DIR Return Create A Forum - Home
---------------------------------------------------------
quehuongxua
HTML https://quehuongxua.createaforum.com
---------------------------------------------------------
*****************************************************
DIR Return to: Phật Giáo
*****************************************************
#Post#: 8669--------------------------------------------------
TÔI LÀM THẦY LANG (Ni sư Hạnh Đoan)
By: rausam Date: December 14, 2022, 8:18 am
---------------------------------------------------------
TÔI LÀM THẦY LANG.
NI SƯ HẠNH ĐOAN.
Khi nghe tin chị Thủy bắt tôi phải ra
Tuệ Tĩnh Đường Linh Chiếu
học môn Trực Dược Kinh với cô
Diệu Thủ để trị bịnh cho
người. Tôi đă trùm mền khóc hết
một ngày.
Hồi ấy tôi 29 tuổi (thiếu một
năm nữa là toan về già). Lâu nay tôi quen
ở trong tháp ngà, chẳng tiếp xúc ai (dù cái
tháp ngà của tôi đẹp hơn chuồng ḅ
một chút, trộm có lần vào viếng
cũng không t́m ra thứ ǵ để lấy, v́
là am tranh chị Thủy dựng tạm
để cho tôi nhập thất tu – ngoài cái sàng
thiền, vài bộ quần áo với ít gạo
trong hũ ra, chẳng có ǵ đáng giá).
Má tôi mất hồi tôi lên bốn, chị
Thủy lớn hơn tôi gần chục
tuổi, một tay chị săn sóc nuôi dạy
tôi từ nhỏ nên xem như “quyền tỷ
thế mẫu”, chị vừa là chị,
vừa là mẹ; do vậy mà tôi không dám căi
lời, nhưng trước khi đi, tôi lo
lắng thăm ḍ, ngầm điều tra
những người quen, hỏi nhỏ: – Cô
Diệu Thủ là người thế nào?
Họ đáp: – Nghiêm và khó lắm.
Thế là tôi lui vào cốc, trùm mền khóc thêm
một chập nữa. Sau đó tôi mới
quẹt nước mắt, khăn gói quả
mướp ra Tuệ tĩnh Đường
Linh Chiếu học nghề.
Cô Diệu Thủ tuổi khoảng ngũ
tuần, nét mặt nghiêm nghị và có làn da
đẹp như hoa đào. Cô thâu đệ
tử rất kén, nhưng do nể nang chị
Thủy nên thâu nhận tôi. Thật oái ăm,
nhiều người năn nỉ học, cô
không chịu dạy; lại thu nạp tôi (là
đồ đệ bất đắc dĩ
bị ép học)… Cô không biết điều này,
nếu biết chắc cô từ chối
phắt rồi (?) Dù bị ép, trong lúc thọ
giáo tôi vẫn ráng tỏ ra ḿnh là tṛ ngoan,
nhiệt t́nh.
Trực Dược Kinh là môn trị liệu
bấm huyệt điện, (thay v́ dùng nhân
điện). Y sĩ sẽ cầm hai cây que kim
loại (gọi là rắc) giống như
đôi đũa, đầu que quấn bông g̣n,
chấm thuốc, chỉa vào huyệt; chuôi que
cắm vào máy điện. Que sẽ chuyền
điện và phóng thẳng thuốc vào
người bịnh nhân. Môn Trực Dược
tỏ ra có ưu thế và đạt hiệu
quả nhanh đối với các bịnh
cảm sốt, nhức mỏi, mất ngủ,
suy nhược… đó là nhận định
sơ khởi của tôi.
Tất nhiên ngày đầu, tôi chỉ quan sát
thầy, bạn hành nghề và giữ việc
kiểm soát phiếu bịnh nhân vào chữa
bịnh.
Cô Thủ đang ngồi chăm chú trị,
thấy có người lấp ló ngoài cửa,
liền hỏi tôi:
– Sao người đó chưa vô đây?
Tôi ấp úng:
– Dạ thưa cô! Tại họ chưa… tới
số!
Cô Thủ điềm nhiên tiếp tục công
việc, c̣n tôi th́ bắt tức cười
với câu đáp của ḿnh. Mà rơ ràng họ
chưa tới … số thiệt, số thứ
tự họ c̣n khá xa, nhưng do nôn nóng nên
họ cứ chen vào đứng trước
cửa pḥng khám.
Trị những bịnh, xụi, bại
liệt tay, chân… cường độ ḍng
điện bắt buộc phải tăng
mạnh để kích thích các cơ bắp
họat động; có vậy mới
đạt kết quả tốt. Tất nhiên là
bịnh nhân sẽ phải đau đớn
nhiều, nhưng không thể đi độ
nhẹ cho họ. Cường độ ḍng
điện được tượng trưng
bằng giờ, 9 giờ là thấp nhất
thường dùng để trị những vùng
bịnh thuộc mắt và cổ. C̣n huyệt
trên đỉnh đầu – nếu ai chịu
được độ mạnh cở 12
giờ, chứng nhức đầu sẽ
hạ rất nhanh. Từ 1 đến 3 giờ,
là ḍng điện mạnh nhất, dành
để trị những chứng liệt,
bại và các bịnh cực nặng.
Một bà bị xụi, liệt hai tay và một
bên chân bước vào, đi kèm theo d́u đỡ
là đứa cháu trai (tóc bù xù như tổ
quạ). Bà được đích thân cô Thủ
chữa. Đứa cháu trai khỏang 16-17
tuổi, có bề ngoài nh́n rất du côn, nhưng
cả pḥng bịnh đều xúc động v́
tấm ḷng hiếu thảo của em. Em luôn
động viên, dỗ dành bà ngoại với
những lời năn nỉ tha thiết,
ngọt ngào:
– Ngoại! Ngoại ráng chịu đau đi
ngoại. Ráng cho mau hết bịnh nha…
– Mặt em đầy lo lắng, yêu
thương, sự quan tâm lo cho bà, thể
hiện hết ra mặt; khiến quanh pḥng ai
cũng cảm mến em. Lúc này bà ngoại
tuổi sáu mươi trông giống hệt
một đứa con nít nhơng nhẽo khó bảo,
bà vùng vẫy, xô cả thầy thuốc và quát
lên:
– Kệ tao! Mặc xác tao!
Người thân phải phụ kềm bà
lại. Cảm thấy que kích huyệt làm ḿnh
đau quá, bà gào lên, tuôn ra một tràng cầu
cứu hùng hồn: “Nam mô cứu khổ cứu
nạn Quan-thế-âm bồ tát, nam mô Bổn
sư Phật, nam mô A-di-đà Phật… nam mô… tùm
lum Phật! Nam mô… hết thảy Phật! (Bà
sáng tác lời niệm thật chắc ăn,
không sót vị Phật nào).
Chúng tôi đều bật cười, cô Thủ
tắt máy. Thấy bà vẫn c̣n hét inh ỏi: –
Đau quá! Đau quá! … Cô nghiêm mặt bảo:
– Tôi đă tắt máy, ngưng trị mà bà c̣n la
đau cái nỗi ǵ?
Bà có vẻ tẽn ṭ:
– Vậy hả? Sao tắt máy mà không cho tôi hay,
để tôi ngưng la?
– Giờ bà có muốn trị bịnh tiếp
không?
– Trị! Nhưng mà khỏi trị cái tay,
trị cái chân thôi!
– Nếu không trị, tay sẽ bị liệt
luôn, làm sao bà múc cơm ăn?
– Có cháu tôi đút tôi ăn được
rồi…
Cuối cùng, bà cụ ra về, vừa đi
vừa càu nhàu, vừa vùng vằng giẫy
nẩy như con nít, c̣n cháu trai bà th́ mềm
mỏng dỗ dành như bậc trưởng
bối. Chúng tôi nh́n theo không nhịn
được cười. Ai cũng tấm
tắc khen thầm bà hữu phước,
được đứa cháu trai chí t́nh chí
nghĩa săn sóc… (phải nói là hiếm
thấy và hiếm có ở vào thời
đại này). Nhân cách cậu bé thật dễ
thương, hoàn toàn tương phản với
bề ngoài bụi đời của em. Tôi
nghĩ có lẽ b́nh thường bịnh nhân là
một bà ngoại rất tốt với cháu, nên
mới nhận được sự quan tâm, lo
lắng chu đáo đến vậy.
Sau một tuần vẽ h́nh, học huyệt,
tôi cũng được hành nghề. Bịnh
nhân thường chọn tôi, v́ tôi hay đi
độ nhẹ. Họ không biết trị
độ nhẹ th́ lâu hết bịnh. Nhưng
nếu họ đau và rên la th́ tôi cũng
chịu không nổi. Những người
mới đến không biết rằng
được“bà thầy” trị là mau lành
hơn, vốn dạn dày kinh nghiệm, hiểu
thấu “thuốc đắng đả tật,
đ̣n đau mau hết”, nên cô Thủ b́nh
tĩnh để mặc bịnh nhân la, đa
số những bịnh hiểm, trầm
trọng đều do cô trị và đạt
kết quả rất khả quan.
Cô Thủ được Tuệ Tỉnh
đường thỉnh về đây truyền
nghề cho chúng tôi trong ba tháng; măn hạn kỳ,
cô sẽ về lại thành phố. Thầy lang
trong Tuệ tĩnh đường chỉ ḿnh
cô là có tóc. Mà Tuệ Tĩnh Đường Linh
Chiếu là Viện Chẩn Bịnh Từ
Thiện do chư Sư thành lập. Bịnh nhân
đă quen nh́n các sư nên rất ưng ư khi
được sư trị cho, v́ vậy mà các
đệ tử có tóc (thâm niên, giỏi tay
nghề của cô Thủ ở Sài G̣n) mỗi
lần ra đây thăm có nhiệt t́nh muốn
phụ chúng tôi chẩn trị thường hay
gặp cảnh bị bịnh nhân né tránh,
bởi họ không biết đó là thầy hay,
mà cứ chọn hạng thầy dở… cỡ
tôi.
Việc trị bịnh, phát thuốc hoàn toàn
miễn phí. Theo luật định, chúng tôi không
có quyền nhận bất cứ quà bánh,
biếu xén nào từ bịnh nhân.
Ngày nọ, bịnh nhân đông quá, lịch
trị bịnh chỉ làm việc buổi sáng,
không đành để bịnh nhân ra về nên
chúng tôi phải ráng trị nốt cho xong. Lúc này
trong pḥng chẩn trị chỉ c̣n tôi và Linh
Trang. Trị xong người bịnh cuối
cùng th́ đă quá trưa. Tôi và Linh trang đều
đói run. Tôi đói tới nỗi cầm ǵ
cũng muốn rớt. Vừa may, lúc ấy bé
Na là bịnh nhân ở gần chùa, em đến
thăm và tặng cho hai đứa bịch
chuối khô. Tôi và Linh Trang chụp ăn ngấu
nghiến. Loáng một cái, mỗi đứa
đă xơi 5-6 trái.
Kết quả là chúng tôi ôm bụng thở ỳ
ạch, tưởng ḿnh sắp chết
đến nơi. Do chuối già bản chất
khó tiêu, chúng tôi bụng đang đói, lại
ăn quá nhiều thành ra trúng thực. Hai
đứa vội bày đồ nghề ra
trị bịnh cho nhau, lo t́m mấy huyệt
Thượng, Trung , Hạ Quản … châm vào
cứu nguy.
Cô Thủ thường nhắc nhở, dù chúng
tôi cầm que trị cho bịnh nhân, song nội
lực vẫn truyền qua họ, v́ vậy
sức khỏe chúng tôi sẽ giảm sút rất
nhiều, nên sau khi trị bịnh nhân xong,
bắt buộc chúng tôi phải thường
xuyên trị lại cho nhau – gọi vui là “sạc
điện” khôi phục nội lực.
Lần này, không nhờ “sạc điện” th́
chúng tôi đă ngă lăn quay v́ trúng thực
chuối.
Có một bà đau lưng trầm trọng
tới xin chữa trị, tôi thương t́nh
cầm rắc lên trị. Bà có đỡ đau
nhức, nhưng tôi lại bị bịnh y
hệt bà. Sau đó, nghe người nhà kể
tôi mới biết, bà chuyên ngồi ṣng bạc,
mấy ngày nay bà ngồi đánh bài thâu đêm
suốt sáng.
Hành nghề được hai tháng, tôi khám phá ra
một điều lạ. Có những bịnh
nhân tôi trị cho họ không sao. Nhưng có
một số bịnh nhân, tôi trị họ
vừa hết là lập tức tôi đau y
như họ. Hoặc giả tôi đang trị
người nhức tay, họ vừa reo:-
“Khỏe quá cô ơi”, th́ tôi cảm nhận tay
ḿnh nhức nhối liền. Họ bị khó
thở, tôi trị họ vừa hết th́ tôi có
cảm giác khó thở ngay. Thật lạ lùng –
Đến độ họ bịnh ǵ, chưa
khai, vừa châm tôi đă biết, v́ tôi cảm
nhận cái đau họ chuyền sang ḿnh y chang.
Gặp hoài những trường hợp như
vậy, quá thắc mắc, một hôm tôi vừa
trị, vừa phỏng vấn một bệnh
nhân đau xóc hông:
– Em làm nghề ǵ? – Dạ cào tôm!
Một người có bàn tay sưng vều khai
báo: – Hồi xưa con buôn thuốc phiện…
(bệnh nhân này hiện thời nhà ở lầu
năm, lầu tư, nhưng hai tay bà luôn bị
đau nhức thống thiết ).
Một người nhức đầu kinh niên
khai:
– Do con bán cá, nên phải làm, chuyên đập
đầu cá!
Những vị này vừa bước vào
ngồi đối diện là lập tức tôi
cảm nhận có một luồng khí rất
nặng từ họ tỏa ra, nếu tôi
cố cầm rắc trị là y như tôi
bị quả báo dội ngược liền:
Hễ họ hết, tôi bịnh. Họ thuyên
giảm, tôi đau. Tôi hỏi: – Có phải
chị từng bị đau như thế này
không?.. rồi tôi diễn tả bịnh
trạng, họ thán phục nói: – “Sao cô biết
hay vậy?”… Họ đâu biết là tôi đang
cảm nhận cơn đau hệt như
họ đang truyền qua ḿnh. Trường
hợp này tôi gặp rất nhiều, chỉ
những ai bước vào tôi không cảm
thấy có làn khí nặng nề, th́ tôi hành
nghề b́nh an (nhưng trường hợp này
rất ít).
Tôi đem chuyện này hỏi “bà thầy”, th́ bà
đáp ḿnh chưa gặp như vậy bao
giờ. C̣n tôi hiểu được một
điều, những bịnh nhân ngồi
trước tôi đă và đang tạo ác
nghiệp, nếu họ khôngđ́nh chỉ, không
sám hối lỗi trước nguyện chừa
lỗi sau th́ bịnh khó hết, có ráng trị
cũng như trị ngoài da, không ăn nhằm
ǵ, bởi không ngăn được nguyên nhân
phát bệnh.
Người từng buôn thuốc phiện
ắt phải trả quả nặng nề
hơn nhiều, dù hiện thời tay họ
chỉ bị đau nhức… th́ cũng là
trả báo nhẹ. C̣n chuyện đập
đầu cá bị nhức đầu kinh niên
th́ dễ hiểu thôi.
Trong Kinh nhân quả thường đề
cập đến hoài… Nếu lư luận là
vẫn có nhiều người làm vậy mà
đâu có bị ǵ?… th́ Kinh Phật cũng
từng giải thích, có phước th́
được cảnh báo ngay hiện tiền
và những cảnh báo này sẽ ngăn bớt
việc sa lầy tạo ác của
đương sự. Cũng đồng
thời có người giết rắn ăn mà
không sao, nhưng có người th́ vương
trọng bịnh phải nằm liệt
giường, da hóa như da rắn, ngày đêm
đau đớn không kể xiết. Và khi
họ khởi tâm thành ăn năn sám hối,
phát nguyện trọn đời làm lành,
trường trai, … th́ bịnh giảm dần và
khỏi hẳn. Chứng tỏ rằng
những cảnh báo hiện tiền giúp ích
rất nhiều cho những người có ư
thức, giác tỉnh cao.
Đành là cũng có những bệnh vật lư,
do thời tiết hay sức khỏe suy
nhược. Song đa số các bịnh nhân
hiện diện trước tôi lại âm
thầm chứng minh nhân quả trổ rất
khít khao. Nhưng… làm sao tôi khuyên họ
đổi nghề, làm sao tôi khuyên họ trị
tâm trước khi trị thân?
Không ai gặp trường hợp như tôi.
Nhưng mười năm sau, tôi gặp lại
bà thầy. Hỏi thăm mới biết cô
Thủ đă giải nghệ v́ lư do giống
hệt tôi, trị người ta xong, cô bị
đau hệt như họ. Thật ngộ, hóa
ra tôi cảm nhận sớm hơn hết.
Giáo lư phật dạy về nhân quả rất
tỉ mỉ, kỹ càng; nhưng ít ai lưu tâm
tin theo để cẩn trọng tránh vi
phạm. Người ta v́ sinh kế, v́ tiền,
v́ không biết, mà làm những nghề thuộc
tà nghiệp, hoặc có chọn chánh nghiệp
nhưng lại phạm lỗi âm thầm.
Ôi Thế Tôn, giá như giáo lư ngài thấm vào tim
óc mọi người, giá như ai cũng
hiểu phật pháp, tự biết bảo
vệ, tránh gieo nhân xấu cho ḿnh th́ sẽ
đỡ được rất nhiều
những bịnh về thân lẫm tâm.
*****************************************************