời hăy trả lại cho Đức Chúa
Trời.” (Lu ca 20:25). Theo lời dạy của
Chúa Giê-xu, chúng ta không thể lẫn lộn Giáo
hội với bất cứ tổ chức chính
trị nào hay sự lệ thuộc nào của
tôn giáo vào chính trị. Hai thực thể này hoàn
toàn độc lập nhau. Khi chúng ta phân biệt
được hay điều này th́ mới có
tự do tôn giáo. Việc Chúa bảo chúng ta
phải vâng phục nhà cầm quyền, khác
với bị lệ thuộc nhà cầm
quyền. C̣n nếu giữa hai thự thể
này c̣n lẫn lộn nhau, chưa nh́n nhận
sự độc lập từ mỗi phía th́
chắc chắn rằng ở nơi đó
sẽ chưa có quyền tự do tôn giáo.
Điều khẳng định rằng công
việc của Giáo hội là công việc “thiêng
liêng”- công việc mục vụ, không phải làm
chính trị. Nên Giáo hội phải đứng
ngoài các tổ chức chính trị và không nên xen
vào nội bộ của quốc gia, ngoại
trừ quyền tự do tôn giáo bị xâm
phạm th́ Giáo hội không ngần ngại
đấu tranh cho tự do tôn giáo. Tưởng
nên nhớ rằng Giáo hội được
tổ chức đáp ứng các nhu cầu tâm
linh cho tín hữu, c̣n cộng đồng chính
trị tạo ra quan hệ và cơ chế
nhằm phục vụ những ǵ liên quan
đến công ích trên trần gian.
Sự độc lập của Giáo hội và
Nhà nước không có nghĩa là đối
đầu nhau hoặc không hợp tác. Trên cơ
bản cả hai đều phục vụ thiên
chức con người, vừa mang tính cá nhân
vừa mang tính xă hội, nhằm phục vụ
con người, giúp con người thi hành
quyền của ḿnh cách trọn vẹn, vừa
là công dân của Nhà nước vừa là Cơ
Đốc nhân, công dân của Nước
Trời.
câu 4: Các bạn sẽ phản bác lư luận
thần học mà GH Rôma dùng để đ̣i
quyền kiểm soát HT phổ thông như
thế nào?
Trong bản văn nguyên văn của Kinh thánh,
từ “hội thánh là “ (Ekklesia), có nghĩa là
“sự họp lại của những
người được gọi” Nói cách khác,
điều này tượng trưng cho sự
nhóm họp của những người tin
nơi báp tem và huyết của Chúa Jêsus, trong
lẽ thật rằng Ngài đă ban cho họ
sự cứu rỗi.
Hội Thánh là một cơ chế Tân
Ước được khai sinh với sự
đổ đầy Đức Thánh Linh tại
Lễ Ngũ Tuần, nhưng lại thai nghén
Hội Thánh th́ đă có từ lâu. Chương
tŕnh của Hội Thánh đă được
ấn định và các thuộc viên của
Hội Thánh đă được chọn
“trước khi sáng tạo thế giới trong
Chúa Giê xu” (Ê-phê-sô 1:4). Sự kiện quan
trọng này xác chứng tầm quan trọng
của Hội Thánh, không có vấn đề may
rủi hay mập mờ. Đây là chương
tŕnh của Thượng Đế là toàn
diện và mục đích rơ ràng. Chúa là tác giả
của sự cứu rỗi mà Hội Thánh rao
truyền. Cơ Đốc nhân có
được “mọi phước thiêng liêng
từ các nơi trên trời” không phải
nhờ việc họ làm. Thượng
Đế lựa chọn các thuộc viên,
định trước cho họ theo h́nh
ảnh của Ngài, và nhận họ trong Chúa Giê
xu (Ê-phê-sô 1:3-6). Những thành viên của Hội
Thánh được cứu chuộc bởi Con
Của Thượng Đế. Sự chết
và sống lại của Chúa để chúng ta
đến gần Ngài và bày tỏ chương
tŕnh hiệp nhất cả vũ trụ trong tay
Ngài (Ê-phê-sô 1:7-11). Thượng Đế ấn
chứng những thuộc viên Hội Thánh
với Đức Thánh Linh, “Ấy là trong Ngài mà
anh em đă tin và được ấn chứng
bằng Đức Thánh Linh là Đấng Chúa
đă hứa” (Ê-phê-sô 1:13,14).
Chúa Giê xu tuyên bố:
Lần đầu tiên Hội Thánh
được đề cập trong Tân
Ước (Ma-thi-ơ 16: 16-18 ), nếu chúng ta so
sánh với những câu Kinh Thánh khác (Ma-thi-ơ
18: 15-20; Giăng 21:19-23) cho thấy rơ rằng
không riêng Phi-e-rơ, mà các môn đồ khác. Ḥn
đá mà trên đó Hội Thánh xây lên là
Đức Chúa Giê xu, là “đá góc nhà” (Ê-phê-sô
2:20). “Chẳng ai có thể lập một
nền khác ng̣ai nền đă lập, là
Đức Chúa Giê xu” (I Cô-rinh-tô 3:11).
Thành lập hội Thánh:
Từ những người qui đạo
đầu tiên vào ngày Lễ Ngũ tuần (Công
Vụ 2). Thành Giê-ru-sa-lem là nơi tụ hợp
chính của cuộc sống trong xứ Palestine,
và toàn cỏi đế quốc La mă.
Điều này cho thấy nhiều nhóm
người đông đảo từ các nơi
đến. riêng người Do Thái th́ trung thành
những luật lệ và kết quả là hàng
ngàn người đến thành Giê-ru-sa-lem
dự lễ. Người Do Thái nghe các sứ
đồ nghe nói tiếng của những
người mà họ kiều ngụ
(người xứ ngoại quốc), họ
trở thành những giáo sĩ đầu tiên
của Hội Thánh mà thành viên là những
người được Chúa ủy nhiệm
đi rao truyền Phúc Âm (Công vụ 1:8 ).
Thân thể của Đấng Christ:
Hội Thánh bắt đầu từ Lễ
Ngũ Tuần khi mọi người nhóm
họp dựa theo sự hướng dẫn
thiên thượng (Công vụ. 1:4). Chúa Giê xu
ngự bên hữu Thượng Đế,
nhưng Ngài gởi Đức Thánh Linh ngự
trong ḷng mỗi tín hữu. Đức Thánh Linh
hiệp một những tín hữu lại
với Chúa Giê xu với nhau, và như vậy thân
thể, là Hội Thánh, được ra
đời (Rô ma 12: 4,5; Cô 12:12-27).
Theo tài liệu Sách Giáo Khoa cho biết Thuyết
về Phi-e-rơ dựa trên những câu Kinh Thánh
Ma-thi-ơ 16:16-18; Lu ca 22:31-32 và Giăng 21:15-17,
đă được chấp nhận phổ
thông vào năm 590. Theo thuyết này, Phi-e-rơ
được ban “quyền trưởng nam
trong giáo hội” trên các vị sứ đồ
khác, và địa vị đứng đầu
của ông đă được lưu truyền
từ ông cho đến những người
kế vị ông, tức là các giám mục tại
Rô-ma, bởi sự kế thừa các sứ
đồ. Ngay từ khoảng năm 250, Stephen
đă viện dẫn đến những câu Kinh
Thánh này.
Vậy, trong suốt quá tŕnh lịch sử
hội thánh, trong chương tŕnh của Ngài,
Ngài dùng những lănh đạo tôn giáo trong
mỗi giai đoạn khác nhau nhằm bảo
vệ Hội Thánh và đời sống
thuộc linh mỗi tín hữu, không riêng các giám
mục La mă. Chính Ngài là “đá góc nhà”, Ngài là
đầu Hội Thánh, Hội Thánh là thân
thể của Đấng Christ.
câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
tích cực hay tiêu cực đối với HT
chung?
_Trong những lư do, chúng ta thấy nỗi lên
người Tin Lành xem Augustine là người
mở đường cho lư tưởng
Cuộc Cải Chánh qua quan điểm của
ông về sự cứu rỗi khỏi nguyên
tội và kỷ tội chính là nhờ ân
điển của Đức Chúa Trời
tối thượng. Ông cho thấy những sai
lầm của phái Manicheans, phái Donatists và
đặc biệt là phái Pelagians.
_Những nhà thần học vĩ đại
Cyprian, Tertullian và Augustine là những nhân vật
nổi bật trong giáo hội phương tây
đưới quyền lănh đạo của
vị giám mục Rô ma. Giáo phận Rô ma của
giám mục Rô ma không hề xảy ra những
cuộc tranh luận về tà giáo như
những cuộc tranh luận gây ra những
vụ chia rẽ Đông giáo hội như
những cuộc tranh luận của Arius.
_Bên cạnh đó chúng ta thấy chưa có phân
định rơ việc Hội thánh và chính
quyền. Một số giám mục tại Rô-ma
là những con người cương quyết,
không bỏ lỡ cơ hội để gia
tăng quyền lực của ḿnh. Họ
cũng được xem là vua của hội
thánh. Như trong trường hợp Constantine
vào năm 330, dời trung tâm chính trị từ
Rô ma về Constantinolle. Khiến giám mục La mă
trở thành nhân vật quan trọng lănh
đạo thế tục lẫn thuộc linh.
Điều này khiến Hội Thánh và Nhà
Nước dễ dẫm lên nhau, mặc dù
họ có một số thành công trong việc
giải quyết một số cuộc khủng
hoảng chính trị lẫn tâm linh ở Rô-ma.
Xin nhận thêm sự góp ư của Quư Thầy Cô.
Thân chào.
SV. Nguyễn Thành Minh Trị
[/size][/size][/size][/size][/size]
#Post#: 7843--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: lephuocsanh Date: October 21, 2016, 3:13 pm
---------------------------------------------------------
[font=times new roman]Xin thân chaò thầy Minh
trị, tôi vừa đọc qua phần
thảo luận của thầy. Những
nhận định của thầy rất
xảc đáng và thuyết phục. Tôi
chỉ xin góp thêm một chi tiết nhỏ
trong câu trả lời số 3 thầy
viết:" Nên Giáo hội phải đứng ngoài
các tổ chức chính trị và không nên xen vào
nội bộ của quốc gia, ngoại
trừ quyền tự do tôn giáo bị xâm
phạm th́ Giáo hội không ngần ngại
đấu tranh cho tự do tôn giáo." Điều
nầy rất đúng, tuy nhiên lịch
sử đã cho thấy có
những trường hợp
mặc dù chính quyền không xâm
phạm đến tôn giáo, nhưng tín
đồ của cảc tôn gỉảo
vơí tư cảch là người
dân phải có trách nhiệm dấn thân
đồng lòng cùng dân tộc mà
tham dự vào việc sửa
đổi nh̀ững yếu kém sai
lầm của chinh quyền khi những sai
lầm nầy có thể dẫn tới
sự diệt vong của dân tộc.
Bởi vì quôc gia không còn thì
Hội thánh cũng lâm nạn.
Thân mển,[/font]
le phuoc sanh
#Post#: 7850--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: nguyenthanhminhtri Date: October 21, 2016, 11:03 pm
---------------------------------------------------------
[quote author=MA-0816 Lê Phước Sanh
link=topic=562.msg7843#msg7843 date=1477080824]
[font=times new roman]Xin thân chaò thầy Minh
trị, tôi vừa đọc qua phần
thảo luận của thầy. Những
nhận định của thầy rất
xảc đáng và thuyết phục. Tôi
chỉ xin góp thêm một chi tiết nhỏ
trong câu trả lời số 3 thầy
viết:" Nên Giáo hội phải đứng ngoài
các tổ chức chính trị và không nên xen vào
nội bộ của quốc gia, ngoại
trừ quyền tự do tôn giáo bị xâm
phạm th́ Giáo hội không ngần ngại
đấu tranh cho tự do tôn giáo." Điều
nầy rất đúng, tuy nhiên lịch
sử đã cho thấy có
những trường hợp
mặc dù chính quyền không xâm
phạm đến tôn giáo, nhưng tín
đồ của cảc tôn gỉảo
vơí tư cảch là người
dân phải có trách nhiệm dấn thân
đồng lòng cùng dân tộc mà
tham dự vào việc sửa
đổi nh̀ững yếu kém sai
lầm của chinh quyền khi những sai
lầm nầy có thể dẫn tới
sự diệt vong của dân tộc.
Bởi vì quôc gia không còn thì
Hội thánh cũng lâm nạn.
Thân mển,[/font]
le phuoc sanh
[/quote]
Chào Thầy Lê Phước Sanh.
Chân thành cảm ơn Thầy đă dành công khó
để đọc và góp ư bài của Minh
Trị. Hoàn toàn đồng ư như nội dung
Thầy nêu ra, và phần cuối câu số 3 th́
Minh Trị có đồng tâm t́nh như Thầy
đề cập.
“Sự độc lập của Giáo hội và
Nhà nước không có nghĩa là đối
đầu nhau hoặc không hợp tác. Trên cơ
bản cả hai đều phục vụ thiên
chức con người, vừa mang tính cá nhân
vừa mang tính xă hội, nhằm phục vụ
con người, giúp con người thi hành
quyền của ḿnh cách trọn vẹn, vừa
là công dân của Nhà nước vừa là Cơ
Đốc nhân, công dân của Nước
Trời.”
Quư mến Thầy.
SV. Nguyễn Thành Minh Trị
#Post#: 7851--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: guest85 Date: October 21, 2016, 11:18 pm
---------------------------------------------------------
[quote author=MA-1016 Lê Phạm Thúy Nhiên
link=topic=562.msg7732#msg7732 date=1476969960]
Mến chào cô Ngân,
Tôi xin được góp ý về câu
trả lời của cô. Trong câu 2, cô có
nói về “cuộc tranh luận đập
phá ngẫu tượng” và nói
đến “Hồi Giáo chống cự những
nỗ lực của thể chế giáo hoàng và
các cuộc Thập Tự Chinh nhằm
đoạt lại Xứ Thánh, và kể từ
đó họ đă mạnh mẽ kháng cự
mọi nỗ lực của các giáo sĩ Cơ
đốc nhằm truyền bá Cơ Đốc
Giáo giữa người Hồi Giáo.” Đây
là phần Hồi giáo xâm chiếm
và ngân chận công tác truyền giáo
của Cơ Đốc giáo. Trên
thực tế thì trận chiến
thành Tour đã chận bước
tiến của Hồi giáo.Vậy thì
với cái nhìn của cô, có
cách nào khác để chận
đứng sự phát triển
của Hồi giáo không là điều cô
chưa nói đến. Theo tôi thì về
mặt chính quyền, phải
giữ hòa bình bên trong đất
nước, củng cố quốc phòng
để chặn đứng ngoại
xâm; còn về giáo hội thì
phải xây dựng đức tin cho
tín hữu. Cổ nhân ta có câu
nước loạn thì nhà tan;
biến loạn ở đây không phân
biệt loạn từ trong hay ngoài.
Chúa cũng dạy chúng ta phải xây
nhà trên đá hầu cho khi có mưa
sa gío cuốn thì nhà cũng sẽ
không sập. Nền đá đó là
đức tin trọn vẹn và biết
chắc trong Đấng Christ.
Câu 3 thì tôi rất đồng ý
với cô là Chúa dạy chúng ta
phải vâng phục chính quyền và
phải có sự phân biệt quyền
hạn giữa thế quyền và
giáo quyền cũng như phải tôn
trọng những quyền của cả hai
bên thì cả thế quyền và giáo quyền
mới có thể phát triển đúng
mức và tồn tại song song nhau
Câu 4 cô trình bày phần tích
cực rất xác thực, tôi
cũng học được phần
này từ cô. Tuy nhiên cô có nghĩ
rằng ngoài những điểm
tích cực đó có thể
cũng có những mặt tiêu
cực không? Sự tranh chấp ảnh
hưởng giữa giáo quyền
và thế quyền có ảnh
hưởng đến hoạt động
của Hội Thánh và đức tin
của tín đồ khi có những
tranh chiến về niềm tin như thế
nào?
Thân mến học trong Chúa
SV Lê Phạm Thúy Nhiên
[/quote]
[Size=14] Chào cô Nhiên. Cám ơn phần nhận xét
góp ư của cô, giúp tôi học hỏi
được nhiều điều. Mong học
hỏi nhiều từ cô
SV Ngân[\size]
#Post#: 7852--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: nguyenthanhminhtri Date: October 22, 2016, 12:03 am
---------------------------------------------------------
[quote author=0415-Lê Thị Mộng Trinh
link=topic=562.msg7796#msg7796 date=1477027282]
Thầy Bá Chánh thân mến!
Cảm ơn sự khích lệ của Thầy.
Theo sự nghiên cứu và trả lời của
cô cho thấy mặt tích cực ít hơn mặt
tiêu cực, nhưng tại sao Giáo hội Rôma
vẫn giữ nguyên mô h́nh và phát triển rất
mạnh mẽ cho đến ngày nay?
- Theo tôi nghĩ rằng tích cực ít hơn
hay tiêu cực nhiều hơn đó không phải
là vấn đề, nhưng vấn đề
thành phần chính yếu có nhận ra sự tiêu
cực của ḿnh và phát triển cái tích cực
không? Cái ǵ đă ăn sâu vào suy nghĩ con
người th́ không dễ đàng thay
đổi. Ví dụ như việc thờ cúng
h́nh tượng của chúng ta, thầy nghĩ
nó tích cực hay tiêu cực, đối với
chúng ta là tiêu cực nhưng với người
khác th́ không phải thế và nó vẫn lan
rộng và phát triển. Đối với Giáo
hội Rôma cũng thế hay thậm chí hơn
thế, từ lâu Giáo hội Rôma đă có tầm
ảnh hưởng lớn với đời
sống nhiều người, nhiều thế
hệ v́ thế việc để họ công
nhận những tiêu cực là hoàn toàn khó khăn
và sự liên quan đến quyền hành không
phải dễ dàng từ bỏ.
Theo cô Giáo hội Rôma hay Giáo hội Công giáo ngày
nay những mặt tiêu cực đă
được khắc phục chưa hay
vẫn c̣n tồn tại ?
- Tôi nghĩ rằng đă là tổ chức con
người th́ luôn luôn c̣n tồn tại
những tiêu cực, tôi thấy việc tiêu
cực thậm chí c̣n nhiều hơn. Việc
thờ lạy các sứ đồ, bà Maria hay
thậm chí việc đốt hương cho
h́nh tượng vẫn đang diễn ra trong
các Giáo hội Công giáo ngày nay. Thật lấy làm
tiếc và buồn v́ điều ấy, xin Chúa
luôn động chạm và thay đổi theo ư
Ngài.
Xin nghe ư kiến của Thầy về vấn
đề này!
Mến!
Mộng Trinh.
[/quote]
Chào Bạn Mộng Trinh và Thầy Chánh.
Minh Trị có đọc qua thắc mắc và
phần góp ư kiến giữa Cô Mộng Trinh và
Thầy.
Minh Trị nghĩ rằng đây cũng là
mặt tiêu cực mà cộng đồng Công giáo
Việt Nam cần chấn chỉnh:
T́nh h́nh kinh tế Việt Nam không khả quan
lắm, dân chúng c̣n nghèo, việc mua bán nơi dành
cho người qua đời và đua nhau xây
cất mồ mă (lăng mộ) là việc làm quá
tốn kém (có người bảo vệ danh
dự gia tộc, buộc phải đi vay
tiền làm mồ mă). Thiết nghĩ, chúng ta
không quên công ơn cha mẹ, ông bà tổ tiên
(uống nước nhớ nguồn), nhưng
không cần thiết quá như vậy trong hoàn
cảnh kinh tế hiện nay và hướng
sự chăm lo ông bà cha mẹ lúc c̣n sống th́
thực tế hơn.
Quư Thầy Cô có đồng ư với Minh Trị
về vấn đề này không?
SV. Nguyễn Thành Minh Trị
#Post#: 7853--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: nguyenthanhminhtri Date: October 22, 2016, 12:27 am
---------------------------------------------------------
Chào Quư Thầy Cô.
Nhân học về thế quyền và giáo
quyền, giáo hội và nhà nước...
Minh Trị có thêm thắc mắc như sau:
“Tăng cường sự quản lư Nhà
Nước đối với hoạt
động tôn giáo, tín ngưỡng…”
Minh Trị chưa hiểu rơ từ “quản lư”,
nếu được th́ xin quư Thầy Cô
giải nghĩa thêm.
SV. Nguyễn Thành Minh Trị
#Post#: 7855--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: nguyenthanhminhtri Date: October 22, 2016, 1:22 am
---------------------------------------------------------
Chào chị Phượng.
Trong phần thảo luận giữa Chị và
Bạn Ngọc Ngân th́ Chị có nêu:
Thực chất sự phát triển của Giáo
quyền luôn dựa vào nền tảng của
Thế quyền.
Theo Minh Trị th́ nhận định trên không
hẳn là như vậy:
Không phải chỉ có con người là có
trước Nhà Nước, mà có thể nói, Thiên
Chúa và luật tự nhiên c̣n có trước con
người nữa. Như thế, đó là
những nền tảng luân lư của
đời sống xă hội, được bao
gồm trong những ấn định của
luật tự nhiên được Mặc
Khải soi sáng từ Đấng Tạo Hóa. Dù
không thành văn, nhưng giáo quyền luôn có
ảnh hưởng trong các quốc gia theo
thể chế cộng ḥa. Theo tôi nghĩ Hoa
kỳ, th́ giáo quyền không dựa vào nền
tảng thế quyền hay quốc gia hồi
giáo I-ran th́ ngược lại giáo quyền chi
phối thế quyền nữa.
Vài ư kiến được học hỏi
từ Chị.
SV. Nguyễn Thành Minh Trị
#Post#: 7856--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: lethimongtrinh Date: October 22, 2016, 4:36 am
---------------------------------------------------------
[quote author=0815-Nguyễn Thành Minh Trị
link=topic=562.msg7852#msg7852 date=1477112622]
Chào Bạn Mộng Trinh và Thầy Chánh.
Minh Trị có đọc qua thắc mắc và
phần góp ư kiến giữa Cô Mộng Trinh và
Thầy.
Minh Trị nghĩ rằng đây cũng là
mặt tiêu cực mà cộng đồng Công giáo
Việt Nam cần chấn chỉnh:
T́nh h́nh kinh tế Việt Nam không khả quan
lắm, dân chúng c̣n nghèo, việc mua bán nơi dành
cho người qua đời và đua nhau xây
cất mồ mă (lăng mộ) là việc làm quá
tốn kém (có người bảo vệ danh
dự gia tộc, buộc phải đi vay
tiền làm mồ mă). Thiết nghĩ, chúng ta
không quên công ơn cha mẹ, ông bà tổ tiên
(uống nước nhớ nguồn), nhưng
không cần thiết quá như vậy trong hoàn
cảnh kinh tế hiện nay và hướng
sự chăm lo ông bà cha mẹ lúc c̣n sống th́
thực tế hơn.
Quư Thầy Cô có đồng ư với Minh Trị
về vấn đề này không?
SV. Nguyễn Thành Minh Trị
[/quote]
Thầy Minh Trị mến!
- Con học ư kiến từ Thầy,
để vấn đề được rơ
ràng hơn.
Nhân đây con xin được học cùng
Thầy và mọi người về vấn
đề Thầy đặt ra.
“Tăng cường sự quản lư Nhà
Nước đối với hoạt
động tôn giáo, tín ngưỡng…”
Minh Trị chưa hiểu rơ từ “quản lư”,
nếu được th́ xin quư Thầy Cô
giải nghĩa thêm.
- Tôn giáo là một thực thể xă hội
xuất hiện sớm trong lịch sử loài
người, có nguồn gốc h́nh thành, phát
triển và ảnh hưởng đến
đời sống chính trị, văn hoá, xă
hội khác nhau trong mỗi quốc gia và trên toàn
thế giới. Tự do tôn giáo là một
trongnhững quyền tự nhiên của con
người và phải được pháp
luật bảo vệ, đồng thời
đó cũng là một mặt của giá trị
dân chủ trên thế giới hiện nay.
- Tín ngưỡng tôn giáo là một nhu cầu tinh
thần của nhân dân, nhưng tôn giáo với
tư cách là một thực thể xă hội, là
mộtlĩnh vực của đời sống
xă hội th́ tôn giáo cũng phải
được nhà nước có chủ
quyền quản lư như quản lư các lĩnh
vực khác. Vấn đề quản lư nhà
nước về tôn giáo là một yêu cầu
khách quan, cần thiết, bởi chỉ có
được quản lư th́ hoạt
động tôn giáo mới thực sự
diễnra b́nh thường, quan hệ giữa
các tôn giáo, giữa các tín đồ mới
thực sự b́nh đẳng, quyền tự
do theo hoặc không theo tôn giáo nào của công dân
mới được đảm bảo và tôn
giáo không bị lợi dụng để
nhằm mục đích chính trị hay ư
đồ xấu
Vui học cùng Thầy.
Mến!
SV. Mộng Trinh
#Post#: 7865--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: nguyenthanhminhtri Date: October 22, 2016, 9:28 am
---------------------------------------------------------
[quote author=0415-Lê Thị Mộng Trinh
link=topic=562.msg7856#msg7856 date=1477129010]
Thầy Minh Trị mến!
- Con học ư kiến từ Thầy,
để vấn đề được rơ
ràng hơn.
Nhân đây con xin được học cùng
Thầy và mọi người về vấn
đề Thầy đặt ra.
“Tăng cường sự quản lư Nhà
Nước đối với hoạt
động tôn giáo, tín ngưỡng…”
Minh Trị chưa hiểu rơ từ “quản lư”,
nếu được th́ xin quư Thầy Cô
giải nghĩa thêm.
- Tôn giáo là một thực thể xă hội
xuất hiện sớm trong lịch sử loài
người, có nguồn gốc h́nh thành, phát
triển và ảnh hưởng đến
đời sống chính trị, văn hoá, xă
hội khác nhau trong mỗi quốc gia và trên toàn
thế giới. Tự do tôn giáo là một
trongnhững quyền tự nhiên của con
người và phải được pháp
luật bảo vệ, đồng thời
đó cũng là một mặt của giá trị
dân chủ trên thế giới hiện nay.
- Tín ngưỡng tôn giáo là một nhu cầu tinh
thần của nhân dân, nhưng tôn giáo với
tư cách là một thực thể xă hội, là
mộtlĩnh vực của đời sống
xă hội th́ tôn giáo cũng phải
được nhà nước có chủ
quyền quản lư như quản lư các lĩnh
vực khác. Vấn đề quản lư nhà
nước về tôn giáo là một yêu cầu
khách quan, cần thiết, bởi chỉ có
được quản lư th́ hoạt
động tôn giáo mới thực sự
diễnra b́nh thường, quan hệ giữa
các tôn giáo, giữa các tín đồ mới
thực sự b́nh đẳng, quyền tự
do theo hoặc không theo tôn giáo nào của công dân
mới được đảm bảo và tôn
giáo không bị lợi dụng để
nhằm mục đích chính trị hay ư
đồ xấu
Vui học cùng Thầy.
Mến!
SV. Mộng Trinh
[/quote]
[font=verdana]Chào Bạn Mộng Trinh. Rất vui
được học Lời Chúa cùng Bạn.
Vấn đề thắc mắc của Minh
Trị nêu ra được Bạn quan tâm
“hồi đáp”.
Minh Trị đồng ư với Bạn phần
trả lời vế thứ nhất, c̣n vế
thứ hai Bạn cho biết là:
_Tín ngưỡng tôn giáo là một nhu cầu tinh
thần của nhân dân, nhưng tôn giáo với
tư cách là một thực thể xă hội, là
mộtlĩnh vực của đời sống
xă hội th́ tôn giáo cũng phải
được nhà nước có chủ
quyền quản lư như quản lư các lĩnh
vực khác. Vấn đề quản lư nhà
nước về tôn giáo là một yêu cầu
khách quan, cần thiết, bởi chỉ có
được quản lư th́ hoạt
động tôn giáo mới thực sự
diễnra b́nh thường, quan hệ giữa
các tôn giáo, giữa các tín đồ mới
thực sự b́nh đẳng, quyền tự
do theo hoặc không theo tôn giáo nào của công dân
mới được đảm bảo và tôn
giáo không bị lợi dụng để
nhằm mục đích chính trị hay ư
đồ xấu.
Minh Trị lúng túng chỗ nào?
_ là mộtlĩnh vực của đời
sống xă hội th́ tôn giáo cũng phải
được nhà nước có chủ
quyền quản lư như quản lư các lĩnh
vực khác.
_ bởi chỉ có được quản lư th́
hoạt động tôn giáo mới thực
sự diễnra b́nh thường.
_ đảm bảo và tôn giáo không bị lợi
dụng để nhằm mục đích chính
trị hay ư đồ xấu.
Bạn Mộng Trinh thân mến.
Đây cũng là vấn đề rất
được nhiều người trong xă
hội quan tâm, không riêng ở việt Nam, mà các
quốc gia khác như Trung Quốc, Triều Tiên,
các quốc gia hồi giáo Trung Đông…
Cảm ơn Bạn, dù sao chúng ta cũng có khái
niệm từ “quản lư” như thế nào
đối với t́nh h́nh tự do tôn giáo ở
Việt Nam.
Đây cũng là vấn đề nhạy
cảm. Minh Trị xin chốt lại vấn
đề này tại đây là tiếp tục
cầu nguyện cho đất nước
Việt Nam thân yêu của chúng ta.
Thi Thiên 122:6-7, “Hăy cầu hoà b́nh cho Giêrusalem; Phàm
kẻ nào yêu mến người sẽ
được thới thạnh. Nguyện
sự hoà b́nh ở trong vách tường
ngươi, Sự thới thạnh trong các cung
ngươi.”
Cầu nguyện cho tất cả người
dân Việt Nam kính sợ Chúa, đọc Kinh Thánh
và áp dụng lời Ngài trên chính đời
sống họ. Phước cho đất
nước có Chúa là thần linh của ḿnh và
phước cho dân nào được Ngài
chọn làm cơ nghiệp của Ngài. (Thi Thiên
33:8,12)
Thân chào.
SV. Nguyễn Thành Minh Trị[/font]
#Post#: 7871--------------------------------------------------
Re: Thảo Luận 2
By: lephuocsanh Date: October 22, 2016, 10:53 am
---------------------------------------------------------
[quote author=1416-Huỳnh Thị Phượng
link=topic=562.msg7800#msg7800 date=1477032360]
Giáo Sư kính mến!
Được học Môn Lịch sử Hội
Thánh là niềm ước ao của Tôi. Qua
Chương tŕnh học của Giáo sư đă
giúp cho Tôi có cái nh́n sâu sắc hơn về LSHT.
Sự hiểu biết chắc chắn sẽ là
nền tản cho việc ra đi truyền bá
Tin lành của Chúa mà mỗi Cơ đốc nhân
cần phải trang bị cho ḿnh để
hầu việc Ngài.
Nguyện xin Chúa xức dầu trên Giáo sư/
Mục sư. Amen!
SV Huỳnh Thị Phượng
[/quote]
[font=times new roman]Kính chào Giáo Sư
Trần Xuân Tú, it khi có dịp
được hầu chuyện và
góp ý cùng Giáo sư, hôm nay
có dịp được đọc
ý kiến của Giáo sư nên tôi
mạn phép đóng góp thêm vài
chi tiết vào câu trả lời số 3
của Giáo sư.
Giáo sư viết “Trong lănh vực chánh
trị, quan hệ nằm trong sự liên lạc
hợp tác hay đối nghich thù hận. Vấn
đề tan hợp, hợp tan là vấn
đề chánh trị muôn đời tùy theo hoàn
cảnh và thời điểm. Với tiêu
chuẩn chánh trị bạn thù đó th́,
đời vô đạo và đời thành
đạo cũng như đạo có thể
thành đời và thành vô đạo như
đời v́ chánh trị chẳng qua là sự
thông công biến chuyển vai tṛ qua lại theo
mục đích và ư thức thời thế
đổi thay. Hôm nay thù nhưng mai có thể là
bạn và ngược lại. Sự phân
định nầy đặt cho tôn giáo và chánh
trị một cuộc hôn nhân không ly dị
được và phải cùng chung sống
với kẻ thù muôn đời nhưng cũng
là bạn đời của mình vậy”.
Ví von chính trị và tôn gíao hay
một cách khác hơn chính quyền
và Hội thánh, như một cuộc
hôn nhân là một ý tưởng sâu
sắc đầy ý nghĩa
đặc biệt rất đúng trong
những xã hội độc tài
như cộng sản và cuồng tín
như Hồi Giáo. Nhưng nếu nhìn
về mặt khác của thế
giới , chúng ta sẽ thấy rõ
là tôn giáo và chính trị chỉ
là hai phương diện của xã
hội loaì người và không
hẳn là một cuộc hôn nhân
gượng ép. Ý tưởng
“kẻ thù muôn đời” chỉ
xảy ra khi một trong hai phần tử
tìm cách chế ngự hay lấn
áp người bạn đời
của mình vì lòng kiêu ngạo
đầu óc hẹp hòi muốn
người khác phải theo ý
mình hoặc vì lòng tham lam
quyền lực. đa
Mức độ văn minh đã
tạo ra những khác biệt trong liên
hệ của chính quyền và tôn
giáo. Hiến pháp Hoa kỳ
được viết ra dựa theo Kinh
Thánh nên tôn trọng những quyền
căn bản của con người.
Tiền tệ của Mỹ tât cả
đều có ghi câu “Chúng ta tin cậy
nơi Chúa” (In God We Trust ). Tổng thống
khi tuyên thệ nhậm chức phải
đặt bàn tay lên Kinh Thánh.
Sở dỉ như vậy là vì
trước đây trên 73 phần trăm dân
chúng Mỹ là người Cơ
Đốc. Tuy nhiên chính quyền không bao
giờ ngăn cản nếu những
người Phật tử muốn xây
một ngôi chùa ngay giữa thành
phố khi họ có đủ ngân quỹ hay
khi tín đồ Hồi giáo muốn xây
ngôi đền thờ cho tôn giáo họ.
Cơ Đốc Giáo được
chính quyền tôn trọng như mọi tôn
gíao khác nhưng không có tôn gíao
nào được cầu nguyện trong
những giờ học taị các
trường công lập. Thực ra
ý tưởng tôn giáo và
chính quyền là hai “kẻ thù muôn
đời” không có chổ
đứng trong nền văn minh Âu Mỹ
hiện đại.
Vì vậy theo tôi, cuộc hôn nhân đầy
gượng ép nầy trong thời
hiện đại chi xảy ra các quốc
cộng sản , độc tài hay cuồng
tín.
Kính mong Chúa luôn ban ơn
phước lên Giáo sư và gia
đình.
Kính mến,
[/font]
le phuoc sanh
*****************************************************
DIR Previous Page
DIR Next Page