DIR Return Create A Forum - Home
---------------------------------------------------------
lansongviet
HTML https://lansongviet.createaforum.com
---------------------------------------------------------
*****************************************************
DIR Return to: T́m Hiểu Tôn Giáo
*****************************************************
#Post#: 18092--------------------------------------------------
Vấn đáp J.K: Viễn Vông hay Thực Tế
By: anatta Date: September 22, 2019, 11:36 am
---------------------------------------------------------
[img]
HTML https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQH8RecMPQXEcytTK-h9Pxp2lwLEE1onUgyiV5-MhfYR7cCFLogiw[/img]
Jiddu Krishnamurti (1895-1986)
VỀ NỖI CÔ ĐƠN
(On Loneliness)
HỎI: Tôi bắt đầu ư thức rằng
tôi rất cô đơn. Tôi phải làm ǵ?
J. KRISHNAMURTI: Người hỏi muốn
biết tại sao ông ấy cảm thấy cô
đơn. Ngài có biết cô đơn có nghĩa
là ǵ và ngài có ư thức về cô đơn? Tôi
không tin lắm, v́ chúng ta tự chôn vùi ngột
ngạt trong bao nhiêu sinh hoạt, trong sách vở,
trong tương giao liên hệ , trong những ư
tưởng, và tất cả những thứ
ấy thực ra đă ngăn chận chúng ta
lại không thể để cho chúng ta ư
thức về nỗi cô đơn. Chúng ta
hiểu cô đơn thế nào? Đó là cảm
thức về một nỗi hoang trống
cảm thấy không có ǵ cả, cảm thấy
vô định, không có ǵ chắc chắn, không có
nơi nào cố định. Đó không phải
là thất vọng, cũng không phải tuyệt
vọng, mà lại là cảm thức về
một nỗi trống trải rỗng không,
rỗng tuếch, cảm thấy phẫn chí vô
vọng.
Tôi tin chắc rằng tất cả chúng ta
đều cảm thấy nỗi cô đơn
này, không phân biệt kẻ hạnh phúc và kẻ
bất hạnh, kẻ hoạt động
hăng hái và kẻ say mê ch́m đắm trong
kiến thức. Ai cũng như ai đều
từng trải qua nỗi cô đơn đ́u
hiu trong đời sống. Đó là cảm
thức về một nỗi đau khổ khôn
vơi, một nỗi niềm không thể vùi
lấp được, dù chúng ta có cố
gắng hết sức để khuất
lấp nó.
Chúng ta hăy đi vào vấn đề này, t́m
hiểu hiện trạng, t́m hiểu xem ḿnh làm
ǵ khi ḿnh cảm thấy cô đơn. Ḿnh cố
gắng chạy trốn cảm giác cô đơn
của ḿnh bằng cách tiếp tục
đọc sách, bằng cách đi theo một
vị lănh tụ nào đó, hoặc đi xem
chiếu bóng, hoặc trở nên kẻ hoạt
động ráo riết trong sinh hoạt xă
hội, hoặc thờ lạy đọc kinh,
hoặc vẽ vời viết lách, làm thơ
tả nỗi cô đơn. Đó là hiện
trạng của tâm thức. Khi vừa ư thức
về nỗi cô đơn, nỗi khổ
đau của sự cô đơn, nỗi sợ
hăi lạ thường khôn cùng về sự cô
đơn này, khi vừa ư thức như
vậy, ngài liền t́m cách chạy trốn và
sự chạy trốn ấy trở nên quan
trọng, do đó, tất cả h́nh thức
để chạy trốn cô đơn, như
những hoạt động của ngài,
kiến thức của ngài, những thần
thánh của ngài, máy phát thanh của ngài, tất
cả những h́nh thức để chạy
trốn này đều trở nên quan trọng,
phải thế không? Khi ngài đặt sự
quan trọng vào những giá trị phụ
thuộc th́ những giá trị phụ thuộc
ấy sẽ đưa ngài đến sự
khốn khổ và hỗn loạn; những giá
trị phụ thuộc cố nhiên là những
giá trị của giác quan; nền văn minh
hiện nay đă được đặt
nền tảng trên những giá trị giác quan
này và nền văn minh ấy đă đưa ra
một lối chạy trốn cho ngài – chạy
trốn bằng công ăn việc làm, chạy
trốn bằng gia đ́nh, bằng tên tuổi,
bằng học vấn, bằng vẽ vời,
vân vân ; tất cả nền văn hóa của
chúng ta đă được xây dựng trên
sự chạy trốn ấy. Nền văn minh
của chúng ta đă được đặt
trên sự chạy trốn ấy, đó là
một sự kiện dễ nhận.
Ngài có bao giờ thử sống cô đơn? Khi
ngài thử sống như thế, ngài sẽ
cảm thấy sống như thế quả
thực khó khăn vô cùng, sống như thế
đ̣i hỏi ḿnh phải thông minh vô cùng, bởi
v́ tâm trí sẽ không bao giờ để cho ta
sống một ḿnh. Tâm trí trở nên động
đậy bất an, tâm trí cứ mải
miết t́m cách chạy trốn, thế th́ chúng
ta làm ǵ ? Chúng ta lại chỉ t́m cách lấp
đầy khoảng trống vô hạn trong tâm
hồn bằng những ǵ ḿnh thường quen
thuộc. Chúng ta t́m cách hoạt động, t́m
cách hội hè đ́nh đám, mang tinh thần xă
hội, chúng ta biết cách học hành để
chạy trốn cô đơn, biết cách
vặn máy thâu thanh. Chúng ta t́m cách lấp
đầy điều ḿnh không biết bằng
điều ḿnh đă biết.
Chúng ta cố gắng lấp đầy nỗi
trống rỗng bằng đủ loại
kiến thức, đủ loại tương
giao, đủ loại sự vật. Phải
thế không? Đó là tiến tŕnh vận hành
của tâm tư chúng ta, tiến tŕnh của
đời sống. Khi ngài ư thức
được những ǵ ngài đang làm, ngài có
c̣n nghĩ rằng ngài có thể lấp
đầy nỗi trống không ấy? Ngài
đă t́m mọi cách để lấp
đầy nỗi trống rỗng của
sự cô đơn, nhưng ngài có lấp
được không? Ngài đă t́m cách đi xem
chiếu bóng, nhưng ngài vẫn không lấp
được nỗi hiu quạnh, thế
rồi ngài lại đi t́m những bậc minh
sư đạo sĩ, đi t́m sách vở,
hoặc trở nên hăng hái hoạt
động xă hội. Ngài có lấp đầy
được nỗi cô đơn hay chỉ
khuất lấp tạm thời thôi? Nếu ngài
chỉ khuất lấp tạm thời thôi th́
nỗi cô đơn vẫn c̣n ở đó,
rồi nó sẽ khuấy động lại
chẳng sớm th́ muộn. Nếu ngài có
thể chạy trốn nỗi cô đơn
một cách toàn triệt th́ lúc ấy ngài đă
bị nhốt trong dưỡng trí viện
hoặc là ngài trở nên một kẻ chán
chường đần độn khôn cùng.
Đó là hiện trạng ở thế giới
bây giờ.
Ḿnh có thể nào lấp đầy
được nỗi hoang trống, sự
rỗng tuếch này? Nếu không thể lấp
đầy được th́ ḿnh có thể
chạy trốn nó không? Nếu chúng ta đă thí
nghiệm và thấy rơ rằng sự chạy
trốn của ḿnh chẳng có giá trị ǵ
cả th́ phải chăng ḿnh cũng nên hiểu
rằng tất cả mọi h́nh thức
chạy trốn khác cũng đều không có giá
trị ǵ cả? Không cần phân biệt h́nh
thức lấp đầy này với h́nh
thức lấp đầy kia, tất cả
mọi sự lấp đầy đều
như nhau. Ngay cả việc tham thiền
tĩnh tọa (1) cũng chỉ là một
sự chạy trốn. Thay đổi
đường lối chạy trốn th́
cũng vẫn là chạy trốn.
Ngài làm thế nào để đối phó
với sự cô đơn này? Ngài chỉ có
thể biết cách đối phó, khi nào ngài không
c̣n chạy trốn nữa. Phải thế không?
Khi ngài thực sự muốn đối
diện với hiện thể, đối
mặt với cái đang là (2), nghĩa là ngài
không phải vặn máy phát thanh, nghĩa là ngài
phải quay lưng lại với nền văn
minh này, th́ lúc ấy nỗi cô đơn ấy
sẽ chấm dứt, v́ nó đă
được chuyển hóa toàn triệt. Nó không
c̣n là sự cô đơn nữa. Nếu ngài
hiểu được hiện thể th́
hiện thể ấy chính là thực thể. Tâm
trí tự tạo chướng ngại cho nó,
bởi v́ tâm trí cứ mải miết trốn
tránh thoát ly, chạy trốn, không chịu nh́n
hiện thể. Chúng ta không hiểu hiện
thể, v́ chúng ta bị quá nhiều
chướng ngại ngăn trở không cho chúng
ta nh́n thấy, do đó, chúng ta thường xa
ĺa thực tại ; tất cả mọi sự
chướng ngại trắc trở đều
do tâm trí tạo ra để mà không chịu nh́n
hiện thể. Muốn nh́n thấy hiện
thể, chẳng những ḿnh phải có
nhiều khả năng và ư thức về hành
động mà ḿnh cần phải quay lưng
chối bỏ mọi sự ḿnh đă xây
dựng, như ngân khoản ở nhà băng, tên
tuổi ḿnh và tất cả mọi sự mà ḿnh
gọi là văn minh. Khi ngài nh́n thấy
được hiện thể th́ ngài sẽ
thấy được cách chuyển hóa của
nỗi cô đơn.
(The First and Last Freedom)
Phạm Công Thiện dịch.
Chú thích:
(1) Nếu chúng ta tham thiền tĩnh toạ
chỉ để chạy trốn sự cô
đơn buồn chán.
(2) Cái-đang-là = What is. -- theo dịch giả
Phạm Công Thiện th́ Krishnamurti thường
hay dùng chữ "What is" để chỉ thực
tại của sự kiện, sự vật, hay
-- hiện thể, là cái ǵ đang thực
xảy ra bây giờ, quan sát sự kiện,
đối tượng như nó đang là, see
thing as it is.
#Post#: 19428--------------------------------------------------
Re: Vấn đáp J.K: Viễn Vông hay Thực TN
71;
By: anatta Date: October 12, 2019, 4:07 pm
---------------------------------------------------------
KHI TÂM HỒN ĐƯỢC KHAI PHÓNG
Hỏi: Sao ông không giúp đời bằng cách
thực tế mà lại phí thời giờ
đi thuyết giảng như vậy?
Krishnamurti đáp: Thế bạn muốn nói ǵ khi
dùng chữ thực tế? Bạn muốn nói
về chuyện mang đến một sự
đổi thay trên thế giới, một
sự điều chỉnh hài ḥa hơn trong
nền kinh tế, một sự phân phối tài
nguyên tốt đẹp hơn, một mối
quan hệ thân t́nh hơn, hay nói một cách
lỗ măng, là giúp bạn kiếm được
việc làm tốt hơn. Bạn muốn
thấy có sự đổi thay trên thế
giới, - mọi người thông minh
đều muốn, - và bạn muốn có
một phương pháp để làm chuyện
đổi thay đó, và v́ thế, bạn
hỏi tôi tại sao lại phí thời giờ
đi thuyết giảng thay v́ làm việc ǵ
đó cho chuyện thay đổi. Vậy xin
hỏi rằng có thật tôi đang làm
chuyện phí thời giờ vô ích chăng?
Sẽ là chuyện phí thời giờ thật
đấy, nếu tôi giới thiệu một
hệ tư tưởng mới để thay
đổi hệ tư tưởng cũ,
mẫu mực cũ. Có thể đó là
điều bạn muốn tôi làm. Nhưng thay v́
chỉ ra một "cái gọi là đường
lối thực tế " để hành
động, để sống, để
kiếm việc làm tốt hơn, để
tạo ra một thế giới đẹp
đẽ hơn, th́ việc t́m cho ra cái ǵ là
chướng ngại vật đă thực
sự ngăn cản một cuộc cách
mạng toàn diện, không phải là cuộc cách
mạng nửa vời , mà là từ nền
tảng, một sự thay đổi quyết
liệt, từ gốc rễ, không chỉ trên
quan niệm, lư thuyết suông, đó không phải
là điều quan trọng chăng? Bởi v́
những lư tưởng, những niềm tin,
những ư thức hệ, những giáo
điều, đều ngăn cản hành
động. Thế giới không thể
chuyển biến toàn diện, không thể là
một sự đổi thay triệt
để, khi mà hành động c̣n
được đặt căn bản trên quan
niệm, bởi v́ khi đó hành động
chỉ là phản ứng và quan niệm, lư
thuyết, được coi là quan trọng
hơn hành động rất nhiều. Một
cách chính xác, đây có phải là chuyện đang
xảy ra trên thế giới chăng? Muốn
hành động, chúng ta phải t́m ra điều
chướng ngại nó đă cản trở hành
động. Nhưng thật ra th́ phần
lớn chúng ta không thích hành động, đó là
điều gay go của chúng ta. Chúng ta thích bàn
căi, chúng ta thích thay đổi ư thức hệ
này sang ư thức hệ khác, và v́ thế, chúng ta
cứ lảng tránh chuyện hành động
bằng những lư thuyết suông. Chắc
chắn là như thế th́ quá đơn
giản rồi, phải vậy không?
Thế giới ngày nay phải đối
diện với rất nhiều vấn
đề: nạn nhân măn, nạn thiếu
thực phẩm, sự phân chia loài người
thành nhiều chủng tộc, giai cấp, vân
vân. Tại sao không có một nhóm người
ngồi xuống để cùng nhau giải
quyết vấn đề chủ nghĩa
quốc gia, dân tộc? Nhưng mà nếu chúng ta
muốn trở thành quốc tế ḥa
đồng trong khi c̣n bám chặt lấy tinh
thần quốc gia của chúng ta, th́ chúng ta
lại tạo ra một vấn đề khác.
Và đó là điều phần đông chúng ta
đang làm.
Vậy th́ bạn thấy đó, rơ ràng là
những điều lư tưởng, những
tiêu chuẩn, đă ngăn cản hành
động. Một chính khách, nhà thẩm
quyền đầy uy tín, đă nói rằng
thế giới có thể sắp xếp lại
để mọi người đều
được cung cấp thực phẩm.
Vậy tại sao lại không làm được
chuyện đó? Bởi v́ có sự mâu thuẫn
giữa những quan điểm, những
niềm tin và chủ nghĩa dân tộc. Cho nên,
chính những quan niệm đă ngăn cản
sự cung cấp đồ ăn cho con
người. Và phần đông chúng ta hiện
đang đùa giỡn với những quan
niệm mà vẫn cứ tưởng rằng
chúng ta đang tích cực làm cách mạng, tự
mê hoặc ḿnh với những từ ngữ
như là thực tế. Điều quan
trọng là chúng ta hăy tự giải thoát ra
khỏi những quan niệm, khỏi sự phân
biệt chủng tộc, khỏi những
niềm tin và giáo điều, từ đó, chúng
ta có thể hành động, không phải
nương theo một mẫu mực hoặc
một hệ tư tưởng, mà chỉ tùy
theo nhu cầu đ̣i hỏi mà thôi.
Chắc chắn là việc đi t́m những
sự cản trở, những chướng
ngại đă ngăn cản công cuộc này th́
không phải là phí thời giờ, không phải
là những chuyện huênh hoang, rỗng tuếch.
Điều bạn nói hiển nhiên là vô nghĩa.
Những tư tưởng, niềm tin, quan
điểm chính trị và kinh tế của
bạn thật ra đă làm phân hóa giữa con
người với nhau và đưa tới
chiến tranh. Chỉ khi nào tâm trí
được giải thoát khỏi những
quan niệm và niềm tin th́ nó mới có thể
hành động một cách công chính
được.
Một nhà ái quốc nặng ḷng với dân
tộc, có thể sẽ không bao giờ biết
bốn bể đều là anh em (tứ hải
giai huynh đệ) là thế nào, dù anh ta có
thể cũng nói về điều đó
đấy, nhưng ngược lại, trong
hành động của anh ta, về mặt kinh
tế và trong mọi chiều hướng,
đều dẫn tới chiến tranh.
Cho nên chỉ khi nào tâm trí giải thoát khỏi
mọi loại khái niệm, không chỉ hời
hợt trên bề mặt, mà là từ nền
tảng, th́ mới có hành động công chính và
do đó mới có sự chuyển hóa triệt
để và bền vững. Mà sự giải
thoát khỏi được những khái
niệm, quan điểm này th́ chỉ có thể
xẩy ra qua sự tự tỉnh thức và
tự giác.
J. Krishnamurti -- On Relationship
Danny Việt dịch
Thư Viện Hoa Sen
HTML https://thuvienhoasen.org/p89a5556/phan-hai
*****************************************************