URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       Christ-Bible Theological Seminary
  HTML https://thevbi.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: TUẦN HỌC 3
       *****************************************************
       #Post#: 7370--------------------------------------------------
       Thảo Luận 2
       By: gstranxuantu Date: October 14, 2016, 3:30 am
       ---------------------------------------------------------
       Phụ Trách Cô Huỳnh Thị Phượng
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo?[/b][/color]
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       câu 4: Các bạn sẽ phản bác lư luận
       thần học mà GH Rôma dùng để đ̣i
       quyền kiểm soát HT phổ thông như
       thế nào?
       câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       [/size]
       #Post#: 7628--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: huynhthiphuong Date: October 19, 2016, 12:07 am
       ---------------------------------------------------------
       [font=times new roman]Kính Thưa Giáo Sư
       Tôi xin Trả lời câu hỏi thảo luận
       TUẦN 3 THẢO LUẬN 2- LSHT1
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Giữa năm 315-450 giám mục tại Rôma
       được công nhận là vị giám mục
       hàng đầu giữa những người
       ngang hàng.
       -Giám mục cũng được xem là
       người canh giữ giáo lư chánh thống. Ngoài
       ra, một số các giám mục tại Rôma trong
       thời kỳ này là những con người
       cương quyết, khô Các biến cố
       lịch sử trong kỷ nguyên này cũng cùng góp
       phần nâng cao uy tín của giám mục tại La
       Mă.
       -Trước đó thành La Mă là trung tâm truyền
       thống của thẩm quyền cho thế
       giới La Mă trong suốt nửa thiên niên và là
       thành phố lớn nhất ở phương
       Tây.  Say khi Constantine đời kinh đô về
       Constantinople vào năm 330, trung tâm chính trị
       chuyển từ thành La Mă sang Constantinople.
       Điều này khiến vị giám mục La Mă
       trở thành một nhân vật mạnh mẽ
       nhất tại Rôma trong những nhiều
       thời kỳ quan trọng, và dân chúng trong vùng
       xem giám mục như vị lănh tụ thế
       tục lẫn thuộc linh mỗi khi gặp
       khủng hoảng
       -Hoàng đế tại Constantinople ở quá xa
       Rôma cùng những nan đề của Rôma,
       nhưng vị giám mục ở gần ngay
       tầm tay, vận dụng thẩm quyền
       đầy hiệu quả để đáp
       ứng trước những khủng hoảng
       chính trị cũng như tâm linh.
       -Khi ngai vua ở phương Tây rơi vào tay dân
       man rợ sau năm 476, và nhiều thành phố
       khác tại Ư trở thành ngai của thế
       quyền, th́ dân chúng Italy xem giám mục tại
       Rôma là người lănh đạo cả về
       chính trị lẫn thuộc linh.
       -Công tác truyền giáo đầy kết quả
       của những tu sĩ trung thành với Rôma
       cũng nâng cao thẩm quyền của giám
       mục tại Rôma.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo
       Trận Tours (ngày 10 tháng 10 năm 732), c̣n
       được gọi là trận Poitiers .
       Trận chiến là cuộc đọ sức
       giữa lực lượng liên quân của
       người Frank và Burgundy dưới sự
       chỉ huy của tể tướng Charles Martel
       chống lại một đội quân Hồi
       giáo của vương triều Umayyad (phát âm: Ô
       May át) dưới sự chỉ huy của Abdul
       Rahman Al Ghafiqi, viên Tướng toàn quyền vùng
       Al-Andalus.
       Người châu Âu hết sức ca ngợi
       trận đánh này và xem nó là sự kiện
       bước ngoặt trong việc ngăn cản
       các thế lực Hồi giáo xâm nhập vào châu
       Âu.
       Theo Tôi ngoài chiến tranh , nhằm chặn
       đứng sự bành trướng của
       Hồi Giáo bằng cách là Cầu nguyện cho
       công tác  truyền giáo của Cơ Đốc
       giáo trên khắp thế giới
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Thế quyền : chỉ quyền lực
       thế giới hay thế quyền.
       Quyền lực của thế giới, hay
       đúng hơn là quyền lực của
       người đứng đầu một
       bộ lạc, dân tộc hay một đế
       quốc, bắt nguồn từ sức mạnh
       thể l‎ư của con người.
       Người nào có sức khoẻ, đánh
       thắng kẻ yếu sẽ trở thành tù
       trưởng đứng đầu bộ
       lạc. Khi những bộ lạc
       được quy tụ thành một dân tộc
       th́ việc tổ chức dân tộc ấy
       cần đến sức mạnh quân
       đội và tài tổ chức trong các lĩnh
       vực khác nhau: kinh tế, chính trị, quân
       sự, ngoại giao… V́ thế, người
       đứng đầu không những phải
       chỉ có sức mạnh thể lư mà c̣n phải
       có nhiều tài năng tinh thần.
       Từ thế kỷ 15 trước Công nguyên, các
       bộ tộc quy tụ thành những dân tộc
       và tổ chức nhà nước có người
       chủ là một ông vua, chế độ ấy
       gọi là chế độ quân chủ. Nhà vua,
       với quyền lực của ḿnh, có thể tác
       động đến con người,
       đến những ǵ thuộc về con
       người. Dù ông không dựng nên sự
       sống con người nhưng ông có quyền
       tàn sát con người; dù ông không làm ra một
       tấc đất, nhưng ông có quyền
       chiếm hữu đất đai tạo nên
       một lănh thổ. Bất cứ người
       nào sống trên lănh thổ ấy phải
       phục tùng ông. Nhưng quyền lực của
       nhà vua, ngoài sức mạnh thể chất và tinh
       thần, như một l‎ư do chính đáng
       để nắm giữ quyền lực, c̣n có
       thể bắt nguồn từ những thủ
       đoạn chính trị hay quân sự, qua đó
       ḍng họ này lật đổ ḍng họ khác
       để chiếm được quyền
       lực cai trị đất nước.
       Giáo quyền
       Nói đến giáo quyền, người ta
       chỉ nghĩ đến các tôn giáo Thần
       học, và đúng vậy, chỉ có tôn giáo
       Thần quyền mới có một khuôn phép
       chặt chẽ .Nhờ cấu h́nh chặt
       chẽ, tạo thành sức mạnh, nhờ có
       sức mạnh nên tồn tại khá vững.
       Tuy nhiên, vấn đề luôn có hai mặt
       tương phản, giáo quyền  đă g̣ ép  vào
       một khuôn khổ cứng nhắc,
       được xem là bất di bất dịch,
       ràng buộc bởi đức “vâng lời”.
       Người đứng đầu Giáo Hội,
       quyền Tông ṭa, được xem như “vô
       ngộ”, khi đứng trên ṭa Phero, lời tuyên
       bố được xem là đúng chân lư, không
       bao giờ sai lầm. Thật ra Giáo hội
       gọi là Ṭa Thánh vẫn để lại vô vàn
       vấn đề mà khoa học không thể
       chấp nhận, làm cản trở một
       thời bước tiến của khoa học,
       và gây đau khổ cho nhiều thế hệ,
       làm lúng túng cho y học, nhưng khi y học
       được xác minh bởi khoa học th́ quan
       điểm của Ṭa Thánh trở thành một
       đối cực khó khăn cho tín đồ
       đang ḥa nhập cùng tiện nghi vật
       chất, kiến thức thời
       đại.Thời đại mà quyền hành
       Giáo Hội có quyền quyết định
       những mâu thuẩn tranh chấp giữa các
       nước theo Kito giáo, lấn cả thế
       quyền, th́ nay, Giáo hội chỉ c̣n là biểu
       tượng tôn giáo, mất quyền thế
       tục, đôi khi  đóng góp tiếng nói với
       thế tục để giải quyết
       một số vấn đề mang tính quốc
       tế.
       Kể từ ngày có mặt, Roma đă nhiều
       phen cải cách với nhiêu lư do, trong đó, Giáo
       hội đứng trước những khó
       khăn như  việc truyền bá, nội
       bộ chia rẽ, suy giảm đức tin, tu
       sĩ phạm tội...Ngày nay, Roma không thể
       dùng bàn tay sắt như thời Trung cổ
       để trấn áp, khủng bố như
       một số Hồi giáo cực đoan hiện
       nay.
       “Giáo hội tập quyền dưới sự
       lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui”. Theo Tôi nghĩ th́ sự tranh chấp này không
       cần thiết, bởi v́:Thực chất
       sự phát triển của Giáo quyền luôn
       dựa vào nền tảng của Thế
       quyền.
       Theo Tôi trong hoàn cảnh hiện nay giữa hai
       thế lực này không được xem là lư
       tưởng đối với Cơ Đốc
       giáo  nói riêng và nhân loại trên thế giới nói
       chung. Chỉ có Thần quyền và Thế
       quyền , tuy hai phạm vi này tách biệt nhau,
       nhưng có liên hệ với nhau. Ở đây
       Chúa muốn con dân Chúa vâng phục thế
       quyền để duy tŕ trật tự và
       lợi ích công cộng. Thế quyền cũng
       bắt nguồn bởi Đức Chúa Trời
       như lời Thánh kinh dạy là mọi quyền
       bính trên trời dưới đất
       đều bởi  Đức ChúaTrời.
       Dựa vào lời Chúa  trong Phúc âm (Mathio 22: 21).
       Người công dân trách nhiệm th́ tuân hành
       luật lệ hợp pháp của quốc gia
       để duy trị trật tự và lợi ích
       công cộng. Đóng thuế là phương tiện
       giúp chính phủ bảo toàn an ninh và an sinh xă
       hội. Chính Chúa Giêsu đă làm gương trong
       việc nộp thuế đền thờ
       để người khác khỏi vấp
       phạm, mặc dù cắt nghĩa theo luật
       đền thở th́ Chúa được
       miễn. Thần quyền và thế quyền,
       đều có những đ̣i hỏi nơi
       người công dân. Bằng cách bảo nộp
       thuế cho Sê-sa, Chúa bảo toàn quyền hợp
       pháp của Sê-sa để duy tŕ trật tự
       và ích lợi chung cho xă hội loài người.
       Mặc dầu là chính phủ thuộc
       địa, nhưng trong giai đoạn
       thuộc địa đó, chính quyền
       thuộc địa cũng cung ứng
       được những tiện ích nào đó cho
       người dân.
       Xin trả lời câu hỏi 4&5 phần tiếp
       theo
       SV Huỳnh Thị Phượng[/font]
       #Post#: 7638--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: huynhthiphuong Date: October 19, 2016, 5:08 am
       ---------------------------------------------------------
       [font=times new roman]Câu 4: Các bạn sẽ phản
       bác lư luận thần học mà GH Rôma dùng
       để đ̣i quyền kiểm soát HT phổ
       thông như thế nào?
       Lư luận thần học mà Giáo Hội Rôma dùng
       để đ̣i quyền kiểm soát  Hội
       Thánh phổ thông đó là Đức Tin Công Giáo
       Đức tin Công giáo được tóm
       lược trong Tín điều Nicea và thể
       hiện chi tiết trong Sách Giáo lư Công giáo.
       Thiên Chúa Ba Ngôi
       Giáo hội Công giáo dạy rằng Thiên Chúa là
       đấng duy nhất, vĩnh hằng,
       thượng quyền, thông suốt tất
       cả, công chính vẹn toàn và hiện diện
       mọi nơi. Tín hữu Công giáo tin thuyết  Ba
       Ngôi: Thiên Chúa là tự nhiên mà có, bản thể và
       hiện thân là một Chúa nhưng lại tồn
       tại trong ba ngôi vị (tam vị nhất
       thể), từng ngôi vị đồng nhất
       với bản thể, không ngôi vị nào hơn
       ngôi vị nào và chỉ phân biệt về quan
       hệ giữa ba ngôi vị: giữa Chúa Cha và
       Chúa Con, giữa hai ngôi vị này với Chúa Thánh
       Thần, thành một Thiên Chúa Ba Ngôi.
       Theo Công giáo, "mầu nhiệm" là những
       điều huyền bí về Thiên Chúa mà tài trí
       con người không thể hiểu và giải
       thích đầy đủ được
       nhưng tin đó là chân lư. Tóm lại, tín hữu
       Công giáo có thể tuyên xưng đức tin
       cơ bản qua câu nói: "Có ba mầu nhiệm
       chính trong Đạo: Thứ nhất là Mầu
       nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi, thứ hai là Mầu
       nhiệm Ngôi Hai xuống thế làm người,
       thứ ba là Mầu nhiệm Ngôi Hai cứu
       chuộc".
       Nan đề về mối quan hệ giữa
       Đức Chúa Cha và Con Ngài là Đức Chúa Giêxu
       Christ đă trở thành nan đề tinh tế
       trong hội thánh ngay sau khi chấm dứt cơn
       bắt bớ.  Tại Tây Âu, Tertullian quả
       quyết sự hiệp nhất về bản
       thế trong ba ngôi vị chính là sự giải
       nghĩa đúng về Ba Ngôi Đức Chúa
       Trời.
       Năm 318 hay 319, Alexander giám mục của
       Alexandria đă giảng cho những trưởng
       lăo của ḿnh về “Lẽ Mầu Nhiệm
       Vĩ Đại Của Ba Ngôi Đức Chúa
       Trời Trong Sự Hiệp Một.”  Một
       trong những trưởng lăo này là Arius
       (khoảng 250-336 S.C.), một học giả theo
       phái khổ tu và là một truyền đạo
       rất được mến mộ, đă công
       kích bài giảng v́ cớ ông tin bài giảng không
       nêu rơ khác nhau giữa các ngôi vị trong Ba Ngôi
       Đức Chúa Trời.  Với ước
       muốn tránh khái niệm đa thần về
       Đức Chúa Trời, Arius đă giữ theo
       một quan điểm đánh giá không công
       bằng về thần tính thật của
       Đấng Christ.  Ông nói:  “Đă có lúc Ngài không
       thực hữu.”
       V́ cuộc tranh luận tập trung ở vùng
       Tiểu Á, nên đă đe doạ đến
       thống nhất của đế quốc
       cũng như của giáo hội. Constantine
       gởi nhiều lá thơ cho giám mục ở
       Alexandria và Arius để cố dàn xếp
       cuộc tranh luận,
       Giáo Hội Nghị này họp tại Nicaea
       đầu mùa hè 325. Ba quan điểm
       được nêu ra tại Giáo Hội Nghị
       này:
       - Arius quả quyết rằng Đấng Christ
       đă không hiện hữu từ suốt cơi
       đời đời nhưng Ngài có một
       khởi điểm bởi hành động
       tạo dựng của Đức Chúa Trời.
       Arius tin Đấng Christ có bản thể khác
       với Đức Chúa Cha.  Nhờ phẩm
       hạnh của đời sống và sự vâng
       phục ư chỉ của Đức Chúa Trời,
       Đấng Christ được kể là
       thần linh.  Nhưng Arius tin rằng
       Đấng Christ là một hữu thể
       được tạo dựng từ hư vô
       (không từ chất liệu nào), thấp kém
       hơn Đức Chúa Cha và có bản thể khác
       với Đức Chúa Cha.  Ngài không đồng
       b́nh đẳng, đồng đời
       đời hoặc đồng bản thể
       với Đức Chúa Cha.  Đối với
       Arius, Ngài có thần tính nhưng không phải là
       thần linh.
       -Athanasius (khoảng 296-373) trở thành
       người đề xướng nổi
       bật của điều đă trở thành quan
       điểm chính thống.  Tại Giáo Hội
       Nghị, Athanasius quyết rằng Đấng
       Christ đă hiện hữu từ cả toàn cơi
       đời đời với Đức Chúa Cha
       và có cùng bản thể (homoousios) như
       Đức Chúa Cha, dầu Ngài là một ngôi
       vị riêng biệt.  Ông quả quyết
       những điều này v́ tin rằng nếu
       Đấng Christ thấp kém hơn những ǵ
       Ngài đă tự nói về ḿnh, th́ Ngài không
       thể làm Cứu Chúa của nhân loại.  Theo
       Athanasius, vấn đề sự cứu rỗi
       đời đời của con người có
       liên quan đến mối quan hệ của
       Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con.  Ông cho
       rằng Đấng Christ đồng b́nh
       đẳng, đồng đời đời,
       và đồng bản thể với Đức
       Chúa Cha.
       -Eusebius ở Caesarea một sử gia hội
       thánh và là một học giả mềm mại.
       Ông đề xướng quan điểm
       vừa phải, kết hợp những ư
       kiến hay nhất của Arius và Athanasius.
       Ông dạy rằng Đấng Christ không phải
       được dựng nên từ hư vô như
       Arius đă quả quyết, nhưng Ngài
       được sanh từ Đức Chúa Cha
       từ trước trong cơi đời
       đời.  Đấng Christ có bản thể
       giống (homoi) hay tương tự với
       Đức Chúa Cha.  Bài Tín Điều của ông
       đă trở thành cơ sở cho bài Tín
       Điều cuối cùng được phát
       biểu tại Nicaea, nhưng bài Tín Điều
       Nicaea khác với bài Tín Điều Athanasius ở
       chỗ quả quyết tính hiệp một
       bản thể của Đức Chúa Cha và
       Đức Chúa Con.Giáo lư chánh thống đă
       tạm thắng thế tại Nicaea bởi
       lời khẳng định về tính
       đời đời của Đấng Christ
       và sự đồng nhất của bản
       thể Ngài với bản thể Đức Chúa
       Cha.
       Tuy nhiên, đừng lẫn lộn bài Tín
       Điều được phát biểu ở
       đây với bài Tín Điều Nicene đang
       được hội thánh ngày nay sử
       dụng, dầu có tương tự với bài
       Tín Điều phát biểu tại Nicaea.  Bài Tín
       Điều năm 325 dừng lại tại
       cụm từ “và trong Đức Thánh Linh” và
       tiếp đó là phần lên án các quan điểm
       của Arius.
       Câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       Sau khi đế quốc Roma tan ră ở Tây
       phương, Giáo Hội đă từng trải
       qua một cơn khủng hoảng ghê gớm
       Giữa năm 375 và 1066, trong thời kỳ
       được gọi là Thời Kỳ Yếm
       Thế, hay “thời Tối tăm”. Hoàng
       đế và Giáo Hoàng, các vua chúa và các Giám mục
       ngang nhiên tranh nhau quyền hành. Để ủng
       hộ phe ḿnh, các thần học gia của
       triều đ́nh đă cố nêu bật quyền
       của hoàng đế ở trong Giáo Hội, cho
       rằng ngài là “Đấng Chúa xức dầu”, là
       “Đại diện Đức Chúa Trời”.
       T́nh trạng tranh giành ấy đă khiến cho
       một quan niệm trở thành ư thức hệ,
       đó là: Giáo Hội được coi như là
       một đế quốc, có đầu là Giáo
       Hoàng, có thủ đô là Roma; rồi “đầu”
       được giải thích như là “nguồn”,
       là “nền tảng”; từ đó Giáo Hội
       được quan niệm như là một
       quốc gia, trong đó các giáo phận là
       “tỉnh”, c̣n Giám mục Roma là “Giám mục
       phổ quát” có trọn quyền hành trong Giáo
       Hội, và chia sẻ quyền bính ấy với
       các Giám mục khác, đơn thuần như là
       với những “phụ tá” của ḿnh.
       Thời Trung cổ, nhiều thần học gia
       đă từ chối không chịu nhận quan
       niệm này, coi đó như là một cái ǵ
       mới lạ. Đối với chính quyền, Giáo
       Hội đă thắng cuộc, nhưng một
       cách quá đáng. Suốt hàng thế kỷ,
       nhiều trào lưu tư tưởng đă tranh
       hùng đối chọi với nhau: các giáo sĩ
       triều chống đối các ḍng tu khất
       thực; Giáo Hội địa phương
       chống lại Giáo Hội phổ thông; các Giám
       mục chống Giáo Hoàng; phe cấp tiến
       chủ trương đổi mới chống
       đối phe bảo thủ truyền thống;
       phía bảo vệ tối thượng quyền
       của Công Đồng chung th́ chống lại
       phía bênh vực địa vị đặc thù
       của Giám mục Roma. Đồng thời, các vua
       chúa Công Giáo lại thường xuyên nhúng tay vào
       chuyện chi phối Giáo Hội.
       Và giữa bối cảnh xáo động đó,
       những luận thuyết Giáo Hội học
       đầu tiên đă xuất hiện. Đa số
       các tác giả là những nhà giáo luật, và tâm
       điểm của nỗ lực suy tư là
       quyền bính: quyền bính trong Giáo Hội, và
       mối quan hệ giữa giáo quyền và chính
       quyền.
       Tiến tŕnh để hội thánh và chính
       quyền giải ḥa với nhau bắt
       đầu từ khi Constantine nắm trọn
       quyền kiểm soát đất nước.
       Hội thánh có thể phục vụ như
       một trung tâm mới của sự thống
       nhất và cứu nền văn hóa cổ
       điển cùng đế quốc.
       Cơ Đốc Giáo từ một nhóm tôn giáo
       bị khinh thường và có rất ít tín
       đồ trở thành tôn giáo chính thức
       của đế quốc La Mă hùng cường,
       với lợi thế về phối cảnh
       thời gian, ta có thể tin chắc bước
       tiến khải hoàn này là có hại cho hội
       thánh.  Đúng là Cơ đốc giáo đă nâng
       cao âm hưởng đạo đức của
       xă hội, lấy ví dụ như chân giá trị
       của phụ nữ đă được công
       nhận nhiều hơn trong xă hội, những
       pha biểu diễn của vơ sĩ giác
       đấu bị loại bỏ, nô lệ
       được đối xử nhẹ tay
       hơn, công tác truyền giáo được xúc
       tiến nhanh hơn; nhưng hội thánh cũng
       thấy rằng liên kết gần gũi
       với chính quyền tuy có nhiều lợi
       thế, nhưng cũng có những bất
       lợi rơ ràng.  Để đền đáp
       lại cho địa vị, sự bảo
       về và trợ giúp, chính quyền đ̣i hỏi
       quyền can thiệp vào những vấn
       đề thuộc linh và thần học.
       Constantine tại Arles năm 314 và tại Nicaea
       năm 325 đă đ̣i quyền phân xử
       cuộc tranh luận trong hội thánh, dầu ông
       chỉ là người cai trị thế tục
       của đế quốc.  Không may, hội thánh
       khi nắm quyền hành trong tay lại
       thường xuyên trở thành kẻ bắt
       bớ ngoại giáo cách đầy ngạo
       mạn, giống y như giới giáo quyền
       ngoại đạo ngày trước từng
       đối đăi với cơ đốc nhân
       vậy.
       Có thể nói một cách trung dung rằng
       việc thiết lập mối quan hệ
       tốt giữa hội thánh và chính quyền
       đem lại cho hội thánh cơ đốc
       nhiều trở ngại hơn là phước
       hạnh./.
       Kính mong được góp ư từ Giáo Sư và
       các Bạn cho câu trả lời của
       Phượng
       Quư mến!
       SV Huỳnh Thị Phượng
       [/font]
       #Post#: 7666--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: gstranxuantu Date: October 19, 2016, 11:31 am
       ---------------------------------------------------------
       Chào Cô Phượng
       Cảm ơn Cô đă nhận lời làm "
       Trường pḥng" tuần 2 và tôi xin Chúc mừng
       cô hoàn thành xuất sắc bài viết của
       ḿnh. Tôi sẽ góp ư sau khi các thành viên trong lớp
       góp ư cho Cô trước nha. Xin CHúa ban ơn cho Cô.
       Thân mến
       Trong Chúa
       GS Trần Xuân Tú
       #Post#: 7715--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: guest85 Date: October 20, 2016, 2:04 am
       ---------------------------------------------------------
       [font=times new roman]Thưa GS tôi nộp bài thảo
       luận Tuần 3
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Giữa năm 315-450 giám mục tại Rôma
       được công nhận là vị giám mục
       hàng đầu giữa những người
       ngang hàng. Nhu cầu về tính hiệu năng và
       cộng tác lẽ tự nhiên dẫn đến
       sự tập trung quyền lực. Giám mục
       cũng được xem là người canh
       giữ giáo lư chánh thống. Ngoài ra, một
       số các giám mục tại Rôma trong thời
       kỳ này là những con người cương
       quyết, không bỏ lỡ cơ hội
       để gia tăng quyền lực của
       ḿnh.
       Các biến cố lịch sử trong kỷ
       nguyên này cũng cùng góp phần nâng cao uy tín
       của giám mục tại La Mă. Trước
       đó thành La Mă là trung tâm truyền thống
       của thẩm quyền cho thế giới La Mă
       trong suốt nửa thiên niên và là thành phố
       lớn nhất ở phương Tây.  Sau khi
       Constantine dời kinh đô về Constantinople vào
       năm 330, trung tâm chính trị chuyển từ
       thành La Mă sang Constantinople. Điều này khiến
       vị giám mục La Mă trở thành một nhân
       vật mạnh mẽ nhất tại Rôma trong
       những nhiều thời kỳ quan trọng, và
       dân chúng trong vùng đă xem ông như vị lănh
       tụ thế tục lẫn thuộc linh
       mỗi khi gặp khủng hoảng. Ông là “tháp
       sức mạnh” để nương tựa
       trong khi Rôma bị cướp phá vào năm 410
       bởi Alaric và thuộc hạ dân Visigoths, tài
       ngoại giao khéo léo của vị giám mục ít
       nhất cũng đă cứu thành khỏi
       ngọn đuốc. Hoàng đế tại
       Constantinople ở quá xa Rôma cùng những nan
       đề của Rôma, những vị giám
       mục ở gần ngay tầm tay, vận
       dụng thẩm quyền đầy hiệu
       quả để đáp ứng trước
       những khủng hoảng chính trị cũng
       như tâm linh.  Khi ngai vua ở phương Tây
       rơi vào tay dân man rợ sau năm 476, và
       nhiều thành phố khác tại Ư trở thành
       ngai của thế quyền, th́ dân chúng Italy xem
       giám mục tại Rôma là người lănh
       đạo cả về chính trị lẫn
       thuộc linh.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo?
       Các hội thánh ở phía Đông không làm
       được ǵ hơn là ngăn chận các
       toán quân Hồi Giáo khỏi cướp phá
       Constantinople ngày trước.  Do đó, hoạt
       động truyền giáo ngày trước
       vốn được tiến hành chủ
       yếu bởi hội thánh ở phía Đông th́
       nay chỉ tập trung ở vùng Tây Bắc Châu
       Âu.  Các hội thánh ở phía Đông cũng
       phải giải quyết vấn đề
       liệu có được dùng các h́nh
       tượng hay các tranh ảnh trong nhà thờ hay
       không.  Vấn đề này, c̣n gọi là cuộc
       tranh luận đập phá ngẫu tượng,
       xuất hiện một phần v́ cớ
       người Hồi Giáo đang kết tội
       Cơ Đốc nhân là kẻ thờ lạy h́nh
       tượng, v́ họ có những tranh ảnh và
       tượng thánh trong nhà thờ. Hồi Giáo
       chống cự những nỗ lực của
       thể chế giáo hoàng và các cuộc Thập
       Tự Chinh nhằm đoạt lại Xứ
       Thánh, và kể từ đó họ đă mạnh
       mẽ kháng cự mọi nỗ lực của
       các giáo sĩ Cơ đốc nhằm truyền
       bá Cơ Đốc Giáo giữa người
       Hồi Giáo.
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Theo tôi nghĩ sự tranh chấp này là không
       cần thiết. Mà giữa thế quyền và
       giáo quyền nên có mối liên hệ tôn trọng
       lẫn nhau. Chúa Giê-xu dạy: Đối với
       xă hội ,con dân Ngài phải “ḥa nhập nhưng
       không hóa tan”, giữ luật pháp, vâng phục
       thế quyền để ổn định xă
       hội và trật tự an ninh, bảo
       đảm lợi ích của cộng
       đồng. Ngược lại giới chính
       quyền cũng phải tôn trọng và giữ
       đúng nghi lễ, phép tắc của giáo
       quyền. Có như vậy th́ thế quyền và
       giáo quyền mới có thể tồn tại song
       song nhau.
       Câu 4: Các bạn sẽ phản bác lư luận
       thần học mà GH Rôma dùng để đ̣i
       quyền kiểm soát HT phổ thông như
       thế nào?
       (Nhờ hướng dẫn của Giáo sư và
       học hỏi từ quư thầy/cô)
       Câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       * Sự trỗi dậy của giáo quyền Rôma
       lúc đó có tác dụng tích cực đối
       với hội thánh chung v́:
       - Giữa năm 375 và 1066, trong thời kỳ
       được gọi là Thời Kỳ Yếm
       Thế, trong thời di chuyển đông
       đảo của các bộ lạc man rợ
       Teutomic diễn ra ở Tây Âu, th́ hội thánh
       đang đối diện một nan đề
       hai mặt.  Sự suy sụp của đế
       quốc La Mă đặt trước mặt
       hội thánh công tác phải làm “muối”
       để bảo tồn nền văn hóa Hy
       Lạp - Hêbơrơ đang gặp nguy cơ
       bị tiêu diệt.  Những tu viện, tức
       những trung tâm có những thủ bản
       được bảo tồn và sao chép cẩn
       thận, đă giúp đỡ rất nhiều cho
       hội thánh làm trọn chức năng này.
       Trước mặt hội thánh c̣n có công tác
       phải làm “ánh sáng” để đem Tin Lành cho
       những dân tuộc các bộ lạc hay đi
       lang thang.  Hội thánh thực hiện
       điều này qua công tác của các tu sĩ
       truyền giáo, và đă thành công trong công tác chinh
       phục các bộ lạc về với
       đạo Đấng Christ.
       - T́nh trạng vô chính phủ của thế
       kỷ cách mạng vốn phá hoại Cộng Ḥa
       La Mă giữa năm 133 và 31 T.C., đă chấm
       dứt bởi chính quyền công quốc hùng
       mạnh mà Augustus đă dựng nên sau khi tiêu
       diệt đạo binh của Antony.  Nhưng
       chính quyền công quốc này, trong đó hoàng
       đế với tư cách những hoàng
       đế (princeps) chia sẻ thẩm quyền
       với nghị viện, tỏ ra quá yếu không
       giải quyết được thách thức
       từ sự suy tàn nội bộ và những dân
       man rợ trên biên cương của đế
       quốc, rồi sự thịnh vượng và
       ḥa b́nh trong kỷ nguyên đầu của công
       quốc đă nhường bước cho
       một thế kỷ cách mạng khác giữa
       năm 192 và 284.
       SV Ngân[/font]
       #Post#: 7718--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: guest85 Date: October 20, 2016, 2:27 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=1416-Huỳnh Thị Phượng
       link=topic=562.msg7628#msg7628 date=1476853671]
       [font=times new roman]Kính Thưa Giáo Sư
       Tôi xin Trả lời câu hỏi thảo luận
       TUẦN 3 THẢO LUẬN 2- LSHT1
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Giữa năm 315-450 giám mục tại Rôma
       được công nhận là vị giám mục
       hàng đầu giữa những người
       ngang hàng.
       -Giám mục cũng được xem là
       người canh giữ giáo lư chánh thống. Ngoài
       ra, một số các giám mục tại Rôma trong
       thời kỳ này là những con người
       cương quyết, khô Các biến cố
       lịch sử trong kỷ nguyên này cũng cùng góp
       phần nâng cao uy tín của giám mục tại La
       Mă.
       -Trước đó thành La Mă là trung tâm truyền
       thống của thẩm quyền cho thế
       giới La Mă trong suốt nửa thiên niên và là
       thành phố lớn nhất ở phương
       Tây.  Say khi Constantine đời kinh đô về
       Constantinople vào năm 330, trung tâm chính trị
       chuyển từ thành La Mă sang Constantinople.
       Điều này khiến vị giám mục La Mă
       trở thành một nhân vật mạnh mẽ
       nhất tại Rôma trong những nhiều
       thời kỳ quan trọng, và dân chúng trong vùng
       xem giám mục như vị lănh tụ thế
       tục lẫn thuộc linh mỗi khi gặp
       khủng hoảng
       -Hoàng đế tại Constantinople ở quá xa
       Rôma cùng những nan đề của Rôma,
       nhưng vị giám mục ở gần ngay
       tầm tay, vận dụng thẩm quyền
       đầy hiệu quả để đáp
       ứng trước những khủng hoảng
       chính trị cũng như tâm linh.
       -Khi ngai vua ở phương Tây rơi vào tay dân
       man rợ sau năm 476, và nhiều thành phố
       khác tại Ư trở thành ngai của thế
       quyền, th́ dân chúng Italy xem giám mục tại
       Rôma là người lănh đạo cả về
       chính trị lẫn thuộc linh.
       -Công tác truyền giáo đầy kết quả
       của những tu sĩ trung thành với Rôma
       cũng nâng cao thẩm quyền của giám
       mục tại Rôma.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo
       Trận Tours (ngày 10 tháng 10 năm 732), c̣n
       được gọi là trận Poitiers .
       Trận chiến là cuộc đọ sức
       giữa lực lượng liên quân của
       người Frank và Burgundy dưới sự
       chỉ huy của tể tướng Charles Martel
       chống lại một đội quân Hồi
       giáo của vương triều Umayyad (phát âm: Ô
       May át) dưới sự chỉ huy của Abdul
       Rahman Al Ghafiqi, viên Tướng toàn quyền vùng
       Al-Andalus.
       Người châu Âu hết sức ca ngợi
       trận đánh này và xem nó là sự kiện
       bước ngoặt trong việc ngăn cản
       các thế lực Hồi giáo xâm nhập vào châu
       Âu.
       Theo Tôi ngoài chiến tranh , nhằm chặn
       đứng sự bành trướng của
       Hồi Giáo bằng cách là Cầu nguyện cho
       công tác  truyền giáo của Cơ Đốc
       giáo trên khắp thế giới
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Thế quyền : chỉ quyền lực
       thế giới hay thế quyền.
       Quyền lực của thế giới, hay
       đúng hơn là quyền lực của
       người đứng đầu một
       bộ lạc, dân tộc hay một đế
       quốc, bắt nguồn từ sức mạnh
       thể l‎ư của con người.
       Người nào có sức khoẻ, đánh
       thắng kẻ yếu sẽ trở thành tù
       trưởng đứng đầu bộ
       lạc. Khi những bộ lạc
       được quy tụ thành một dân tộc
       th́ việc tổ chức dân tộc ấy
       cần đến sức mạnh quân
       đội và tài tổ chức trong các lĩnh
       vực khác nhau: kinh tế, chính trị, quân
       sự, ngoại giao… V́ thế, người
       đứng đầu không những phải
       chỉ có sức mạnh thể lư mà c̣n phải
       có nhiều tài năng tinh thần.
       Từ thế kỷ 15 trước Công nguyên, các
       bộ tộc quy tụ thành những dân tộc
       và tổ chức nhà nước có người
       chủ là một ông vua, chế độ ấy
       gọi là chế độ quân chủ. Nhà vua,
       với quyền lực của ḿnh, có thể tác
       động đến con người,
       đến những ǵ thuộc về con
       người. Dù ông không dựng nên sự
       sống con người nhưng ông có quyền
       tàn sát con người; dù ông không làm ra một
       tấc đất, nhưng ông có quyền
       chiếm hữu đất đai tạo nên
       một lănh thổ. Bất cứ người
       nào sống trên lănh thổ ấy phải
       phục tùng ông. Nhưng quyền lực của
       nhà vua, ngoài sức mạnh thể chất và tinh
       thần, như một l‎ư do chính đáng
       để nắm giữ quyền lực, c̣n có
       thể bắt nguồn từ những thủ
       đoạn chính trị hay quân sự, qua đó
       ḍng họ này lật đổ ḍng họ khác
       để chiếm được quyền
       lực cai trị đất nước.
       Giáo quyền
       Nói đến giáo quyền, người ta
       chỉ nghĩ đến các tôn giáo Thần
       học, và đúng vậy, chỉ có tôn giáo
       Thần quyền mới có một khuôn phép
       chặt chẽ .Nhờ cấu h́nh chặt
       chẽ, tạo thành sức mạnh, nhờ có
       sức mạnh nên tồn tại khá vững.
       Tuy nhiên, vấn đề luôn có hai mặt
       tương phản, giáo quyền  đă g̣ ép  vào
       một khuôn khổ cứng nhắc,
       được xem là bất di bất dịch,
       ràng buộc bởi đức “vâng lời”.
       Người đứng đầu Giáo Hội,
       quyền Tông ṭa, được xem như “vô
       ngộ”, khi đứng trên ṭa Phero, lời tuyên
       bố được xem là đúng chân lư, không
       bao giờ sai lầm. Thật ra Giáo hội
       gọi là Ṭa Thánh vẫn để lại vô vàn
       vấn đề mà khoa học không thể
       chấp nhận, làm cản trở một
       thời bước tiến của khoa học,
       và gây đau khổ cho nhiều thế hệ,
       làm lúng túng cho y học, nhưng khi y học
       được xác minh bởi khoa học th́ quan
       điểm của Ṭa Thánh trở thành một
       đối cực khó khăn cho tín đồ
       đang ḥa nhập cùng tiện nghi vật
       chất, kiến thức thời
       đại.Thời đại mà quyền hành
       Giáo Hội có quyền quyết định
       những mâu thuẩn tranh chấp giữa các
       nước theo Kito giáo, lấn cả thế
       quyền, th́ nay, Giáo hội chỉ c̣n là biểu
       tượng tôn giáo, mất quyền thế
       tục, đôi khi  đóng góp tiếng nói với
       thế tục để giải quyết
       một số vấn đề mang tính quốc
       tế.
       Kể từ ngày có mặt, Roma đă nhiều
       phen cải cách với nhiêu lư do, trong đó, Giáo
       hội đứng trước những khó
       khăn như  việc truyền bá, nội
       bộ chia rẽ, suy giảm đức tin, tu
       sĩ phạm tội...Ngày nay, Roma không thể
       dùng bàn tay sắt như thời Trung cổ
       để trấn áp, khủng bố như
       một số Hồi giáo cực đoan hiện
       nay.
       “Giáo hội tập quyền dưới sự
       lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui”. Theo Tôi nghĩ th́ sự tranh chấp này không
       cần thiết, bởi v́:Thực chất
       sự phát triển của Giáo quyền luôn
       dựa vào nền tảng của Thế
       quyền.
       Theo Tôi trong hoàn cảnh hiện nay giữa hai
       thế lực này không được xem là lư
       tưởng đối với Cơ Đốc
       giáo  nói riêng và nhân loại trên thế giới nói
       chung. Chỉ có Thần quyền và Thế
       quyền , tuy hai phạm vi này tách biệt nhau,
       nhưng có liên hệ với nhau. Ở đây
       Chúa muốn con dân Chúa vâng phục thế
       quyền để duy tŕ trật tự và
       lợi ích công cộng. Thế quyền cũng
       bắt nguồn bởi Đức Chúa Trời
       như lời Thánh kinh dạy là mọi quyền
       bính trên trời dưới đất
       đều bởi  Đức ChúaTrời.
       Dựa vào lời Chúa  trong Phúc âm (Mathio 22: 21).
       Người công dân trách nhiệm th́ tuân hành
       luật lệ hợp pháp của quốc gia
       để duy trị trật tự và lợi ích
       công cộng. Đóng thuế là phương tiện
       giúp chính phủ bảo toàn an ninh và an sinh xă
       hội. Chính Chúa Giêsu đă làm gương trong
       việc nộp thuế đền thờ
       để người khác khỏi vấp
       phạm, mặc dù cắt nghĩa theo luật
       đền thở th́ Chúa được
       miễn. Thần quyền và thế quyền,
       đều có những đ̣i hỏi nơi
       người công dân. Bằng cách bảo nộp
       thuế cho Sê-sa, Chúa bảo toàn quyền hợp
       pháp của Sê-sa để duy tŕ trật tự
       và ích lợi chung cho xă hội loài người.
       Mặc dầu là chính phủ thuộc
       địa, nhưng trong giai đoạn
       thuộc địa đó, chính quyền
       thuộc địa cũng cung ứng
       được những tiện ích nào đó cho
       người dân.
       Xin trả lời câu hỏi 4&5 phần tiếp
       theo
       SV Huỳnh Thị Phượng[/font]
       [/quote]
       [font=times new roman]Chào cô Phượng. Tôi xin
       thảo luận cùng cô câu 3
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. [color=red]Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh
       chấp này có cần thiết không? Mối liên
       hệ giữa thế quyền và giáo quyền
       như thế nào là lư tưởng nhất trong
       hoàn cảnh hiện nay?
       Theo tôi giữa thế quyền và giáo quyền
       nên có mối liên hệ tôn trọng lẫn nhau.
       Chúa Giê-xu dạy: Đối với xă hội,con
       dân Ngài phải “ḥa nhập nhưng không hóa tan”,
       giữ luật pháp, vâng phục thế quyền
       để ổn định xă hội và
       trật tự an ninh, bảo đảm lợi
       ích của cộng đồng. Ngược
       lại giới chính quyền cũng phải tôn
       trọng và giữ đúng nghi lễ, phép tắc
       của giáo quyền. Có như vậy th́ thế
       quyền và giáo quyền mới có thể tồn
       tại song song nhau.
       SV Ngân[/font]
       #Post#: 7719--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: huynhthiphuong Date: October 20, 2016, 3:31 am
       ---------------------------------------------------------
       Bạn Ngọc Ngân thân mến!
       Cảm ơn Bạn đă góp ư cho bài làm của
       tôi
       Nhưng theo ư của câu hỏi thảo luận
       3 , Tôi có suy nghĩ như sau:
       Như tôi đă tŕnh bày ở trên
       •Thế quyền : chỉ quyền lực
       thế giới hay thế quyền.
       Quyền lực của thế giới, hay
       đúng hơn là quyền lực của
       người đứng đầu một
       bộ lạc, dân tộc hay một đế
       quốc, bắt nguồn từ sức mạnh
       thể l‎ư của con người.
       Người nào có sức khoẻ, đánh
       thắng kẻ yếu sẽ trở thành tù
       trưởng đứng đầu bộ
       lạc. Khi những bộ lạc
       được quy tụ thành một dân tộc
       th́ việc tổ chức dân tộc ấy
       cần đến sức mạnh quân
       đội và tài tổ chức trong các lĩnh
       vực khác nhau: kinh tế, chính trị, quân
       sự, ngoại giao… V́ thế, người
       đứng đầu không những phải
       chỉ có sức mạnh thể lư mà c̣n phải
       có nhiều tài năng tinh thần.
       •Giáo quyền
       Nói đến giáo quyền, người ta
       chỉ nghĩ đến các tôn giáo Thần
       học, và đúng vậy, chỉ có tôn giáo
       Thần quyền mới có một khuôn phép
       chặt chẽ .Nhờ cấu h́nh chặt
       chẽ, tạo thành sức mạnh, nhờ có
       sức mạnh nên tồn tại khá vững.
       Trong câu hỏi thảo luận “Giáo hội
       tập quyền dưới sự lănh
       đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác………có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui” Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Để trả lời cho câu “Mối liên
       hệ giữa thế quyền và giáo quyền
       như thế nào là lư tưởng nhất trong
       hoàn cảnh hiện nay?
       Theo Tôi nghĩ th́ sự tranh chấp này không
       cần thiết, bởi v́:
       Thực chất sự phát triển của Giáo
       quyền luôn dựa vào nền tảng của
       Thế quyền.
       Theo Bạn th́ giữa thế quyền và giáo
       quyền nên có mối liên hệ tôn trọng
       lẫn nhau mới có thể tồn tại song
       song nhau.
       Và Bạn có liên hệ với Lời dạy
       của Chúa Giê-xu- tức là Lời dạy
       của Đức Chúa Trời th́ có nghĩa là
       nói đến [size=12pt]Thần quyền[/b]
       Theo Tôi trong hoàn cảnh hiện nay giữa hai
       thế lực [b]Thế quyền và Giáo quyền
       không được xem là lư tưởng
       đối với Cơ Đốc giáo  nói riêng
       và nhân loại trên thế giới nói chung.
       Chỉ có Thần quyền và Thế quyền,
       tuy hai phạm vi này tách biệt nhau, nhưng có
       liên hệ với nhau. Theo lời dạy của
       Chúa Giê-xu muốn con dân Chúa vâng phục thế
       quyền để duy tŕ trật tự và
       lợi ích công cộng. Thế quyền cũng
       bắt nguồn bởi Đức Chúa Trời
       như lời Thánh kinh dạy là mọi quyền
       bính trên trời dưới đất
       đều bởi  Đức ChúaTrời.
       Dựa vào lời Chúa  trong Phúc âm (Mathio 22: 21).
       Người công dân trách nhiệm th́ tuân hành
       luật lệ hợp pháp của quốc gia
       để duy trị trật tự và lợi ích
       công cộng. Đóng thuế là phương tiện
       giúp chính phủ bảo toàn an ninh và an sinh xă
       hội. Chính Chúa Giêsu đương thời
       đă làm gương trong việc nộp
       thuế đền thờ để
       người khác khỏi vấp phạm, mặc
       dù cắt nghĩa theo luật đền thờ
       th́ Chúa được miễn.
       Thần quyền và thế quyền, đều
       có những đ̣i hỏi nơi người công
       dân. Bằng cách bảo nộp thuế cho Sê-sa,
       Chúa bảo toàn quyền hợp pháp của Sê-sa
       để duy tŕ trật tự và ích lợi chung
       cho xă hội loài người. Mặc dầu là
       chính phủ thuộc địa nhưng trong giai
       đoạn thuộc địa đó, chính
       quyền thuộc địa cũng cung ứng
       được những tiện ích nào đó cho
       người dân. Điều này có nghĩa là giai
       đoạn hiện nay mà ta đang sinh sống
       mỗi người chúng ta cũng phải
       một người công dân có trách nhiệm th́
       tuân hành luật lệ hợp pháp của
       quốc gia để duy trị trật tự
       và lợi ích công cộng. Đóng thuế là
       phương tiện giúp chính phủ bảo toàn
       an ninh và an sinh xă hội.
       Quư mến Bạn, trong t́nh yêu thương
       của Chúa Giê-xu.
       Huỳnh Thị Phượng
       [/size]
       #Post#: 7721--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: lethimongtrinh Date: October 20, 2016, 4:59 am
       ---------------------------------------------------------
       Thưa Giáo Sư con xin nộp bài thảo luân 2.
       Câu 1:Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Trả lời:
       Một khoảng thời gian sau các Hội
       thánh của năm thành phố được
       xem là có tầm quan trọng rất đặc
       biệt. Những thành phố này là Giê-ru-sa-lem,
       An-ti-ốt, Alexandria, Constantinople, và Rô-ma. Các giám
       mục trong những thành phố này
       được gọi là tổng giám mục.
       Bốn thành phố đầu đều
       nằm ở miền Đông thuộc phần Hy
       Lạp của đế quốc. Chỉ có Rô-ma
       ở miền Tây thuộc phần La Tinh của
       đế quốc.
       Tất cả các Hội thánh tự nhiên
       rất tôn trọng Hội thánh Giê-ru-sa-lem.
       Tại đó đă từng có một Hội
       thánh trong khi chưa có một Hội thánh ở
       bất kỳ nơi nào khác. Các Cơ đốc
       nhân đă từng bị bắt bớ
       trước tiên tại đó. Hội nghị
       đầu tiên của Hội thánh đă từng
       được tổ chức ở đó.
       Hội thánh Giê-ru-sa-lem là độc nhất
       giữa ṿng tất cả Hội thánh. Tuy nhiên,
       Hội thánh Giê-ru-sa-lem dần dần bị lu
       mờ bởi những Hội thánh mới
       được thành lập trong các thành phố
       khác. Đặc biệt sau khi Giê-ru-sa-lem bị
       quân La Mă dưới Titus hủy phá năm 70, và
       một lần nữa dưới Hadrian năm
       132 và 135, Hội thánh trong thành đó cũng
       như tất cả các Hội thánh của
       Cơ đốc nhân Do Thái ở Palestine giảm
       sút. Mặc dầu ở trong t́nh trạng
       rất yếu Hội thánh Giê-ru-sa-lem tiếp
       tục tồn tại một số thế
       kỷ. Tuy nhiên, v́ cớ các hội thánh cổ,
       đi ngược lại buổi ban đầu
       của Hội thánh giám mục của nó
       được gọi danh hiệu Tổng giám
       mục.
       Trường hợp của An-ti-ốt là hoàn
       toàn khác hẳn. Những người theo Chúa
       Giê-xu được gọi là Cơ đốc
       nhân tại đó. Phao-lô đă làm việc ở
       đó cũng như ở Giê-ru-sa-lem. Công
       cuộc truyền giáo cho dân ngoại đă
       bắt đầu ở đó. Trung tâm quan
       trọng của Hội thánh đă chuyển
       từ Giê-ru-salem đến An-ti-ốt. Hội
       thánh Giê-ru-sa-lem đă trở thành một bà
       ngoại (grandmother church), nhưng Hôị thánh
       An-ti-ốt là mẹ của nhiều hội thánh
       ở Tiểu Á và Hy Lạp. An-ti-ốt có
       nhiều giám mục cao quí, và nó trở thành ngôi
       của trường thần học quan
       trọng. Bên cạnh đó, trong khi Giê-ru-sa-lem là
       một tỉnh nhỏ không nằm trên con
       đường giao thông quan trọng,
       An-ti-ốt là một thành phố lớn và quan
       trọng hàng thứ ba trong đế quốc. V́
       vậy, giám mục của Hội thánh
       An-ti-ốt nhận được danh hiệu
       Tổng giám mục.
       Mặc dầu Hội thánh Alexandria không
       thể xưng nhận nguồn gốc sứ
       đồ, nhưng nhà truyền giáo Mác, theo
       một truyền thuyết cổ, đă tích
       cực trong việc thành lập Hội thánh. Nó
       là thành phố thứ hai trong đế quốc,
       trung tâm của học thức và văn hóa
       lớn nhất và huy hoàng hơn Rô-ma trong
       nhiều thế kỷ. Ở đó cũng có
       một trường thần học nổi
       tiếng mà Origen, học giả vĩ
       đại nhất của Hội thánh cho
       đến thời đó, đă dạy trong
       trường đó. V́ thế giám mục của
       nó cũng nhận được danh hiệu
       Tổng giám mục.
       Constantinople trước kia được
       gọi là Byzantium, một thành cổ ở trên
       Bosporus. Constantine Đại Đế, hoàng
       đế Cơ đốc đầu tiên,
       đă chuyển đổi nơi cư ngụ
       của ông từ Rô-ma đến Byzantium. Sau
       đó thành phố được đổi tên
       để tôn kính ông ta nên được gọi
       là Constantinople. Hội thánh ở đó không
       thể xác nhận nguồn gốc sứ
       đồ hoặc thời cổ đại. Nó
       quan trọng v́ nó ở trong thành phố đă
       trở nên nơi cư ngụ của hoàng
       đế. Giám mục của nó cũng
       được gọi là Tổng giám mục.
       Rô-ma là thành phố đứng đầu
       của đế quốc. Không chỉ có Phao-lô
       đă làm việc ở đó, nhưng theo
       truyền thuyết, Hội thánh Rô-ma đă
       được Phi-e-rơ thành lập, vị
       sứ đồ đă được Chúa Giê-xu
       trao cho các ch́a khóa, và Hội thánh xưng nhận
       rằng Phi-e-rơ đă chuyển giao thẩm
       quyền giữ các ch́a khóa cho các giám mục
       của Rô-ma.
       Trong hầu hết mọi cuộc tranh căi,
       các Hội thánh, Đông cũng như Tây,
       đều tŕnh lên giám mục ở Rô-ma. Trong
       những cuộc tranh căi lớn về thân
       vị và bản chất của Đấng
       Christ, chính thống giáo đă đă đạt
       được chiến thắng v́ cớ
       ảnh hưởng của miền tây
       dưới quyền lănh đạo của giám
       mục Rô-ma. Như chúng ta đă thấy, Hội
       thánh Giê-ru-sa-lem không c̣n là một lănh đạo
       giữa ṿng các Hội thánh, v́ thế tiếng
       nói của nó ít nặng kư trong các cuộc tranh
       luận. Giữa các tổng giám mục của
       An-ti-ốt, Alexandria và Constantinople đă từng
       có sự cạnh tranh gay gắt nhất về
       quyền lực tối cao, và không ai trong họ
       muốn công nhận quyền tối cao của
       giám mục Rô-ma. Nhưng trong sự cạnh tranh
       về quyền tối cao của họ, họ
       thường t́m kiếm sự hỗ trợ
       của giám mục Rô-ma. Trong tất cả
       phần phía Tây của đế quốc, không có
       Hội thánh nào bắt đầu nghĩ
       đến sự cạnh tranh với Hội
       thánh Rô-ma. Khoảng năm 185 Irenaeus đă
       viết trong sách của ông, Chống Lại Các
       tà Giáo, mọi Hội thánh phải nhất trí
       với Hội thánh Rô-ma. Đôi khi có sự
       chống đối với sự xưng
       nhận của giám mục Rô-ma, nhưng cuối
       cùng các Hội thánh ở miền Tây công nhận
       quyền tối cao của ông ta. Với sự
       công nhận này hệ thống Giáo hoàng đă ra
       đời. Giám mục Rô-ma được
       gọi là Giáo Hoàng, một danh hiệu bắt
       nguồn từ tiếng La Tinh Papa, nghĩa là
       “Cha” và Hội thánh có Giáo Hoàng cai trị như là
       đầu tối cao được gọi là
       Hội thánh Công giáo La Mă. Tầm quan trọng
       của sự phát triển hệ thống giáo
       hoàng đối với phần phụ thêm
       của lịch sử Hội thánh khó có thể
       được phóng đại.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo
       Trả lời:
       Ngoài chiến tranh (Trận chiến thành Tours
       năm  732 chẳng hạn) để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo tôi nghĩ sức con người là
       có hạn, chúng ta không đủ sự khôn ngoan
       và sức mạnh để có thể ngăn
       chăn một thế lực như thế.
       Nhưng chúng ta sẽ làm được nếu
       chúng ta có sự giúp sức của Đức
       Chúa Trời. Để chúng ta có được
       sức mạnh đó đồng nghĩa chúng ta
       phải ở trong Chúa, đức tin trọn
       vẹn nơi Ngài, bởi sự cầu
       nguyện mối thông công của chúng ta, tin
       quyết Chúa sẽ hành động và kiên
       nhẫn chờ đợi ư chỉ của Ngài.
       Cơ đốc nhân phải có sự hiệp
       nhất, sự dung cảm khi đối mặt
       trước sự bành trướng của
       Hồi giáo, điều quan trọng muối
       của Cơ đốc giáo không được
       mất vị mặn (xem Ma-thi-ơ 5:13). Và
       sự sáng phải được bày ra, sự
       làm chứng về lẽ thật phải
       được đốt lên mạnh mẽ
        
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       Trả lời:
       Theo tôi nghĩ sự tranh chấp này không
       cần thiết v́ điều đó sẽ gây
       sự ngăn trở cho việc mở mang
       vương quốc Đức Chúa Trời.
       Thế quyền hay giáo quyền ở thế
       gian đều là những tổ chức của
       con người đều đặt
       dưới sự tể trị của
       Đức Chúa Trời.
       Trong Ma-thi-ơ 22:15-21 Chúa dạy chúng ta biết
       rằng Thế quyền và thần quyền tách
       biệt nhau, nhưng có liên hệ với nhau.
       Chúa muốn họ cũng vâng phục thế
       quyền để duy tŕ trật tự và
       lợi ích công cộng. Thế quyền cũng
       bắt nguồn bởi Thiên Chúa như lời
       Thánh kinh dạy là mọi quyền bính trên
       trời dưới đất đều
       bởi Thiên Chúa. Dựa vào lời Chúa dạy th́
       Thiên Chúa và Sêsa, hay nói cách khác, thần quyền
       (giáo quyền) và thế quyền, đều có
       những đ̣i hỏi nơi người công
       dân. Bằng cách bảo nộp thuế cho Sêsa,
       Chúa bảo toàn quyền hợp pháp của Sêsa
       để duy tŕ trật tự và ích lợi chung
       cho xă hội loài người. Mặc dầu là
       chính phủ thuộc địa, nhưng trong
       giai đoạn thuộc địa đó, chính
       quyền thuộc địa cũng cung ứng
       được những tiện ích nào đó cho
       người dân. Người công dân trách
       nhiệm th́ tuân hành luật lệ hợp pháp
       của quốc gia để duy trị trật
       tự và lợi ích công cộng. Đóng thuế là
       phương tiện giúp chính phủ bảo toàn
       an ninh và an sinh xă hội. Chính Chúa Giêsu đă làm
       gương trong việc nộp thuế
       đền thờ để người khác
       khỏi vấp phạm, mặc dù cắt
       nghĩa theo luật đền thở th́ Chúa
       được miễn. Bên cạnh đó
       thế quyền cũng phải tạo
       điều kiện thuận lợi để
       giáo quyền phát triển, lời Chúa
       hướng nhân loại đến sự thánh
       khiết và khi mối liên hệ giữa thế
       quyền và giáo quyền cần hổ trợ
       nhau, cùng hướng đến sự
       đổi mới, sự thánh khiết không c̣n
       các tranh chấp, sự xung đột hay các
       tệ nạn. Ư thức được sự
       cứu rỗi và điều thiêng thượng
       mà Chúa đă và đang vận hành là điều
       lư tưởng nhất trong hoàn cảnh hiện
       nay.
       câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       Trả lời:
       Sự trỗi dậy của giáo quyền
       Rôma lúc đó có tác dụng tích cực lẫn tiêu
       cực đối với HT chung.
       Về mặt tích cực:   Các biến cố
       lịch sử trong kỷ nguyên này cũng cùng góp
       phần nâng cao uy tín của giám mục tại La
       Mă. Điều này khiến vị giám mục La
       Mă trở thành một nhân vật mạnh mẽ
       nhất tại Rôma trong những nhiều
       thời kỳ quan trọng, và dân chúng trong vùng
       đă xem ông như vị lănh tụ thế
       tục lẫn thuộc linh mỗi khi gặp
       khủng hoảng.
       Về mặt tiêu cực: Khi sự trỗi
       dậy của giáo quyền Rôma mang tầm
       ảnh hưởng lớn th́ công tác truyền
       giáo đầy kết quả của những tu
       sĩ trung thành với Rôma cũng nâng cao thẩm
       quyền của giám mục tại Rôma, Những
       tu sĩ truyền giáo đi đến đâu,
       họ đếu đ̣i hỏi những
       người mới quy đạo phải trung
       thành với vị giám mục tại Rôma. V́ giáo
       hoàng phải chịu trách nhiệm về vua
       trước mặt Đức Chúa Trời trong
       ngày đoán xét, nên quyền thiêng liêng của giáo
       hoàng là quan trọng hơn quyền của vua.
       V́ vậy, các vua phải vâng phục giáo hoàng.  Có
       lẽ quyền hành như thế là hữu
       dụng trong thời kỳ đầu xử
       sử với dân man rợ này, nhưng về sau
       đă dẫn đến sự bại hoại
       ngay chính trong giáo hội La Mă. Khi con người
       chỉ nh́n thấy sự nổi trội
       của một giáo quyền họ sẽ không
       đặt Chúa là vị trí đầu của
       mọi vấn đề, và Hội Thánh chung
       sẽ không c̣n tiếng nói riêng của ḿnh.
       Bài c̣n nhiều thiếu sót xin được
       Giáo Sư chỉ dẫn thêm ạ!
       Mến!
       SV. Mộng Trinh
       #Post#: 7722--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: lephamthuynhien Date: October 20, 2016, 6:38 am
       ---------------------------------------------------------
       Câu 1: Tại sao giám mục thành Rome trở thành
       quan trọng hơn các giám mục khác?
       Trong hội thánh đầu tiên, vị giám
       mục thành Rôma được xem là một
       trong rất nhiều giám mục b́nh đẳng
       với nhau về cấp bậc, quyền hành và
       chức năng. Giữa năm 315-450 giám mục
       tại Rôma được công nhận là vị
       giám mục hàng đầu giữa những
       người ngang hàng. Sau khi Constantine đời
       kinh đô về Constantinople vào năm 330, thì
       thế quyền chính trị nằm
       tại constantinope. Điều này khiến
       vị giám mục La Mă trở thành vị lănh
       tụ thế tục lẫn thuộc linh
       của dân chúng Rôma mỗi khi gặp
       khủng hoảng. Khi ngai vua ở phương
       Tây rơi vào tay dân man rợ sau năm 476, và
       nhiều thành phố khác tại Ư trở thành
       ngai của thế quyền, th́ dân chúng Italy xem
       giám mục tại Rôma là người lănh
       đạo cả về chính trị lẫn
       thuộc linh.
       Khi Leo I lên ngôi giám mục tại Rôma vào
       năm 440 thì ông bắt đầu đ̣i
       quyền tối cao trên các giám mục khác. Nhu
       cầu về tính hiệu năng và cộng tác
       dẫn đến sự tập trung quyền
       lực. Giám mục cũng được xem là
       người canh giữ giáo lư chánh thống.
       Ngoài ra, một số các giám mục tại Rôma
       trong thời kỳ này là những con
       người cương quyết, không bỏ
       lỡ cơ hội để gia tăng
       quyền lực của ḿnh. Những nhà thần
       học vĩ đại Cyprian, Tertullian và
       Augustine là những nhân vật nổi bật
       trong giáo hội tây phương, dưới
       quyền lănh đạo của vị giám
       mục tại Rôma. Tại Rôma không hề
       xẩy ra những cuộc tranh luận về tà
       giáo như những cuộc tranh luận đă
       gây chia rẽ Đông giáo hội. Giám mục
       tại Rôma đă tổ chức những giáo
       hội nghị để có thể triển khai
       rơ ràng đâu là quan điểm chính thống.
       Thuyết về Phierơ, dựa trên những
       câu Kinh Thánh như Mathiơ 16:16-18, Luca 22:31-32 và
       Giăng 21:15-17, đă được chấp
       nhận phổ thông vào năm 590. Theo thuyết
       này, Phierơ được ban “quyền
       trưởng nam trong giáo hội” trên các sị
       sứ đồ khác, và địa vị
       đứng đầu của ông đă
       được lưu truyền từ ông cho
       những người kế vị ông, tức
       các giám mục tại Rôma, bởi sự kế
       thừa các sứ đồ.
       Giáo Hội Nghị Constantinople năm 381 đă
       công nhận địa vị đứng
       đầu của giám mục tại Rôma. Hoàng
       đế Valentinian III, ban chiếu chỉ vào
       năm 445 S.C., công nhận địa vị
       tối cao của giám mục tại La Mă trong
       những vấn đề thuộc linh.  V́
       vậy, cả những nhà chức trách trong giáo
       hội và ngoài đời ở thế kỷ
       thứ tư và thứ năm đều công
       nhận những tuyên bố đ̣i địa
       vị đứng đầu giáo hội của
       giám mục tại Rôma. Công tác truyền giáo
       đầy kết quả của những tu
       sĩ trung thành với Rôma cũng nâng cao thẩm
       quyền của giám mục tại Rôma.
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm 732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo?
       Muốn chận đứng sự
       bành tướng của Hồi giáo
       ngoài phương pháp dùng
       sức mạnh quân đội thì
       phải xét đến những lý do
       khiến giúp Hồi giáo có thể
       chinh phục người khác.
       Trước nhất phải nói
       đến việc xây dựng một
       đức tin vững chắc.
       Tín hữu cần được
       dạy dỗ để hiểu biết tận
       tường về Đức Chúa
       Trời và quyền năng tối
       hậu của ngài trên loài thọ
       tạo, tín lý căn bản của
       Cơ Đốc qua Kinh thánh và Bài
       Tín Điều Các Sứ Đồ.
       Đây cũng là bài học cho Cơ
       Đốc nhân về trách nhiệm dạy
       lẽ đạo cho tân tín hữu
       và giúp họ phát triển
       đời sống thuộc linh.
       Câu 3: Giáo hội tập quyền dưới
       sự lănh đạo của Ṭa Thánh Rôma khi giành
       được ưu thế trước các HT
       cạnh tranh khác th́ lại đứng
       trước một nan đề mới:
       giải quyết mối quan hệ với
       thế quyền (Hoàng Đế). Lịch sử
       cho thấy cuộc chiến tranh này bất phân
       thắng bại, có khi giáo quyền thắng
       đến nỗi hoàng đế phải
       quỳ gối đến xin tha thứ, có khi
       thế quyền thắng khiến giáo hoàng
       phải dời đô chạy tới chạy
       lui. Theo các bạn nghĩ th́ sự tranh chấp
       này có cần thiết không? Mối liên hệ
       giữa thế quyền và giáo quyền như
       thế nào là lư tưởng nhất trong hoàn
       cảnh hiện nay?
       “Sự liên hiệp thực tiễn của
       hội thánh và chính quyền dưới thời
       Constantine và những vua kế vị đă
       dẫn đến sự thế tục hoá
       hội thánh.”-SGK. Sự phân biệt và
       độc lập giữa thế quyền
       và giáo quyền là điều cần
       thiết để giữ sự quân
       bằng giữa đạo và
       đời. Hội thánh có thẩm
       quyền về mặt tôn giáo,
       ngược lại vua cũng có
       quyền trên giáo hội ở một
       mức nào về mặt chính
       quyền. Giáo hoàng phải là
       người dẫn dắt thuộc linh
       và hoàng đế phải thuận
       phục giáo hoàng về phần này.
       Ngược lại, hoàng để
       là người chịu trách
       nhiệm lãnh đạo và điều
       hành quốc gia nên giáo hoàng cần
       tôn trọng quyền lãnh đạo
       này.Vi vậy, Vua phải thuận phục
       giáo hoàng về phần thuộc linh
       và giáo hoàng thì phải tuân
       thủ hoàng đế về phần
       lãnh đạo thuộc thể. Nói
       cách khác thì giáo quyền và
       thế quyền cần phải tách
       rời nhưng cũng phải hổ
       trợ lẫn nhau thì Hội Thánh
       sẽ được tự do phát
       triển mà không bị thế tục
       hóa.
       Câu 4: Các bạn sẽ phản bác lư luận
       thần học mà GH Rôma dùng để đ̣i
       quyền kiểm soát HT phổ thông như
       thế nào?
       Thuyết về Phierơ được ban
       “quyền trưởng nam trong giáo hội”,
       dựa trên những câu Kinh Thánh như Mathiơ
       16:16-18, Luca 22:31-32 và Giăng
       21:15-17,được sử dụng
       để GH Rôma dùng để đ̣i quyền
       kiểm soát HT phổ thông. Ngay từ khoảng
       năm 250, Stephen I đă viện dẫn
       đến những câu Kinh Thánh này.
       Trong Mathiơ 16:16-18, Chúa phán với
       Phi-e-rơ rằng “Ngươi là Phi-e-rơ,
       ta sẽ lập Hội thánh ta trên đá nầy,
       các cửa âm phủ chẳng thắng
       được hội đó” Chúa
       đặt Phi-e-rơ là người
       đứng đầu Hội Thánh do
       ngài sáng lập nhưng không hề
       phán rằng chức vụ này
       phải được được
       lưu truyền cho những ai kế
       thừa công tác của Phi-e-rơ. Hội
       Thánh Giê-ru-sa-lem là Hội Thánh
       đầu tiên được thành
       lập mặc dù ông là giám
       mục đầu tiên của Rôma. Phi-e-rơ
       chính là viên đá đầu tiên
       của Hội Thánh của Chúa. Sau
       đó Phao lô và Banaba được
       sai đi và các môn đồ khác
       cũng làm công tác truyền giáo cho
       nhiều vùng trong đế quốc
       Lamã. Kết qủa là nhiều Hội
       Thánh được thành lập. Eph
       2:20 “Anh em đă được dựng lên trên
       nền của các sứ đồ cùng các
       đấng tiên tri, chính Đức Chúa Jêsus Christ
       là đá góc nhà,”nói rằng các tiên tri và sứ
       đồ là nền tảng đức tin
       của Hội Thánh, nhưng chính Chúa
       Jesus mới thật là Đá Góc Nhà,
       là nền tảng của Hội Thánh,
       và có quyền năng bảo tồn
       Hội Thánh. I Co 3:11 “V́, chẳng ai có
       thể lập một nền khác ngoài nền
       đă lập, là Đức Chúa Jêsus Christ nói
       rằng Chúa Giê-xu là nền tảng duy nhất,
       không ai có thể lập một nền khác” Câu
       này khẳng định Chúa Jesus
       là nền tảng của Hội Thánh.
       “V́ trong Kinh thánh có chép rằng:
       Nầy, ta đặt tại Si-ôn ḥn đá góc nhà
       đă chọn lựa và quí báu; Ai tin đến
       đá ấy sẽ không bị xấu hổ.”- I
       Phi-e-rơ 2:7. Một lần nữa Kinh
       Thánh khẳng định Chúa Jesus
       là Đá.
       Nói về địa danh thì Giêrusalem
       là trung tâm chỉ đạo của Hội
       Thánh đầu tiên. Khi Giêrusalem bị
       phá hùy thì Antiốt là trung tâm
       lãnh đạo của Hội Thánh
       chẳng phải Rôma.
       “31Hỡi Si-môn, Si-môn, nầy, quỉ Sa-tan đă
       đ̣i sàng sảy ngươi như lúa ḿ. 32Song
       ta đă cầu nguyện cho ngươi, hầu
       cho đức tin ngươi không thiếu
       thốn. Vậy, đến khi ngươi
       đă hối cải, hăy làm cho vững chí anh em
       ḿnh.” Luca 22:31-32. Trong đoạn này,
       Chúa Jesus giao cho Phi-e-rơ trọng trách
       dạy dỗ về đức tin cho môn
       đồ. Trọng trách này cũng
       được các giáo phụ
       lãnh nhận khi các sứ đồ
       qua đời; và các nhà lãnh
       đạo khác trong giáo hội cũng
       kế tiếp công tác này.
       Trong lần thứ ba Đức Chúa Jêsus
       đã hiện ra cho cùng các môn đồ
       sau khi Ngài từ kẻ chết sống lại,
       Ngài đã hỏi Phi-e-rơ ba lần
       rằng Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi
       yêu ta chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy
       Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa.
       Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hăy chăn chiên
       ta. Giăng 21:15-17. Ở thời
       điểm này thì ông là
       người được chúa giao
       nhiệm vụ chăn chiên cho Hội thánh
       đầu tiên. Nói khác đi, Chúa
       giao nhiệm vụ cho Phi-e-rơ vì Ngài
       biết lòng ông yêu mến Ngài thể
       nào và đoàn chiên của Hội
       Thánh đầu tiên cần người
       lãnh đạo biết Chúa và yêu
       mến Ngài dẫn dắt họ.
       Chúa Jesus không hề nêu lên vấn đề
       thừa kế quyền vị của
       những người kế vị
       Phi-e-rơ.
       Ignatius ở Antioch, khi viết thư cho hội
       thánh Rôma, có nhắc rằng Phierơ và Phaolô
       là sứ đồ đă có thẩm
       quyền thuộc linh tại Rôma. Vậy thì
       thẩm quyền trên Rôma không chỉ thuộc
       về Phi-e-rơ mà có cả Phao lô
       nữa.
       Chúa dùng những nhà hùng
       biện của giáo hội để nâng
       đỡ đức tin tín
       hữu và bảo vệ Hội Thánh
       Ngài khỏi sự lạc đạo
       xuyên suốt lịch sử Hội Thánh;
       không chỉ có giám mục Rôma lãnh
       đạo trách nhiệm này.
       câu 5: Theo các bạn th́ sự trỗi dậy
       của giáo quyền Rôma lúc đó có tác dụng
       tích cực hay tiêu cực đối với HT
       chung?
       Việc giáo quyền Rôma đòi
       quyền lãnh đạo trên các Hội
       Thánh mang cả tác dụng tích
       cực lẫn tiêu cực.
       Tích cực: Những quyết
       định về giáo huấn, thần
       học, đức tin và nghi lễ
       của giáo hoàng giúp Hội
       Thánh vững mạnh về lẽ
       đạo, củng cố nên nếp sinh
       hoạt trong giáo hội vì
       được mọi người tuân
       thủ.
       Damacus hệ thống hóa luật của giáo
       hội. Gregory triển khai Giáo Luật về
       lễ Misa và lập nền tảng cho hệ
       thống thánh lễ, đưa thần học
       của Jerome, Ambrose và Augustine vào trong giáo hội.
       Trong số những vấn đề
       thần học này thì phương
       pháp giải kinh là quan trọng vì
       nó giúp tín hữu hiểu rõ
       và đúng Kinh Thánh. Những
       triết lý Cơ Đốc từ
       những bài luận chiến của
       Augustine giúp Hội thánh hiểu rõ
       và nắm vững nguyên lý
       của đức tin Cơ Đốc.
       Tiêu cực: tập trung quyền hành theo
       khuynh hướng thế quyền , thế
       tục dẫn đến tranh quyền ảnh
       hưởng trên giáo dân giữa
       giáo quyền và quân quyền và
       trở thành chuyên quyền
       Quyền tối thượng của
       giáo hoàng dẫn đến lạm
       quyền, buộc mọi người tôn
       trọng người lãnh đạo
       Hội Thánh như một vị hoàng
       đế.
       Những bức thơ của Damasus gởi cho
       các hội thánh khác liên quan đến các vấn
       đề đức tin và sống đạo
       đă bắt chước theo văn phong của
       vua. Innocent I (402-417), tuyên bố tất cả
       mọi hội thánh do hội thánh Rôma đến
       truyền giảng Tin Lành đều phải dùng
       nghi thức của hội thánh Rôma, tức là,
       h́nh thức của buổi nhóm đang
       được cử hành tại Rôma.
       SV Lê Phạm Thúy Nhiên
       #Post#: 7726--------------------------------------------------
       Re: Thảo Luận 2
       By: lephamthuynhien Date: October 20, 2016, 7:35 am
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=1416-Huỳnh Thị Phượng
       link=topic=562.msg7628#msg7628 date=1476853671]
       [font=times new roman]Kính Thưa Giáo Sư
       Tôi xin Trả lời câu hỏi thảo luận
       TUẦN 3 THẢO LUẬN 2- LSHT1
       Câu 2: Theo bạn nghĩ ngoài chiến tranh
       (Trận chiến thành Tours năm  732 chẳng
       hạn) c̣n có cách nào để chận
       đứng sự bành trướng của
       Hồi giáo
       [color=black]
       Trận Tours (ngày 10 tháng 10 năm 732), c̣n
       được gọi là trận Poitiers .
       Trận chiến là cuộc đọ sức
       giữa lực lượng liên quân của
       người Frank và Burgundy dưới sự
       chỉ huy của tể tướng Charles Martel
       chống lại một đội quân Hồi
       giáo của vương triều Umayyad (phát âm: Ô
       May át) dưới sự chỉ huy của Abdul
       Rahman Al Ghafiqi, viên Tướng toàn quyền vùng
       Al-Andalus.
       Người châu Âu hết sức ca ngợi
       trận đánh này và xem nó là sự kiện
       bước ngoặt trong việc ngăn cản
       các thế lực Hồi giáo xâm nhập vào châu
       Âu.
       Theo Tôi ngoài chiến tranh , nhằm chặn
       đứng sự bành trướng của
       Hồi Giáo bằng cách là Cầu nguyện cho
       công tác  truyền giáo của Cơ Đốc
       giáo trên khắp thế giới
       [b]SV Huỳnh Thị Phượng[/font]
       [/quote]
       Mến chào cô Phượng,
       Tôi thấy bài viết của cô rất
       súc tích. Tôi cũng có một
       vài nhận định như sau. Theo cô
       thì đáp án cho câu hỏi 2 là "
       Theo Tôi ngoài chiến tranh , nhằm chặn
       đứng sự bành trướng của
       Hồi Giáo bằng cách là Cầu nguyện cho
       công tác  truyền giáo của Cơ Đốc
       giáo trên khắp thế giới”. Tôi có suy
       nghĩ khác hơn là giải
       đáp cầu nguyện. Tôi rất
       đồng ý cầu nguyện là
       điều không thể thiếu
       được trong đời sống
       Cơ Đốc nhân, tuy nhiên, muốn ngăn
       chặn bước tiến của
       Hồi giáo thì cần phải làm
       một điều gì thực tiễn
       hơn. Hồi giáo thắng trận
       chiến thuộc linh lúc đó vì
       hai lý do chính: sự suy yếu
       thế quyền vì chiến tranh liên tục
       với ngoại bang là dân man rợ
       như người Goths, Vandals, Teutonic, và Lombard;
       sự suy thoái trong Hội Thánh
       vì đã giúp những giống
       dân man rợ trở lại với
       chính thống giáo một cách ồ
       ạt nhưng thiếu sự chăm
       sóc và dạy dỗ thuộc linh cho
       họ. Nhiều người trong số
       này bỏ đạo vì họ không
       thực sự tin hoặc vì
       đức tin còn yếu kém. Như
       vậy thì điều phaỉ làm
       là nuôi dưỡng đức tin cho
       họ. Muốn làm được
       việc này thì cần một
       đội ngũ chuyên chăm lo mặt
       thuộc linh. Nói chung bên cạnh truyền
       giáo cần có phần giúp tăng
       trươởng thuộc linh. Khi đi
       truyền giáo chúng ta phải
       giới thiệu tân tín hữu
       đến sinh hoạt tại một Hội
       thánh để họ được
       giúp đỡ học lời
       Chúa và nắm vững
       đức tin.
       SV Lê Phạm Thúy Nhiên
       *****************************************************
   DIR Next Page