URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       Christ-Bible Theological Seminary
  HTML https://thevbi.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: TUẦN HỌC 3
       *****************************************************
       #Post#: 7784--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: gstranxuantu Date: October 20, 2016, 10:40 pm
       ---------------------------------------------------------
       Chào Các bạn sinh viên trong thảo luận 2
       Trong câu 1 th́ chúng ta có thể xem Rome  cũng
       giống như các Hội Thánh lớn tại
       Việt nam. Các Hội trưởng đều
       xuất thân từ các Hội thánh lớn như
       Đà Nẵng, Hà nội.  Các Mục sư ở
       Hội thánh lớn  dần dần tạo uy tín
       cho chính ḿnh, và dần dần các Hội thánh
       đó vả Mục sư trở nên quan
       trọng hơn.  Không lạ ǵ khi thấy
       Mục sư nào cũng muốn vế HT
       lớn, cũng như Giám mục nào cũng
       muốn về Rome, ngoại trừ một
       số Giám mục tu sĩ, muốn ẩn
       dật ở những nơi yên ổn.
       Thân mến
       Gs TXT
       #Post#: 7786--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: gstranxuantu Date: October 20, 2016, 10:53 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=1416-Huỳnh Thị Phượng
       link=topic=562.msg7628#msg7628 date=1476853671]
       [font=times new roman]Kính Thưa Giáo Sư
       Tôi xin Trả lời câu hỏi thảo luận
       TUẦN 3 THẢO LUẬN 2- LSHT1
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Giữa năm 315-450 giám mục tại Rôma
       được công nhận là vị giám mục
       hàng đầu giữa những người
       ngang hàng.
       -Giám mục cũng được xem là
       người canh giữ giáo lư chánh thống. Ngoài
       ra, một số các giám mục tại Rôma trong
       thời kỳ này là những con người
       cương quyết, khô Các biến cố
       lịch sử trong kỷ nguyên này cũng cùng góp
       phần nâng cao uy tín của giám mục tại La
       Mă.
       -Trước đó thành La Mă là trung tâm truyền
       thống của thẩm quyền cho thế
       giới La Mă trong suốt nửa thiên niên và là
       thành phố lớn nhất ở phương
       Tây.  Say khi Constantine đời kinh đô về
       Constantinople vào năm 330, trung tâm chính trị
       chuyển từ thành La Mă sang Constantinople.
       Điều này khiến vị giám mục La Mă
       trở thành một nhân vật mạnh mẽ
       nhất tại Rôma trong những nhiều
       thời kỳ quan trọng, và dân chúng trong vùng
       xem giám mục như vị lănh tụ thế
       tục lẫn thuộc linh mỗi khi gặp
       khủng hoảng
       -Hoàng đế tại Constantinople ở quá xa
       Rôma cùng những nan đề của Rôma,
       nhưng vị giám mục ở gần ngay
       tầm tay, vận dụng thẩm quyền
       đầy hiệu quả để đáp
       ứng trước những khủng hoảng
       chính trị cũng như tâm linh.
       -Khi ngai vua ở phương Tây rơi vào tay dân
       man rợ sau năm 476, và nhiều thành phố
       khác tại Ư trở thành ngai của thế
       quyền, th́ dân chúng Italy xem giám mục tại
       Rôma là người lănh đạo cả về
       chính trị lẫn thuộc linh.
       -Công tác truyền giáo đầy kết quả
       của những tu sĩ trung thành với Rôma
       cũng nâng cao thẩm quyền của giám
       mục tại Rôma.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo
       Trận Tours (ngày 10 tháng 10 năm 732), c̣n
       được gọi là trận Poitiers .
       Trận chiến là cuộc đọ sức
       giữa lực lượng liên quân của
       người Frank và Burgundy dưới sự
       chỉ huy của tể tướng Charles Martel
       chống lại một đội quân Hồi
       giáo của vương triều Umayyad (phát âm: Ô
       May át) dưới sự chỉ huy của Abdul
       Rahman Al Ghafiqi, viên Tướng toàn quyền vùng
       Al-Andalus.
       Người châu Âu hết sức ca ngợi
       trận đánh này và xem nó là sự kiện
       bước ngoặt trong việc ngăn cản
       các thế lực Hồi giáo xâm nhập vào châu
       Âu.
       Theo Tôi ngoài chiến tranh , nhằm chặn
       đứng sự bành trướng của
       Hồi Giáo bằng cách là Cầu nguyện cho
       công tác  truyền giáo của Cơ Đốc
       giáo trên khắp thế giới
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Thế quyền : chỉ quyền lực
       thế giới hay thế quyền.
       Quyền lực của thế giới, hay
       đúng hơn là quyền lực của
       người đứng đầu một
       bộ lạc, dân tộc hay một đế
       quốc, bắt nguồn từ sức mạnh
       thể l‎ư của con người.
       Người nào có sức khoẻ, đánh
       thắng kẻ yếu sẽ trở thành tù
       trưởng đứng đầu bộ
       lạc. Khi những bộ lạc
       được quy tụ thành một dân tộc
       th́ việc tổ chức dân tộc ấy
       cần đến sức mạnh quân
       đội và tài tổ chức trong các lĩnh
       vực khác nhau: kinh tế, chính trị, quân
       sự, ngoại giao… V́ thế, người
       đứng đầu không những phải
       chỉ có sức mạnh thể lư mà c̣n phải
       có nhiều tài năng tinh thần.
       Từ thế kỷ 15 trước Công nguyên, các
       bộ tộc quy tụ thành những dân tộc
       và tổ chức nhà nước có người
       chủ là một ông vua, chế độ ấy
       gọi là chế độ quân chủ. Nhà vua,
       với quyền lực của ḿnh, có thể tác
       động đến con người,
       đến những ǵ thuộc về con
       người. Dù ông không dựng nên sự
       sống con người nhưng ông có quyền
       tàn sát con người; dù ông không làm ra một
       tấc đất, nhưng ông có quyền
       chiếm hữu đất đai tạo nên
       một lănh thổ. Bất cứ người
       nào sống trên lănh thổ ấy phải
       phục tùng ông. Nhưng quyền lực của
       nhà vua, ngoài sức mạnh thể chất và tinh
       thần, như một l‎ư do chính đáng
       để nắm giữ quyền lực, c̣n có
       thể bắt nguồn từ những thủ
       đoạn chính trị hay quân sự, qua đó
       ḍng họ này lật đổ ḍng họ khác
       để chiếm được quyền
       lực cai trị đất nước.
       Giáo quyền
       Nói đến giáo quyền, người ta
       chỉ nghĩ đến các tôn giáo Thần
       học, và đúng vậy, chỉ có tôn giáo
       Thần quyền mới có một khuôn phép
       chặt chẽ .Nhờ cấu h́nh chặt
       chẽ, tạo thành sức mạnh, nhờ có
       sức mạnh nên tồn tại khá vững.
       Tuy nhiên, vấn đề luôn có hai mặt
       tương phản, giáo quyền  đă g̣ ép  vào
       một khuôn khổ cứng nhắc,
       được xem là bất di bất dịch,
       ràng buộc bởi đức “vâng lời”.
       Người đứng đầu Giáo Hội,
       quyền Tông ṭa, được xem như “vô
       ngộ”, khi đứng trên ṭa Phero, lời tuyên
       bố được xem là đúng chân lư, không
       bao giờ sai lầm. Thật ra Giáo hội
       gọi là Ṭa Thánh vẫn để lại vô vàn
       vấn đề mà khoa học không thể
       chấp nhận, làm cản trở một
       thời bước tiến của khoa học,
       và gây đau khổ cho nhiều thế hệ,
       làm lúng túng cho y học, nhưng khi y học
       được xác minh bởi khoa học th́ quan
       điểm của Ṭa Thánh trở thành một
       đối cực khó khăn cho tín đồ
       đang ḥa nhập cùng tiện nghi vật
       chất, kiến thức thời
       đại.Thời đại mà quyền hành
       Giáo Hội có quyền quyết định
       những mâu thuẩn tranh chấp giữa các
       nước theo Kito giáo, lấn cả thế
       quyền, th́ nay, Giáo hội chỉ c̣n là biểu
       tượng tôn giáo, mất quyền thế
       tục, đôi khi  đóng góp tiếng nói với
       thế tục để giải quyết
       một số vấn đề mang tính quốc
       tế.
       Kể từ ngày có mặt, Roma đă nhiều
       phen cải cách với nhiêu lư do, trong đó, Giáo
       hội đứng trước những khó
       khăn như  việc truyền bá, nội
       bộ chia rẽ, suy giảm đức tin, tu
       sĩ phạm tội...Ngày nay, Roma không thể
       dùng bàn tay sắt như thời Trung cổ
       để trấn áp, khủng bố như
       một số Hồi giáo cực đoan hiện
       nay.
       “Giáo hội tập quyền dưới sự
       lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui”. Theo Tôi nghĩ th́ sự tranh chấp này không
       cần thiết, bởi v́:Thực chất
       sự phát triển của Giáo quyền luôn
       dựa vào nền tảng của Thế
       quyền.
       Theo Tôi trong hoàn cảnh hiện nay giữa hai
       thế lực này không được xem là lư
       tưởng đối với Cơ Đốc
       giáo  nói riêng và nhân loại trên thế giới nói
       chung. Chỉ có Thần quyền và Thế
       quyền , tuy hai phạm vi này tách biệt nhau,
       nhưng có liên hệ với nhau. Ở đây
       Chúa muốn con dân Chúa vâng phục thế
       quyền để duy tŕ trật tự và
       lợi ích công cộng. Thế quyền cũng
       bắt nguồn bởi Đức Chúa Trời
       như lời Thánh kinh dạy là mọi quyền
       bính trên trời dưới đất
       đều bởi  Đức ChúaTrời.
       Dựa vào lời Chúa  trong Phúc âm (Mathio 22: 21).
       Người công dân trách nhiệm th́ tuân hành
       luật lệ hợp pháp của quốc gia
       để duy trị trật tự và lợi ích
       công cộng. Đóng thuế là phương tiện
       giúp chính phủ bảo toàn an ninh và an sinh xă
       hội. Chính Chúa Giêsu đă làm gương trong
       việc nộp thuế đền thờ
       để người khác khỏi vấp
       phạm, mặc dù cắt nghĩa theo luật
       đền thở th́ Chúa được
       miễn. Thần quyền và thế quyền,
       đều có những đ̣i hỏi nơi
       người công dân. Bằng cách bảo nộp
       thuế cho Sê-sa, Chúa bảo toàn quyền hợp
       pháp của Sê-sa để duy tŕ trật tự
       và ích lợi chung cho xă hội loài người.
       Mặc dầu là chính phủ thuộc
       địa, nhưng trong giai đoạn
       thuộc địa đó, chính quyền
       thuộc địa cũng cung ứng
       được những tiện ích nào đó cho
       người dân.
       Xin trả lời câu hỏi 4&5 phần tiếp
       theo
       SV Huỳnh Thị Phượng[/font]
       [/quote]
       Chào Cô Phượng và pḥng thảo luận
       Tôi góp ư cho Cô và pḥng thảo luận một chút
       về câu 3
       Có rất nhiều dẫn chứng trong
       các thời đại của các quốc gia
       tể trị bởi quốc giáo, như Ấn
       độ Giáo, Hồi Giáo, và Cơ Đốc
       Giáo… Chúng ta chỉ giới hạn trong một
       thời điểm lịch sử Cơ
       Đốc Giáo, thời kỳ hoàng đế
       Constantine trở lại tin Chúa và hợp thức
       hóa Cơ Đốc Giáo trở thành quốc giáo
       của toàn thể đế quốc La Mă .
       Vào năm 313, hoàng đế Constantine mang
       khải tượng Chúa đă kêu gọi và
       xử dụng ông như một thầy tế
       lễ thượng phẩm để đánh
       các kẻ thù và đem cả đế quốc
       trở lại  với niềm tin cứu
       rỗi.  Đế quốc trở thành tín
       đồ.  Guồng máy nhà nước cai
       trị mặc áo chiên con.  Giáo hội thành công
       chuyển bại thành thắng toàn bộ.  Vào
       năm 313 AD, đế quốc La Mă ra luật
       định Milan nh́n nhận Cơ đốc
       Giáo là Quốc-Giáo La-Mă.
       Đời thành Đạo, một
       đổi đời, mang nhiều đại
       họa cho tương lai.  Nhà nuớc và Nhà
       thờ giúp đỡ, hợp tác để
       củng cố địa vị cho nhau.  Nhà
       nước có quyền can dự vào cái tổ
       chức và quyết định của nội
       bộ giáo hội.  Constantine bỏ ra bao nhiêu
       tiền giúp cho giáo hội xây cất các giáo
       đường vĩ đại cũng như
       nâng đỡ các tổng giám mục của các
       giáo xứ quan trọng trong đế quốc
       La-Mă.  Các tổ chức hành chánh và cai trị
       của  guồng máy thống trị của
       đế quốc La-Mă được du
       nhập vào toàn bộ trong giáo hội Công Giáo.
       Giáo hội đưa hai tay ra đón nhận
       tất cả đường lối hiến
       pháp hành chánh và luật lệ của quốc gia
       .  Một cuộc biến dạng (mutation)
       của giáo hội thành công hoàn toàn
       được lợi cả thuộc linh
       lẫn thuộc thể, nước trời
       lẫn thế gian, quyền hành, danh vọng  tôn
       giáo cả xă hội, nhưng chỉ tiếc là
       đánh đổi linh hồn trong sạch và
       bản chất cứu rỗi của sứ
       điệp tin lành.
       Constantine vừa làm hoàng đế
       của đế quốc La-Mă vừa là
       người lănh đạo trên hết của
       các tôn giáo (Pontifex maximus), một César-Giáo hoàng
       (Ceasaropapism) cho toàn thể công dân lẫn giáo dân
       đương thời.  Không ai rơ nguyên do và
       động cơ sự cải đạo
       của đại hoàng đế César Constantine.
       Sự kiện của Cơ Đốc Giáo
       từ vị trí bị bắt bớ, bất
       hợp pháp, đến chỗ được
       lột xác biến thành quốc giáo đă cám
       dỗ giáo hội kinh khiếp hơn bao cơn
       bắt bớ.  Theo lời sử gia của
       Hội Thánh đầu tiên, Eusebius ở Ceasarea
       tường thuật sự chiến thắng
       hùng vĩ của Constantine nhờ giấc mơ
       mặc khải của Chúa trước khi lâm
       trận.  Trong khải tượng, Chúa đă
       hiện ra và biểu ông phải khắc h́nh
       thập giá lên cái khiên đỡ mới thắng
       được đại hùng binh của
       Maxiantius .
       Những h́nh ảnh thờ lạy Chúa và
       gặp Chúa của hoàng đế Constantine
       đều được tŕnh bày hùng hồn qua
       ng̣i bút  sắc bén của học giả, sử
       gia Eusebius.  Tài liệu lịch sử của
       Eusebius thành công liệt vào tài liệu lịch
       sử đáng tin cậy của lịch sử
       Hội Thánh đầu tiên.  Eusebius diễn
       giải lịch sử của sự lên ngôi và
       toàn thắng của đại đế Ceasar
       Constantine như một đấng cứu
       thế, một tôi tớ trung tín được
       Chúa sai đến để giải cứu giáo
       hội và đưa giáo hội vào địa
       vị quốc giáo của đế quốc
       La-Mă Công Giáo của toàn thế giới.
       Thần học lịch sử chính
       trị của Eusebius đánh dấu sự ra
       đời chính thức của thần học
       chính trị, môt bộ môn thần học của
       nhà nước, một loại thần học
       tôn giáo biện minh cho nhà nước, nhằm
       tuyên truyền và củng cố sự ngôn chánh
       danh thuận của bộ máy chánh trị
       đương thời.  Nếu trong thời
       kỳ đời vô đạo, đạo là
       kẻ thù của đời th́ bây giờ,
       đạo trở thành  người bạn tâm
       giao với đời trong thời kỳ
       đời thành đạo. Thần học chánh
       trị trong thời đời chống
       đạo là đạo, kẻ thù của chính
       quyền, cần phải bị hủy diệt.
       Giáo phụ Tertulien sáng lập một lập
       trường chánh trị phân định sự
       khác biệt giữa Christ và Ceasar, giữa
       đức tin khải thị và lư trí thống
       trị thực dụng.  Hợp tác với
       đời tội lỗi và guồng máy
       thống trị đầy thủ đoạn
       mưu kế là nối giáo cho ma quỉ và
       chống lại Nhà Chúa.  Thái độ cực
       đoan nầy đă bị đổi thay 180
       độ trong thời kỳ đời thành
       đạo.  Điển h́nh nhất thời
       kỳ của hoàng đế Constantine, một
       đại đế chánh trị háo chiến
       được Chúa mặc khải và đi vào
       giáo hội.  Đạo Chúa bị bắt bớ
       săn đuổi như con vật đáng
       thương nay được cưng chiều,
       ân sủng và đưa lên thành tôn giáo của
       quốc gia.
       Khi giáo hội tiến triển thành
       guồng máy (institution) có tổ chức phân
       quyền theo nội quy và hiến pháp.  Giáo
       hội đă lột xác để trở thành
       một guồng máy chánh trị hành chánh
       dưới danh nghĩa thiêng liêng của tôn giáo.
       Các thần học gia và hàng giáo phẩm lại
       có cơ hội khoác lên người tu hành
       những chiếc áo mới, cầm quyền giáo
       dân cho Nhà Nước.  Sử gia và lư thuyết
       gia của giáo hội điển h́nh như
       sử gia Eusebius ở Ceasarea đúc kết và
       hệ thống hóa những trang sử trong cái
       nh́n thần học, biện minh (apologetic) không
       phải chỉ do đức tin của công dân
       Chúa nhưng hợp thức hóa (legitimate) ngôn chính
       danh thuận cho bộ máy của nhà cầm
       quyền theo thiên mệnh .
       Nói tóm lại, nếu quan niệm của
       đạo đức là thiện, kinh tế là
       lợi ích, thẩm mỹ học là đẹp
       xấu, th́ bản chất của chánh trị là
       sự phân định bạn và thù, một tiêu
       chuẩn hoàn toàn độc lập không liên quan
       ǵ đến đạo đức.  Trong lănh
       vực chánh trị, quan hệ nằm trong
       sự liên lạc hợp tác hay đối nghich
       thù hận. Vấn đề tan hợp, hợp
       tan là vấn đề chánh trị muôn
       đời tùy theo hoàn cảnh và thời
       điểm.  Với tiêu chuẩn chánh trị
       bạn thù  đó th́, đời vô đạo và
       đời thành đạo  cũng như
       đạo có thể thành đời  và thành vô
       đạo như đời v́ chánh trị
       chẳng qua là sự thông công biến chuyển
       vai tṛ qua lại theo mục đích và ư thức
       thời thế đổi thay.  Hôm nay thù
       nhưng mai có thể là bạn và ngược
       lại.  Sự phân định nầy
       đặt cho tôn giáo và chánh trị một
       cuộc hôn nhân không ly dị được và
       phải  cùng chung sống với kẻ thù muôn
       đời nhưng cũng là bạn đời
       của ḿnh vậy.
       Thân mến
       Gs TXT
       #Post#: 7787--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: gstranxuantu Date: October 20, 2016, 10:59 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=0316-Thạch Nguyễn Ngọc Ngân
       link=topic=562.msg7715#msg7715 date=1476947081]
       [font=times new roman]Thưa GS tôi nộp bài thảo
       luận Tuần 3
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Giữa năm 315-450 giám mục tại Rôma
       được công nhận là vị giám mục
       hàng đầu giữa những người
       ngang hàng. Nhu cầu về tính hiệu năng và
       cộng tác lẽ tự nhiên dẫn đến
       sự tập trung quyền lực. Giám mục
       cũng được xem là người canh
       giữ giáo lư chánh thống. Ngoài ra, một
       số các giám mục tại Rôma trong thời
       kỳ này là những con người cương
       quyết, không bỏ lỡ cơ hội
       để gia tăng quyền lực của
       ḿnh.
       Các biến cố lịch sử trong kỷ
       nguyên này cũng cùng góp phần nâng cao uy tín
       của giám mục tại La Mă. Trước
       đó thành La Mă là trung tâm truyền thống
       của thẩm quyền cho thế giới La Mă
       trong suốt nửa thiên niên và là thành phố
       lớn nhất ở phương Tây.  Sau khi
       Constantine dời kinh đô về Constantinople vào
       năm 330, trung tâm chính trị chuyển từ
       thành La Mă sang Constantinople. Điều này khiến
       vị giám mục La Mă trở thành một nhân
       vật mạnh mẽ nhất tại Rôma trong
       những nhiều thời kỳ quan trọng, và
       dân chúng trong vùng đă xem ông như vị lănh
       tụ thế tục lẫn thuộc linh
       mỗi khi gặp khủng hoảng. Ông là “tháp
       sức mạnh” để nương tựa
       trong khi Rôma bị cướp phá vào năm 410
       bởi Alaric và thuộc hạ dân Visigoths, tài
       ngoại giao khéo léo của vị giám mục ít
       nhất cũng đă cứu thành khỏi
       ngọn đuốc. Hoàng đế tại
       Constantinople ở quá xa Rôma cùng những nan
       đề của Rôma, những vị giám
       mục ở gần ngay tầm tay, vận
       dụng thẩm quyền đầy hiệu
       quả để đáp ứng trước
       những khủng hoảng chính trị cũng
       như tâm linh.  Khi ngai vua ở phương Tây
       rơi vào tay dân man rợ sau năm 476, và
       nhiều thành phố khác tại Ư trở thành
       ngai của thế quyền, th́ dân chúng Italy xem
       giám mục tại Rôma là người lănh
       đạo cả về chính trị lẫn
       thuộc linh.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo?
       Các hội thánh ở phía Đông không làm
       được ǵ hơn là ngăn chận các
       toán quân Hồi Giáo khỏi cướp phá
       Constantinople ngày trước.  Do đó, hoạt
       động truyền giáo ngày trước
       vốn được tiến hành chủ
       yếu bởi hội thánh ở phía Đông th́
       nay chỉ tập trung ở vùng Tây Bắc Châu
       Âu.  Các hội thánh ở phía Đông cũng
       phải giải quyết vấn đề
       liệu có được dùng các h́nh
       tượng hay các tranh ảnh trong nhà thờ hay
       không.  Vấn đề này, c̣n gọi là cuộc
       tranh luận đập phá ngẫu tượng,
       xuất hiện một phần v́ cớ
       người Hồi Giáo đang kết tội
       Cơ Đốc nhân là kẻ thờ lạy h́nh
       tượng, v́ họ có những tranh ảnh và
       tượng thánh trong nhà thờ. Hồi Giáo
       chống cự những nỗ lực của
       thể chế giáo hoàng và các cuộc Thập
       Tự Chinh nhằm đoạt lại Xứ
       Thánh, và kể từ đó họ đă mạnh
       mẽ kháng cự mọi nỗ lực của
       các giáo sĩ Cơ đốc nhằm truyền
       bá Cơ Đốc Giáo giữa người
       Hồi Giáo.
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Theo tôi nghĩ sự tranh chấp này là không
       cần thiết. Mà giữa thế quyền và
       giáo quyền nên có mối liên hệ tôn trọng
       lẫn nhau. Chúa Giê-xu dạy: Đối với
       xă hội ,con dân Ngài phải “ḥa nhập nhưng
       không hóa tan”, giữ luật pháp, vâng phục
       thế quyền để ổn định xă
       hội và trật tự an ninh, bảo
       đảm lợi ích của cộng
       đồng. Ngược lại giới chính
       quyền cũng phải tôn trọng và giữ
       đúng nghi lễ, phép tắc của giáo
       quyền. Có như vậy th́ thế quyền và
       giáo quyền mới có thể tồn tại song
       song nhau.
       Câu 4: Các bạn sẽ phản bác lư luận
       thần học mà GH Rôma dùng để đ̣i
       quyền kiểm soát HT phổ thông như
       thế nào?
       (Nhờ hướng dẫn của Giáo sư và
       học hỏi từ quư thầy/cô)
       Câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       * Sự trỗi dậy của giáo quyền Rôma
       lúc đó có tác dụng tích cực đối
       với hội thánh chung v́:
       - Giữa năm 375 và 1066, trong thời kỳ
       được gọi là Thời Kỳ Yếm
       Thế, trong thời di chuyển đông
       đảo của các bộ lạc man rợ
       Teutomic diễn ra ở Tây Âu, th́ hội thánh
       đang đối diện một nan đề
       hai mặt.  Sự suy sụp của đế
       quốc La Mă đặt trước mặt
       hội thánh công tác phải làm “muối”
       để bảo tồn nền văn hóa Hy
       Lạp - Hêbơrơ đang gặp nguy cơ
       bị tiêu diệt.  Những tu viện, tức
       những trung tâm có những thủ bản
       được bảo tồn và sao chép cẩn
       thận, đă giúp đỡ rất nhiều cho
       hội thánh làm trọn chức năng này.
       Trước mặt hội thánh c̣n có công tác
       phải làm “ánh sáng” để đem Tin Lành cho
       những dân tuộc các bộ lạc hay đi
       lang thang.  Hội thánh thực hiện
       điều này qua công tác của các tu sĩ
       truyền giáo, và đă thành công trong công tác chinh
       phục các bộ lạc về với
       đạo Đấng Christ.
       - T́nh trạng vô chính phủ của thế
       kỷ cách mạng vốn phá hoại Cộng Ḥa
       La Mă giữa năm 133 và 31 T.C., đă chấm
       dứt bởi chính quyền công quốc hùng
       mạnh mà Augustus đă dựng nên sau khi tiêu
       diệt đạo binh của Antony.  Nhưng
       chính quyền công quốc này, trong đó hoàng
       đế với tư cách những hoàng
       đế (princeps) chia sẻ thẩm quyền
       với nghị viện, tỏ ra quá yếu không
       giải quyết được thách thức
       từ sự suy tàn nội bộ và những dân
       man rợ trên biên cương của đế
       quốc, rồi sự thịnh vượng và
       ḥa b́nh trong kỷ nguyên đầu của công
       quốc đă nhường bước cho
       một thế kỷ cách mạng khác giữa
       năm 192 và 284.
       SV Ngân[/font]
       [/quote]
       Chào Cô Ngọc Ngân
       Cảm ơn Chúa v́ Cô vẫn luôn có tinh thần
       học tập tốt nhưng tiếc là cô không
       c̣n "nóng cháy" như lớp trước , có
       lẽ do bận rộn. Tôi muốn góp ư với
       cô và pḥng thảo luận về câu 4.
       Thời Công đồng Vatican II (1962-1965) do Giáo
       hoàng Gioan XXIII triệu tập, Giáo hội Công
       giáo trải qua một quá tŕnh cải cách toàn
       diện. Công đồng nhấn mạnh
       phải nh́n thấy rơ vai tṛ của Giáo hội
       Công giáo trong cộng đồng Kitô hữu tin
       Đức Chúa Giê-xu và trong các tôn giáo khác. Công
       đồng được coi là mở ra
       thời kỳ lịch sử của Giáo hội
       Công giáo hiện đại. Công đồng phát
       hành nhiều tài liệu về t́nh trạng Giáo
       hội, sứ mạng các hội đoàn và
       tự do tôn giáo. Ngoài ra c̣n ban hành những
       phương hướng thích nghi dành cho các nghi
       lễ, trong đó cho phép sử dụng tiếng
       bản xứ thay v́ phải dùng tiếng Latin
       trong phụng vụ.[1] Cũng v́ lư do cải cách
       toàn diện nầy để bành trướng
       nên Công giáo tại Việt nam mới nảy sinh
       những việc như cho phép lập bàn
       thờ, ăn của cúng, cúng thờ tổ
       tiên…bất chấp những ǵ trong Thánh kinh
       dạy, đồng nghĩa với việc cho
       phép công đồng tín hữu làm những ǵ trái
       với Thánh kinh. Sự cải chánh giáo lư
       thời Martin Luther đă phần nào làm thức
       tỉnh hàng tăng lữ ít nhất trong một
       thời gian dầu âm ỉ trong tâm can của
       giới nầy, nhưng đồng thời
       cũng làm mất mác rất lớn về
       số lượng đông đảo cộng
       đồng tín hữu Công giáo. Phải chăng
       đây là một trong những nhân tố
       để đi đến “Quá tŕnh cải cách
       toàn diện” ngơ hầu khôi phục lại
       số lượng? Dầu bất cứ lư do
       nào đi nữa th́ Giáo hội Rô-ma đ̣i
       quyền kiểm soát Hội thánh phổ thông có
       thể nói là điều sai trật v́ chỉ chú
       tâm đến “số lượng” chứ không
       chú tâm đến “chất lượng”.
       Âu đây cũng là điều đáng cho các
       hệ phái Cơ đốc giáo cần suy
       nghĩ đến, nếu đang có
       hướng đi theo Giáo hội Rô-ma để
       đ̣i ành quyền kiểm soát Hội thánh
       phổ thông ngày nay.
       Mong được sự góp ư từ Cô Ngân và
       các bạn sinh viên.
       Thân mến
       Gs TXT
       ________________________________________
       [1] vi.wikipedia.org/wiki/Giáo_hội_Công_giáo_Rôma
       #Post#: 7789--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: gstranxuantu Date: October 20, 2016, 11:05 pm
       ---------------------------------------------------------
       Chào các bạn Sinh Viên
       Tôi muốn gởi kèm một phụ lục giúp
       các bạn đọc thêm để thảo
       luận
       PHỤ LỤC: DIỄN TIẾN H̀NH THÀNH
       QUYỀN LỰC CỦA GIÁO QUYỀN RÔMA
       Chúng ta không biết đích xác cái gọi là “Ṭa
       Thánh Rôma” chính thức xuất hiện vào lúc nào,
       nhưng cũng có thể biết
       được đôi điều khi lần theo
       dấu vết lịch sử:
       -          năm 325: Giáo hội nghị công
       đồng (ecumenical council) đầu tiên
       tổ chức ở Niceae gần eo biển
       nối liền châu Âu và châu Á, dưới sự
       triệu tập của Hoàng Đế Constantine
       để chống lại tà thuyết Arius. Trong
       khi phương Đông các toà giám mục cử
       đại diện đến dự đông
       đủ (trên 300 người) th́ phương
       Tây Rôma chỉ cử tới 5 người,
       dẫn đầu là một linh mục là Horsius
       thành Cordova (Tây Ban Nha). Lạ thay, với sự
       hiện diện áp đảo của GH
       phương Đông với rất nhiều giám
       mục danh giá, th́ linh mục phương Tây
       Horsius được mời lên ngồi ghế
       chủ tọa hội nghị (Hoàng Đế
       chỉ dự thính). Điều đó cho
       thấy rằng mặc dù chưa có văn
       bản chính thức nào công nhận Rôma có
       quyền hơn các ṭa giám mục khác, nhưng
       trên thực tế lúc bấy giờ (đầu
       thế kỷ thứ 4), các ṭa giám mục
       phương Đông đă công nhận Rôma làm “anh
       cả”.
       -          năm 381: Giáo hội nghị công
       đồng thứ hai được Hoàng
       Đế Theodosius I triệu tập ở
       Constantinople (thành phố này mới xây xong năm
       330 để dùng làm kinh đô thứ hai ở
       phía Đông của Đế Quốc La Mă). Rôma
       không cử đại diện tham dự không
       biết v́ lư do ǵ. Ngoài vấn đề thần
       học là khẳng định thần tánh
       của Đức Thánh Linh và giáo  lư Ba Ngôi,
       hội nghị dưới sự chủ tŕ
       của Gregory Nazianzen c̣n phê chuẩn thứ
       bậc của giữa các ṭa giám mục lớn
       (mà bên phía Đông gọi là Ṭa Thượng
       Phụ-Patriarchate): đưa ṭa Thượng
       Phụ Constantinople non trẻ lên hàng thứ hai
       chỉ sau Rôma (đă được mặc nhiên
       công nhận từ trước), qua mặt hai
       Ṭa Thượng Phụ lâu đời là Antiochia
       và Alexandria, lư do là v́ Constantinople là nơi ngự
       của Hoàng Đế ở Đông
       phương[1]!
       -          năm 431: Giáo hội nghị công
       đồng thứ III được Hoàng
       Đế Theodosius II triệu tập ở Êphêsô
       để bàn về vụ Nestorius. V́ đại
       diện của Rôma và của phe Antiochia
       đến trễ, nên Thượng Phụ
       Alexandria là Cyril (người giữ chức
       Thượng Phụ duy nhất có mặt lúc
       đó) ngồi vị trí chủ tọa, lên án “tà
       giáo” Nestorius và truất phế ông này khỏi
       chức Thượng Phụ Constantinople. Phe
       Antiochia đến muộn nên họp riêng và
       ủng hộ Nestorius, vẫn công nhận
       chức Thượng Phụ của Nestorius.
       Rồi đến phái đoàn Rôma tới lại
       bênh phe Alexandria lên án Nestorius. Sự hiện
       diện của Rôma làm nghiêng cán cân về phía
       Alexandria, nhưng có nguy cơ phe Antiochia sẽ ly
       khai cùng với Constantinople! Cuối cùng hai bên
       đă thỏa hiệp dưới dàn xếp
       của Hoàng Đế (433), nhưng Nestorius
       bị lưu đày và Rôma với Alexandria
       thắng thế.
       -          năm 481: Giáo hội nghị thứ IV
       ở Chalcedon lại giải quyết tranh
       chấp giữa hai phái Alexandria và Antiochia về
       vụ Eutyches dưới lệnh triệu
       tập của Hoàng Đế Marcian. Xin lưu ư
       là Giám mục Rôma không tham dự nhưng gửi
       thư đến, và thư này được
       chuyền tay nhau đọc với tư cách là
       “chỉ thị của Rôma” (Đến đây
       Rôma hành động như một Giáo hoàng
       thực sự). Lần này Rôma đứng
       về Antiochia chống lại Alexandria (Dioscorus).
       Kết cuộc là Dioscorus bị lưu đày và
       tướt chức Thượng Phụ, c̣n
       thông tri của Rôma được hội
       nghị biểu quyết chấp thuận (tuyên
       ngôn về sự hiệp nhất hai bản tánh
       của Đấng Christ).
       -          Cuối cùng nhân vật hoàn thiện
       chức Giáo Hoàng đúng nghĩa nhất là Gregory
       I mệnh danh là Đại Giáo Hoàng Gregory (Gregory
       the Great, 540-604).
       Qua câu chuyện lịch sử này chúng ta thấy
       ngôi vị Giáo hoàng được h́nh thành
       dần dần, từ tự phát tiến dần
       đến chính thức và thực quyền, chi
       phối áp đảo các Ṭa Thượng Phụ
       Đông Phương bị suy yếu v́ tranh
       chấp liên miên về thần học. Dù vậy
       trong thời kỳ này (trước năm 476 là
       năm sụp đổ của Đế
       Quốc La Mă phía Tây) th́ quyền Giáo Hoàng vẫn
       nằm dưới quyền Hoàng Đế.
       Chỉ khi Đế Chế sụp đổ
       trước sức tần công từ
       phương Bắc th́ Giáo Hoàng mới nhân cơ
       hội vươn lên nắm lấy thế
       quyền.
       ________________________________________
       [1] Canon III (Điều khoản số III)
       của tuyên ngôn Hội Nghị Constantinople 381,
       theo nguồn của Encyclopedia Catholica.
       #Post#: 7790--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: gstranxuantu Date: October 20, 2016, 11:13 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=0415-Lê Thị Mộng Trinh
       link=topic=562.msg7721#msg7721 date=1476957574]
       Thưa Giáo Sư con xin nộp bài thảo luân 2.
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Trả lời:
       Một khoảng thời gian sau các Hội
       thánh của năm thành phố được
       xem là có tầm quan trọng rất đặc
       biệt. Những thành phố này là Giê-ru-sa-lem,
       An-ti-ốt, Alexandria, Constantinople, và Rô-ma. Các giám
       mục trong những thành phố này
       được gọi là tổng giám mục.
       Bốn thành phố đầu đều
       nằm ở miền Đông thuộc phần Hy
       Lạp của đế quốc. Chỉ có Rô-ma
       ở miền Tây thuộc phần La Tinh của
       đế quốc.
       Tất cả các Hội thánh tự nhiên
       rất tôn trọng Hội thánh Giê-ru-sa-lem.
       Tại đó đă từng có một Hội
       thánh trong khi chưa có một Hội thánh ở
       bất kỳ nơi nào khác. Các Cơ đốc
       nhân đă từng bị bắt bớ
       trước tiên tại đó. Hội nghị
       đầu tiên của Hội thánh đă từng
       được tổ chức ở đó.
       Hội thánh Giê-ru-sa-lem là độc nhất
       giữa ṿng tất cả Hội thánh. Tuy nhiên,
       Hội thánh Giê-ru-sa-lem dần dần bị lu
       mờ bởi những Hội thánh mới
       được thành lập trong các thành phố
       khác. Đặc biệt sau khi Giê-ru-sa-lem bị
       quân La Mă dưới Titus hủy phá năm 70, và
       một lần nữa dưới Hadrian năm
       132 và 135, Hội thánh trong thành đó cũng
       như tất cả các Hội thánh của
       Cơ đốc nhân Do Thái ở Palestine giảm
       sút. Mặc dầu ở trong t́nh trạng
       rất yếu Hội thánh Giê-ru-sa-lem tiếp
       tục tồn tại một số thế
       kỷ. Tuy nhiên, v́ cớ các hội thánh cổ,
       đi ngược lại buổi ban đầu
       của Hội thánh giám mục của nó
       được gọi danh hiệu Tổng giám
       mục.
       Trường hợp của An-ti-ốt là hoàn
       toàn khác hẳn. Những người theo Chúa
       Giê-xu được gọi là Cơ đốc
       nhân tại đó. Phao-lô đă làm việc ở
       đó cũng như ở Giê-ru-sa-lem. Công
       cuộc truyền giáo cho dân ngoại đă
       bắt đầu ở đó. Trung tâm quan
       trọng của Hội thánh đă chuyển
       từ Giê-ru-salem đến An-ti-ốt. Hội
       thánh Giê-ru-sa-lem đă trở thành một bà
       ngoại (grandmother church), nhưng Hôị thánh
       An-ti-ốt là mẹ của nhiều hội thánh
       ở Tiểu Á và Hy Lạp. An-ti-ốt có
       nhiều giám mục cao quí, và nó trở thành ngôi
       của trường thần học quan
       trọng. Bên cạnh đó, trong khi Giê-ru-sa-lem là
       một tỉnh nhỏ không nằm trên con
       đường giao thông quan trọng,
       An-ti-ốt là một thành phố lớn và quan
       trọng hàng thứ ba trong đế quốc. V́
       vậy, giám mục của Hội thánh
       An-ti-ốt nhận được danh hiệu
       Tổng giám mục.
       Mặc dầu Hội thánh Alexandria không
       thể xưng nhận nguồn gốc sứ
       đồ, nhưng nhà truyền giáo Mác, theo
       một truyền thuyết cổ, đă tích
       cực trong việc thành lập Hội thánh. Nó
       là thành phố thứ hai trong đế quốc,
       trung tâm của học thức và văn hóa
       lớn nhất và huy hoàng hơn Rô-ma trong
       nhiều thế kỷ. Ở đó cũng có
       một trường thần học nổi
       tiếng mà Origen, học giả vĩ
       đại nhất của Hội thánh cho
       đến thời đó, đă dạy trong
       trường đó. V́ thế giám mục của
       nó cũng nhận được danh hiệu
       Tổng giám mục.
       Constantinople trước kia được
       gọi là Byzantium, một thành cổ ở trên
       Bosporus. Constantine Đại Đế, hoàng
       đế Cơ đốc đầu tiên,
       đă chuyển đổi nơi cư ngụ
       của ông từ Rô-ma đến Byzantium. Sau
       đó thành phố được đổi tên
       để tôn kính ông ta nên được gọi
       là Constantinople. Hội thánh ở đó không
       thể xác nhận nguồn gốc sứ
       đồ hoặc thời cổ đại. Nó
       quan trọng v́ nó ở trong thành phố đă
       trở nên nơi cư ngụ của hoàng
       đế. Giám mục của nó cũng
       được gọi là Tổng giám mục.
       Rô-ma là thành phố đứng đầu
       của đế quốc. Không chỉ có Phao-lô
       đă làm việc ở đó, nhưng theo
       truyền thuyết, Hội thánh Rô-ma đă
       được Phi-e-rơ thành lập, vị
       sứ đồ đă được Chúa Giê-xu
       trao cho các ch́a khóa, và Hội thánh xưng nhận
       rằng Phi-e-rơ đă chuyển giao thẩm
       quyền giữ các ch́a khóa cho các giám mục
       của Rô-ma.
       Trong hầu hết mọi cuộc tranh căi,
       các Hội thánh, Đông cũng như Tây,
       đều tŕnh lên giám mục ở Rô-ma. Trong
       những cuộc tranh căi lớn về thân
       vị và bản chất của Đấng
       Christ, chính thống giáo đă đă đạt
       được chiến thắng v́ cớ
       ảnh hưởng của miền tây
       dưới quyền lănh đạo của giám
       mục Rô-ma. Như chúng ta đă thấy, Hội
       thánh Giê-ru-sa-lem không c̣n là một lănh đạo
       giữa ṿng các Hội thánh, v́ thế tiếng
       nói của nó ít nặng kư trong các cuộc tranh
       luận. Giữa các tổng giám mục của
       An-ti-ốt, Alexandria và Constantinople đă từng
       có sự cạnh tranh gay gắt nhất về
       quyền lực tối cao, và không ai trong họ
       muốn công nhận quyền tối cao của
       giám mục Rô-ma. Nhưng trong sự cạnh tranh
       về quyền tối cao của họ, họ
       thường t́m kiếm sự hỗ trợ
       của giám mục Rô-ma. Trong tất cả
       phần phía Tây của đế quốc, không có
       Hội thánh nào bắt đầu nghĩ
       đến sự cạnh tranh với Hội
       thánh Rô-ma. Khoảng năm 185 Irenaeus đă
       viết trong sách của ông, Chống Lại Các
       tà Giáo, mọi Hội thánh phải nhất trí
       với Hội thánh Rô-ma. Đôi khi có sự
       chống đối với sự xưng
       nhận của giám mục Rô-ma, nhưng cuối
       cùng các Hội thánh ở miền Tây công nhận
       quyền tối cao của ông ta. Với sự
       công nhận này hệ thống Giáo hoàng đă ra
       đời. Giám mục Rô-ma được
       gọi là Giáo Hoàng, một danh hiệu bắt
       nguồn từ tiếng La Tinh Papa, nghĩa là
       “Cha” và Hội thánh có Giáo Hoàng cai trị như là
       đầu tối cao được gọi là
       Hội thánh Công giáo La Mă. Tầm quan trọng
       của sự phát triển hệ thống giáo
       hoàng đối với phần phụ thêm
       của lịch sử Hội thánh khó có thể
       được phóng đại.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo
       Trả lời:
       Ngoài chiến tranh (Trận chiến thành Tours
       năm  732 chẳng hạn) để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo tôi nghĩ sức con người là
       có hạn, chúng ta không đủ sự khôn ngoan
       và sức mạnh để có thể ngăn
       chăn một thế lực như thế.
       Nhưng chúng ta sẽ làm được nếu
       chúng ta có sự giúp sức của Đức
       Chúa Trời. Để chúng ta có được
       sức mạnh đó đồng nghĩa chúng ta
       phải ở trong Chúa, đức tin trọn
       vẹn nơi Ngài, bởi sự cầu
       nguyện mối thông công của chúng ta, tin
       quyết Chúa sẽ hành động và kiên
       nhẫn chờ đợi ư chỉ của Ngài.
       Cơ đốc nhân phải có sự hiệp
       nhất, sự dung cảm khi đối mặt
       trước sự bành trướng của
       Hồi giáo, điều quan trọng muối
       của Cơ đốc giáo không được
       mất vị mặn (xem Ma-thi-ơ 5:13). Và
       sự sáng phải được bày ra, sự
       làm chứng về lẽ thật phải
       được đốt lên mạnh mẽ
        
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Trả lời:
       Theo tôi nghĩ sự tranh chấp này không
       cần thiết v́ điều đó sẽ gây
       sự ngăn trở cho việc mở mang
       vương quốc Đức Chúa Trời.
       Thế quyền hay giáo quyền ở thế
       gian đều là những tổ chức của
       con người đều đặt
       dưới sự tể trị của
       Đức Chúa Trời.
       Trong Ma-thi-ơ 22:15-21 Chúa dạy chúng ta biết
       rằng Thế quyền và thần quyền tách
       biệt nhau, nhưng có liên hệ với nhau.
       Chúa muốn họ cũng vâng phục thế
       quyền để duy tŕ trật tự và
       lợi ích công cộng. Thế quyền cũng
       bắt nguồn bởi Thiên Chúa như lời
       Thánh kinh dạy là mọi quyền bính trên
       trời dưới đất đều
       bởi Thiên Chúa. Dựa vào lời Chúa dạy th́
       Thiên Chúa và Sêsa, hay nói cách khác, thần quyền
       (giáo quyền) và thế quyền, đều có
       những đ̣i hỏi nơi người công
       dân. Bằng cách bảo nộp thuế cho Sêsa,
       Chúa bảo toàn quyền hợp pháp của Sêsa
       để duy tŕ trật tự và ích lợi chung
       cho xă hội loài người. Mặc dầu là
       chính phủ thuộc địa, nhưng trong
       giai đoạn thuộc địa đó, chính
       quyền thuộc địa cũng cung ứng
       được những tiện ích nào đó cho
       người dân. Người công dân trách
       nhiệm th́ tuân hành luật lệ hợp pháp
       của quốc gia để duy trị trật
       tự và lợi ích công cộng. Đóng thuế là
       phương tiện giúp chính phủ bảo toàn
       an ninh và an sinh xă hội. Chính Chúa Giêsu đă làm
       gương trong việc nộp thuế
       đền thờ để người khác
       khỏi vấp phạm, mặc dù cắt
       nghĩa theo luật đền thở th́ Chúa
       được miễn. Bên cạnh đó
       thế quyền cũng phải tạo
       điều kiện thuận lợi để
       giáo quyền phát triển, lời Chúa
       hướng nhân loại đến sự thánh
       khiết và khi mối liên hệ giữa thế
       quyền và giáo quyền cần hổ trợ
       nhau, cùng hướng đến sự
       đổi mới, sự thánh khiết không c̣n
       các tranh chấp, sự xung đột hay các
       tệ nạn. Ư thức được sự
       cứu rỗi và điều thiêng thượng
       mà Chúa đă và đang vận hành là điều
       lư tưởng nhất trong hoàn cảnh hiện
       nay.
       câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       Trả lời:
       Sự trỗi dậy của giáo quyền
       Rôma lúc đó có tác dụng tích cực lẫn tiêu
       cực đối với HT chung.
       Về mặt tích cực:   Các biến cố
       lịch sử trong kỷ nguyên này cũng cùng góp
       phần nâng cao uy tín của giám mục tại La
       Mă. Điều này khiến vị giám mục La
       Mă trở thành một nhân vật mạnh mẽ
       nhất tại Rôma trong những nhiều
       thời kỳ quan trọng, và dân chúng trong vùng
       đă xem ông như vị lănh tụ thế
       tục lẫn thuộc linh mỗi khi gặp
       khủng hoảng.
       Về mặt tiêu cực: Khi sự trỗi
       dậy của giáo quyền Rôma mang tầm
       ảnh hưởng lớn th́ công tác truyền
       giáo đầy kết quả của những tu
       sĩ trung thành với Rôma cũng nâng cao thẩm
       quyền của giám mục tại Rôma, Những
       tu sĩ truyền giáo đi đến đâu,
       họ đếu đ̣i hỏi những
       người mới quy đạo phải trung
       thành với vị giám mục tại Rôma. V́ giáo
       hoàng phải chịu trách nhiệm về vua
       trước mặt Đức Chúa Trời trong
       ngày đoán xét, nên quyền thiêng liêng của giáo
       hoàng là quan trọng hơn quyền của vua.
       V́ vậy, các vua phải vâng phục giáo hoàng.  Có
       lẽ quyền hành như thế là hữu
       dụng trong thời kỳ đầu xử
       sử với dân man rợ này, nhưng về sau
       đă dẫn đến sự bại hoại
       ngay chính trong giáo hội La Mă. Khi con người
       chỉ nh́n thấy sự nổi trội
       của một giáo quyền họ sẽ không
       đặt Chúa là vị trí đầu của
       mọi vấn đề, và Hội Thánh chung
       sẽ không c̣n tiếng nói riêng của ḿnh.
       Bài c̣n nhiều thiếu sót xin được
       Giáo Sư chỉ dẫn thêm ạ!
       Mến!
       SV. Mộng Trinh
       [/quote]
       Chào Cô Mộng Trinh
       Cô Mộng Trinh có thể tham khảo câu 4 tôi có
       post lên trả lời chung cho lớp, có thể
       tham khảo thêm bài của Cô Nhiên. góp ư thêm
       với Mộng Trinh câu 5 một chút bổ sung
       cho bài viết của Cô.
       Theo cá nhân tôi nghĩ sự trổi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       về mặt tích cực, cũng như mặt
       tiêu cực đối với HT chung.
       Mặt tích cực là chính quyền Rô-ma lúc
       bấy giờ càng ngày càng mạnh, có thể nói
       giáo quyền có những quyền hành đôi khi
       trên cả chính quyền, mà chính quyền La-mă lúc
       bấy giờ giống như là bá chủ
       thế giới. V́ lẽ đó nên Hội thánh
       chung có những lợi điểm hơn bao
       giờ hết là tự do bành trướng có
       sự bảo hộ của chính quyền.
       Tất nhiên số lượng mỗi ngày
       một đông đảo hơn (chưa nói
       đến chất). Về tín lư, giáo
       điều th́ có thể nói là quy về một
       mối, những giáo lư sai trật sẽ bị
       lột trần và loại trừ bởi
       quyền lực có trong tay. Về một mặt
       nào đó th́ những tà giáo không dám công khai,
       lộ diện để xen vào Hội thánh.
       Về mặt tiêu cực: Sau cơn bắt
       bớ Hội thánh đă làm cho sự bành
       trướng của Hội thánh mỗi ngày
       một lan rộng và khi bắt đầu
       ổn định về sự bắt bớ
       bên ngoài th́ bên trong bắt đầu có những
       sự xung đột, Chẳng hạn, hai
       cuộc tranh luận dữ dội đă nổ
       ra tại Bắc Phi và Rôma về cách đối
       đăi với những người đă dâng
       của lễ trên bàn thờ ngoại giáo trong
       cuộc bắt bớ thời Decius và những
       người đă nộp Kinh Thánh trong cơn
       bắt bớ đời Diocletian xem có nên
       nhận trở về với hội thánh khi
       họ ăn năn không.  Có người muốn
       loại trừ họ khỏi bất kỳ
       mối thông công nào với hội thánh; có
       người muốn tiếp nhận họ sau
       một thời kỳ thử thách.  Cuộc tranh
       luận của Donatus, phát triển từ cơn
       bắt bớ đời Diocletian, vẫn
       chưa giải quyết ổn thỏa vào
       thời của Constantine. Và tất nhiên giáo
       quyền tại Rô-ma luôn cho ḿnh như là "mẹ"
       nên đă tự quyền cắt phép thông công
       vĩnh viễn đối với những
       hạng người nầy mà không cần thông
       qua hay được sự đồng ư
       của các hội thánh Bắc phi. Điều
       nầy dẫn đến sự chia rẽ
       đối với hội thánh chung.
       Thân mến
       Gs TXT
       #Post#: 7796--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: lethimongtrinh Date: October 21, 2016, 12:21 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=MA-0916 Phạm Bá Chánh
       link=topic=562.msg7740#msg7740 date=1476980406]
       Mến chào cô Trinh,
       Bài của cô trả lời tốt. Câu 4 chưa
       thấy cô trả lời, chắc cô c̣n đang
       nghiên cứu? Tôi xin được thảo
       luận cùng cô ở câu 5; Như chúng ta biết,
       sự trỗi dậy của giáo quyền Rôma
       lúc đó có tác dụng tích cực lẫn tiêu
       cực đối với HT chung. Theo sự
       nghiên cứu và trả lời của cô cho
       thấy mặt tích cực ít hơn mặt tiêu
       cực, nhưng tại sao Giáo hội Rôma
       vẫn giữ nguyên mô h́nh và phát triển rất
       mạnh mẽ cho đến ngày nay? Theo cô Giáo
       hội Rôma hay Giáo hội Công giáo ngày nay những
       mặt tiêu cực đă được khắc
       phục chưa hay vẫn c̣n tồn tại ?
       Mong được học hỏi thêm từ cô.
       SV P.B.Chánh
       [/quote]
       Thầy Bá Chánh thân mến!
       Cảm ơn sự khích lệ của Thầy.
       Theo sự nghiên cứu và trả lời của
       cô cho thấy mặt tích cực ít hơn mặt
       tiêu cực, nhưng tại sao Giáo hội Rôma
       vẫn giữ nguyên mô h́nh và phát triển rất
       mạnh mẽ cho đến ngày nay?
       - Theo tôi nghĩ rằng tích cực ít hơn
       hay tiêu cực nhiều hơn đó không phải
       là vấn đề, nhưng vấn đề
       thành phần chính yếu có nhận ra sự tiêu
       cực của ḿnh và phát triển cái tích cực
       không? Cái ǵ đă ăn sâu vào suy nghĩ con
       người th́ không dễ đàng thay
       đổi. Ví dụ như việc thờ cúng
       h́nh tượng của chúng ta, thầy nghĩ
       nó tích cực hay tiêu cực, đối với
       chúng ta là tiêu cực nhưng với người
       khác th́ không phải thế và nó vẫn lan
       rộng và phát triển. Đối với  Giáo
       hội Rôma cũng thế hay thậm chí hơn
       thế, từ lâu Giáo hội Rôma đă có tầm
       ảnh hưởng lớn với đời
       sống nhiều người, nhiều thế
       hệ v́ thế việc để họ công
       nhận những tiêu cực là hoàn toàn khó khăn
       và sự liên quan đến quyền hành không
       phải dễ dàng từ bỏ.
       Theo cô Giáo hội Rôma hay Giáo hội Công giáo ngày
       nay những mặt tiêu cực đă
       được khắc phục chưa hay
       vẫn c̣n tồn tại ?
       - Tôi nghĩ rằng đă là tổ chức con
       người th́ luôn luôn c̣n tồn tại
       những tiêu cực, tôi thấy việc tiêu
       cực thậm chí c̣n nhiều hơn. Việc
       thờ lạy các sứ đồ, bà Maria hay
       thậm chí việc đốt hương cho
       h́nh tượng vẫn đang diễn ra trong
       các Giáo hội Công giáo ngày nay. Thật lấy làm
       tiếc và buồn v́ điều ấy, xin Chúa
       luôn động chạm và thay đổi theo ư
       Ngài.
       Xin nghe ư kiến của Thầy về vấn
       đề này!
       Mến!
       Mộng Trinh.
       #Post#: 7798--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: lethimongtrinh Date: October 21, 2016, 12:25 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=GS. Trần Xuân Tú
       link=topic=562.msg7790#msg7790 date=1477023184]
       Chào Cô Mộng Trinh
       Cô Mộng Trinh có thể tham khảo câu 4 tôi có
       post lên trả lời chung cho lớp, có thể
       tham khảo thêm bài của Cô Nhiên. góp ư thêm
       với Mộng Trinh câu 5 một chút bổ sung
       cho bài viết của Cô.
       Theo cá nhân tôi nghĩ sự trổi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       về mặt tích cực, cũng như mặt
       tiêu cực đối với HT chung.
       Mặt tích cực là chính quyền Rô-ma lúc
       bấy giờ càng ngày càng mạnh, có thể nói
       giáo quyền có những quyền hành đôi khi
       trên cả chính quyền, mà chính quyền La-mă lúc
       bấy giờ giống như là bá chủ
       thế giới. V́ lẽ đó nên Hội thánh
       chung có những lợi điểm hơn bao
       giờ hết là tự do bành trướng có
       sự bảo hộ của chính quyền.
       Tất nhiên số lượng mỗi ngày
       một đông đảo hơn (chưa nói
       đến chất). Về tín lư, giáo
       điều th́ có thể nói là quy về một
       mối, những giáo lư sai trật sẽ bị
       lột trần và loại trừ bởi
       quyền lực có trong tay. Về một mặt
       nào đó th́ những tà giáo không dám công khai,
       lộ diện để xen vào Hội thánh.
       Về mặt tiêu cực: Sau cơn bắt
       bớ Hội thánh đă làm cho sự bành
       trướng của Hội thánh mỗi ngày
       một lan rộng và khi bắt đầu
       ổn định về sự bắt bớ
       bên ngoài th́ bên trong bắt đầu có những
       sự xung đột, Chẳng hạn, hai
       cuộc tranh luận dữ dội đă nổ
       ra tại Bắc Phi và Rôma về cách đối
       đăi với những người đă dâng
       của lễ trên bàn thờ ngoại giáo trong
       cuộc bắt bớ thời Decius và những
       người đă nộp Kinh Thánh trong cơn
       bắt bớ đời Diocletian xem có nên
       nhận trở về với hội thánh khi
       họ ăn năn không.  Có người muốn
       loại trừ họ khỏi bất kỳ
       mối thông công nào với hội thánh; có
       người muốn tiếp nhận họ sau
       một thời kỳ thử thách.  Cuộc tranh
       luận của Donatus, phát triển từ cơn
       bắt bớ đời Diocletian, vẫn
       chưa giải quyết ổn thỏa vào
       thời của Constantine. Và tất nhiên giáo
       quyền tại Rô-ma luôn cho ḿnh như là "mẹ"
       nên đă tự quyền cắt phép thông công
       vĩnh viễn đối với những
       hạng người nầy mà không cần thông
       qua hay được sự đồng ư
       của các hội thánh Bắc phi. Điều
       nầy dẫn đến sự chia rẽ
       đối với hội thánh chung.
       Thân mến
       Gs TXT
       [/quote]
       Con cảm ơn sự bổ sung từ Giáo
       Sư!
       Thân mến!
       SV. Mộng Trinh.
       #Post#: 7800--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: huynhthiphuong Date: October 21, 2016, 1:46 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=GS. Trần Xuân Tú
       link=topic=562.msg7786#msg7786 date=1477021994]
       Chào Cô Phượng và pḥng thảo luận
       Tôi góp ư cho Cô và pḥng thảo luận một chút
       về câu 3
       Có rất nhiều dẫn chứng trong
       các thời đại của các quốc gia
       tể trị bởi quốc giáo, như Ấn
       độ Giáo, Hồi Giáo, và Cơ Đốc
       Giáo… Chúng ta chỉ giới hạn trong một
       thời điểm lịch sử Cơ
       Đốc Giáo, thời kỳ hoàng đế
       Constantine trở lại tin Chúa và hợp thức
       hóa Cơ Đốc Giáo trở thành quốc giáo
       của toàn thể đế quốc La Mă .
       Vào năm 313, hoàng đế Constantine mang
       khải tượng Chúa đă kêu gọi và
       xử dụng ông như một thầy tế
       lễ thượng phẩm để đánh
       các kẻ thù và đem cả đế quốc
       trở lại  với niềm tin cứu
       rỗi.  Đế quốc trở thành tín
       đồ.  Guồng máy nhà nước cai
       trị mặc áo chiên con.  Giáo hội thành công
       chuyển bại thành thắng toàn bộ.  Vào
       năm 313 AD, đế quốc La Mă ra luật
       định Milan nh́n nhận Cơ đốc
       Giáo là Quốc-Giáo La-Mă.
       Đời thành Đạo, một
       đổi đời, mang nhiều đại
       họa cho tương lai.  Nhà nuớc và Nhà
       thờ giúp đỡ, hợp tác để
       củng cố địa vị cho nhau.  Nhà
       nước có quyền can dự vào cái tổ
       chức và quyết định của nội
       bộ giáo hội.  Constantine bỏ ra bao nhiêu
       tiền giúp cho giáo hội xây cất các giáo
       đường vĩ đại cũng như
       nâng đỡ các tổng giám mục của các
       giáo xứ quan trọng trong đế quốc
       La-Mă.  Các tổ chức hành chánh và cai trị
       của  guồng máy thống trị của
       đế quốc La-Mă được du
       nhập vào toàn bộ trong giáo hội Công Giáo.
       Giáo hội đưa hai tay ra đón nhận
       tất cả đường lối hiến
       pháp hành chánh và luật lệ của quốc gia
       .  Một cuộc biến dạng (mutation)
       của giáo hội thành công hoàn toàn
       được lợi cả thuộc linh
       lẫn thuộc thể, nước trời
       lẫn thế gian, quyền hành, danh vọng  tôn
       giáo cả xă hội, nhưng chỉ tiếc là
       đánh đổi linh hồn trong sạch và
       bản chất cứu rỗi của sứ
       điệp tin lành.
       Constantine vừa làm hoàng đế
       của đế quốc La-Mă vừa là
       người lănh đạo trên hết của
       các tôn giáo (Pontifex maximus), một César-Giáo hoàng
       (Ceasaropapism) cho toàn thể công dân lẫn giáo dân
       đương thời.  Không ai rơ nguyên do và
       động cơ sự cải đạo
       của đại hoàng đế César Constantine.
       Sự kiện của Cơ Đốc Giáo
       từ vị trí bị bắt bớ, bất
       hợp pháp, đến chỗ được
       lột xác biến thành quốc giáo đă cám
       dỗ giáo hội kinh khiếp hơn bao cơn
       bắt bớ.  Theo lời sử gia của
       Hội Thánh đầu tiên, Eusebius ở Ceasarea
       tường thuật sự chiến thắng
       hùng vĩ của Constantine nhờ giấc mơ
       mặc khải của Chúa trước khi lâm
       trận.  Trong khải tượng, Chúa đă
       hiện ra và biểu ông phải khắc h́nh
       thập giá lên cái khiên đỡ mới thắng
       được đại hùng binh của
       Maxiantius .
       Những h́nh ảnh thờ lạy Chúa và
       gặp Chúa của hoàng đế Constantine
       đều được tŕnh bày hùng hồn qua
       ng̣i bút  sắc bén của học giả, sử
       gia Eusebius.  Tài liệu lịch sử của
       Eusebius thành công liệt vào tài liệu lịch
       sử đáng tin cậy của lịch sử
       Hội Thánh đầu tiên.  Eusebius diễn
       giải lịch sử của sự lên ngôi và
       toàn thắng của đại đế Ceasar
       Constantine như một đấng cứu
       thế, một tôi tớ trung tín được
       Chúa sai đến để giải cứu giáo
       hội và đưa giáo hội vào địa
       vị quốc giáo của đế quốc
       La-Mă Công Giáo của toàn thế giới.
       Thần học lịch sử chính
       trị của Eusebius đánh dấu sự ra
       đời chính thức của thần học
       chính trị, môt bộ môn thần học của
       nhà nước, một loại thần học
       tôn giáo biện minh cho nhà nước, nhằm
       tuyên truyền và củng cố sự ngôn chánh
       danh thuận của bộ máy chánh trị
       đương thời.  Nếu trong thời
       kỳ đời vô đạo, đạo là
       kẻ thù của đời th́ bây giờ,
       đạo trở thành  người bạn tâm
       giao với đời trong thời kỳ
       đời thành đạo. Thần học chánh
       trị trong thời đời chống
       đạo là đạo, kẻ thù của chính
       quyền, cần phải bị hủy diệt.
       Giáo phụ Tertulien sáng lập một lập
       trường chánh trị phân định sự
       khác biệt giữa Christ và Ceasar, giữa
       đức tin khải thị và lư trí thống
       trị thực dụng.  Hợp tác với
       đời tội lỗi và guồng máy
       thống trị đầy thủ đoạn
       mưu kế là nối giáo cho ma quỉ và
       chống lại Nhà Chúa.  Thái độ cực
       đoan nầy đă bị đổi thay 180
       độ trong thời kỳ đời thành
       đạo.  Điển h́nh nhất thời
       kỳ của hoàng đế Constantine, một
       đại đế chánh trị háo chiến
       được Chúa mặc khải và đi vào
       giáo hội.  Đạo Chúa bị bắt bớ
       săn đuổi như con vật đáng
       thương nay được cưng chiều,
       ân sủng và đưa lên thành tôn giáo của
       quốc gia.
       Khi giáo hội tiến triển thành
       guồng máy (institution) có tổ chức phân
       quyền theo nội quy và hiến pháp.  Giáo
       hội đă lột xác để trở thành
       một guồng máy chánh trị hành chánh
       dưới danh nghĩa thiêng liêng của tôn giáo.
       Các thần học gia và hàng giáo phẩm lại
       có cơ hội khoác lên người tu hành
       những chiếc áo mới, cầm quyền giáo
       dân cho Nhà Nước.  Sử gia và lư thuyết
       gia của giáo hội điển h́nh như
       sử gia Eusebius ở Ceasarea đúc kết và
       hệ thống hóa những trang sử trong cái
       nh́n thần học, biện minh (apologetic) không
       phải chỉ do đức tin của công dân
       Chúa nhưng hợp thức hóa (legitimate) ngôn chính
       danh thuận cho bộ máy của nhà cầm
       quyền theo thiên mệnh .
       Nói tóm lại, nếu quan niệm của
       đạo đức là thiện, kinh tế là
       lợi ích, thẩm mỹ học là đẹp
       xấu, th́ bản chất của chánh trị là
       sự phân định bạn và thù, một tiêu
       chuẩn hoàn toàn độc lập không liên quan
       ǵ đến đạo đức.  Trong lănh
       vực chánh trị, quan hệ nằm trong
       sự liên lạc hợp tác hay đối nghich
       thù hận. Vấn đề tan hợp, hợp
       tan là vấn đề chánh trị muôn
       đời tùy theo hoàn cảnh và thời
       điểm.  Với tiêu chuẩn chánh trị
       bạn thù  đó th́, đời vô đạo và
       đời thành đạo  cũng như
       đạo có thể thành đời  và thành vô
       đạo như đời v́ chánh trị
       chẳng qua là sự thông công biến chuyển
       vai tṛ qua lại theo mục đích và ư thức
       thời thế đổi thay.  Hôm nay thù
       nhưng mai có thể là bạn và ngược
       lại.  Sự phân định nầy
       đặt cho tôn giáo và chánh trị một
       cuộc hôn nhân không ly dị được và
       phải  cùng chung sống với kẻ thù muôn
       đời nhưng cũng là bạn đời
       của ḿnh vậy.
       Thân mến
       Gs TXT
       [/quote]
       Giáo Sư kính mến!
       Được học Môn Lịch sử Hội
       Thánh là niềm ước ao của Tôi.  Qua
       Chương tŕnh học của Giáo sư đă
       giúp cho Tôi có cái nh́n sâu sắc hơn về LSHT.
       Sự hiểu biết chắc chắn sẽ là
       nền tản cho việc ra đi truyền bá
       Tin lành của Chúa mà mỗi Cơ đốc nhân
       cần phải trang bị cho ḿnh để
       hầu việc Ngài.
       Nguyện xin Chúa xức dầu trên Giáo sư/
       Mục sư. Amen!
       SV Huỳnh Thị Phượng
       #Post#: 7808--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: vohoanghien Date: October 21, 2016, 7:03 am
       ---------------------------------------------------------
       Kính chào giáo sư!
       con xin trả lời những câu hỏi trong
       phần thảo luận 2, mong được
       sự góp ư của giáo sư và quí thầy cô trong
       lớp.
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Giữa năm 315-450 giám mục tại Rôma
       được công nhận là vị giám mục
       hàng đầu giữa những người
       ngang hàng.  Nhưng bắt đầu từ lúc
       Leo I lên ngôi giám mục vào năm 440, vị giám
       mục tại Rôma này bắt đầu đ̣i
       quyền tối cao trên các giám mục khác.  Nhu
       cầu về tính hiệu năng và cộng tác
       lẽ tự nhiên dẫn đến sự
       tập trung quyền lực.  Giám mục cũng
       được xem là người canh giữ giáo
       lư chánh thống.  Ngoài ra, một số các giám
       mục tại Rôma trong thời kỳ này là
       những con người cương quyết,
       không bỏ lỡ cơ hội để gia
       tăng quyền lực của ḿnh.
       Các biến cố lịch sử trong kỷ
       nguyên này cũng cùng góp phần nâng cao uy tín
       của giám mục tại La Mă. Điều này
       khiến vị giám mục La Mă trở thành
       một nhân vật mạnh mẽ nhất
       tại Rô-ma trong những nhiều thời
       kỳ quan trọng, và dân chúng trong vùng đă xem
       ông như vị lănh tụ thế tục
       lẫn thuộc linh mỗi khi gặp khủng
       hoảng.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chặn
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo?
       Ngoài chiến tranh để chặn đứng
       sự bành trướng của hồi giáo đó
       là:
       •
       của ḿnh trước những giáo lư hay tín
       ngưỡng sai lệch trái với kinh thánh
       •
       chuẩn bị và sai phái ra đi cho công việc
       truyền giáo
       Theo tôi đây là vấn đề nhức nhói
       từ trước cho đến nay mà chúng ta
       không thể nào đáp giải. Chúng ta xem và nghe
       tin tức và điều biết rằng nhà
       nước hồi giáo hiện bây giờ
       dấy lên những cuộc tàn sát, khủng
       bố và chiến tranh,  dường như không
       có hồi kết, họ xem điều đó là
       sự phước hạnh. Là một
       người đặt đức tin nơi Chúa
       Jesus tôi chỉ biết cầu nguyện.
       Cầu nguyện Chúa rằng ngày sẽ giơ
       cánh tay quyền năng của Ngài ra để
       bảo vệ những con cái của Ngài và cho
       những lănh tụ của hồi giáo nhận
       biết Ngài là Jesus, là Vua muôn vua là Chúa của các
       chúa.
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Người thời bấy giờ nghĩ
       nước Đức Chúa Trời có hai nhánh:
       nhánh thuộc linh, do giáo hoàng chủ toạ
       để chịu trách nhiệm về linh
       hồn con người, nhánh trần thế
       chịu trách nhiệm về phúc lợi thuộc
       thể của con người.  Giáo hoàng và hoàng
       đế phải hỗ trợ lẫn nhau.
       Đương nhiên, quan điểm như
       thế chắc chắn đem lại xung
       đột giữa những người
       quản trị giáo hội và đế quốc
       La Mă mới của người Đức
       (Teutones).  Có phải hoàng đế nhận
       quyền cai trị trên con người từ
       Đức Chúa Trời, rồi giáo hoàng nhận
       quyền từ hoàng đế uỷ thác
       để thực thi trên linh hồn con
       người.  Hay Đức Chúa Trời ban
       quyền tối cao cho giáo hội, rồi giáo
       hoàng uỷ thác thẩm quyền trên thân thể
       con người cho hoàng đế?  Hay họ
       giữ những cương vị hợp tác,
       trong đó Đức Chúa Trời ban cho mỗi
       người quyền tối hậu trực
       tiếp trong phạm vi tương ứng
       của ḿnh?  Câu trả lời nan đề này
       đă làm hao tốn nhiều sức lực
       của giáo hội và hoàng đế thời Trung
       Cổ măi đến khi các giáo hoàng rốt
       cuộc bắt được hoàng đế
       phải phục dưới quyền kiểm
       soát của ḿnh.
       Theo tôi sự tranh chấp giữa thế
       quyền và giáo quyền không cần thiết v́
       Kinh Thánh  có đề cập cụ thể trong
       I Phi-e-rơ 2:13-17 “13 V́ cớ Chúa, hăy phục
       theo mọi phép tắc loài người lập
       lên, hoặc vua, như đấng rất cao,
       hoặc các quan, như người vua sai ra
       để phạt kẻ làm dữ và khen
       người làm lành. V́ anh em làm điều lành
       để ngăn miệng những kẻ ngu
       muội dại dột, ấy là ư muốn
       của Đức Chúa Trời. Hăy ăn ở
       như người tự do, nhưng chớ dùng
       tự do làm cái màn che sự hung ác, song phải
       coi ḿnh là tôi mọi Đức Chúa Trời.  Hăy
       kính mọi người; yêu anh em; kính sợ
       Đức Chúa Trời; tôn trọng vua.” Như
       vậy mới phù hợp với hoàn cảnh
       hiện nay.
       câu 4: Các bạn sẽ phản bác lư luận
       thần học mà GH Rôma dùng để đ̣i
       quyền kiểm soát HT phổ thông như
       thế nào?
       Năm 318 hay 319, Alexander giám mục của
       Alexandria đă giảng cho những trưởng
       lăo của ḿnh về “Lẽ Mầu Nhiệm
       Vĩ Đại Của Ba Ngôi Đức Chúa
       Trời Trong Sự Hiệp Một.”  Một
       trong những trưởng lăo này là Arius đă
       công kích bài giảng v́ cớ ông tin bài giảng
       không nêu rơ khác nhau giữa các ngôi vị trong Ba
       Ngôi Đức Chúa Trời.  Với ước
       muốn tránh khái niệm đa thần về
       Đức Chúa Trời, Arius đă giữ theo
       một quan điểm đánh giá không công
       bằng về thần tính thật của
       Đấng Christ.  Ông nói:  “Đă có lúc Ngài không
       thực hữu.” Liệu Đấng Christ có
       cứu được con người không
       nếu Ngài là một Đấng nửa thần
       nửa người (bán thần), kém hơn
       Đức Chúa Trời thật, và có một
       bản thể tương tự hoặc khác
       với Đức Chúa Cha tương ứng theo
       cách Eusebius và Arius đă khẳng định?
       Mối quan hệ của Ngài với Đức
       Chúa Cha là ǵ?
       Theo tôi Đức Chúa Trời có Ba ngôi
       (Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và
       Đức Thánh Linh) trong một thể hợp
       nhất, Chúa đă bày tỏ chính Ngài qua Ba ngôi
       đồng đẳng và cùng tồn tại
       đời đời.
       câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       Sự trỗi dậy của giáo quyền Rô-ma
       lúc đó có tác dụng tích cực và lẫn tiêu
       cực.
       Tích cực: Công tác truyền giáo đă
       được đặt trên cơ sở chuyên
       môn trong thời kỳ này.  Hàng đoàn tu sỉ
       đi ra rao truyền Tin Lành cho những nhóm
       người mà cấp thẩm quyền cao
       nhất trong Hội Thánh là giáo ḥng, đă sai ḿnh
       đến đón họ. Hội thánh chung có
       cơ hội bành tướng v́ có sự bảo
       hộ của chính quyền.
       Tiêu cực: Giám mục La Mă trở thành một
       nhân vật mạnh mẽ nhất tại Rôma
       trong những nhiều thời kỳ quan
       trọng, và dân chúng trong vùng đă xem ông như
       vị lănh tụ thế tục lẫn thuộc
       linh mỗi khi gặp khủng hoảng.
       Những giáo hoàng kế vị về sau xây
       dựng trên nền mà ông đă  lập khi họ
       dựng lên hệ thống phẩm trất và
       thánh lễ của một giáo hội duy
       định chế thời Trung Cổ.  Ông
       đă hệ thống hoá giáo lư và khiến giáo
       hội trở thành một thế lực trên
       trường chính trị.
       #Post#: 7828--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: phambachanh Date: October 21, 2016, 10:34 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=0415-Lê Thị Mộng Trinh
       link=topic=562.msg7796#msg7796 date=1477027282]
       Thầy Bá Chánh thân mến!
       Cảm ơn sự khích lệ của Thầy.
       Theo sự nghiên cứu và trả lời của
       cô cho thấy mặt tích cực ít hơn mặt
       tiêu cực, nhưng tại sao Giáo hội Rôma
       vẫn giữ nguyên mô h́nh và phát triển rất
       mạnh mẽ cho đến ngày nay?
       - Theo tôi nghĩ rằng tích cực ít hơn
       hay tiêu cực nhiều hơn đó không phải
       là vấn đề, nhưng vấn đề
       thành phần chính yếu có nhận ra sự tiêu
       cực của ḿnh và phát triển cái tích cực
       không? Cái ǵ đă ăn sâu vào suy nghĩ con
       người th́ không dễ đàng thay
       đổi. Ví dụ như việc thờ cúng
       h́nh tượng của chúng ta, thầy nghĩ
       nó tích cực hay tiêu cực, đối với
       chúng ta là tiêu cực nhưng với người
       khác th́ không phải thế và nó vẫn lan
       rộng và phát triển. Đối với  Giáo
       hội Rôma cũng thế hay thậm chí hơn
       thế, từ lâu Giáo hội Rôma đă có tầm
       ảnh hưởng lớn với đời
       sống nhiều người, nhiều thế
       hệ v́ thế việc để họ công
       nhận những tiêu cực là hoàn toàn khó khăn
       và sự liên quan đến quyền hành không
       phải dễ dàng từ bỏ.
       Theo cô Giáo hội Rôma hay Giáo hội Công giáo ngày
       nay những mặt tiêu cực đă
       được khắc phục chưa hay
       vẫn c̣n tồn tại ?
       - Tôi nghĩ rằng đă là tổ chức con
       người th́ luôn luôn c̣n tồn tại
       những tiêu cực, tôi thấy việc tiêu
       cực thậm chí c̣n nhiều hơn. Việc
       thờ lạy các sứ đồ, bà Maria hay
       thậm chí việc đốt hương cho
       h́nh tượng vẫn đang diễn ra trong
       các Giáo hội Công giáo ngày nay. Thật lấy làm
       tiếc và buồn v́ điều ấy, xin Chúa
       luôn động chạm và thay đổi theo ư
       Ngài.
       Xin nghe ư kiến của Thầy về vấn
       đề này!
       Mến!
       Mộng Trinh.
       [/quote]
       Mến chào cô Trinh,
       Cảm ơn cô đă nghiên cứu và trả
       lời thảo luận, qua đây giúp tôi
       hiểu bài học hơn.
       Chúa ban phước trên cô trong việc học
       hỏi lời Chúa để phục vụ Ngài.
       SV P.B.Chánh
       *****************************************************
   DIR Previous Page
   DIR Next Page