URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       lansongviet
  HTML https://lansongviet.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: Truyện
       *****************************************************
       #Post#: 15568--------------------------------------------------
       Ni Cô Tịnh Văn
       By: lncv Date: August 22, 2019, 9:29 pm
       ---------------------------------------------------------
       Sinh ra trong một gia đ́nh gia giáo, chị Ánh là
       con gái út và là đứa con gái duy nhất của
       ông bà phú trọc họ Lư trong làng. Chị Ánh xinh
       đẹp, nết na, nổi tiếng công dung
       ngôn hạnh nhất làng thời đó. Năm lên
       18 tuổi, chị phải ḷng thầy Huy,
       thầy dạy học cho tụi nhỏ trong
       làng. Hai người yêu nhau nhưng không
       đến được với nhau v́ vấn
       nạn môn đăng hộ đối.
       T́nh yêu ngang trái thường có sức hút mănh
       liệt. Hai người âm thầm, lén lút,
       hẹn ḥ một thời gian. Có một lần
       chị Ánh đi gặp thầy Huy, bị
       thằng nhỏ con chị ở bắt gặp,
       về méc bà Lư. Bà Lư quản thúc chặt chẽ,
       không cho chị Ánh đi dâu một ḿnh. Chừng
       vài tháng sau đó, thầy Huy xin đổi qua
       làng khác dạy học. Chuyện tưởng
       đă kết thúc êm đẹp, không ai ngờ
       được chị Ánh có thai với thầy
       Huy, đến chừng cái thai 7 tháng chị Ánh
       nịt bụng giấu được mọi
       người nhưng không giấu
       được bà Lư. Có lần chị Lư nịt
       bụng không kỹ, bà Lư nh́n thấy bụng con
       gái, bà Lư kêu chị Ánh vào phỏng vừa khóc bù
       lu bù loa vừa hỏi:
       "Ánh, con có mang với ai? Tại sao con dám làm
       chuyện động trời. Cha bây biết,
       chắc giết má con ḿnh. Mấy tháng rồi? Má
       dắt con đi gặp cô mụ Ba làng bên
       lấy đứa nhỏ ra, chớ ở
       đây người ta đồn ra mặt
       mũi cha con để ở đâu? Rồi sau
       này đời con ra sao? Ông bà cha mẹ đâu
       ăn ở ác với ai, sao gặp chuyện
       xấu hổ gia môn."
       "Má, con xin má thương con, đừng bắt
       con bỏ đứa con trong bụng. Con sẽ
       chết theo nó. Má cho con giữ nó nghen má." Chị
       Ánh vừa khóc vừa lí nhí thưa với bà Lư.
       Bà Lư ôm đứa con gái xinh đẹp vô ḷng,
       đau đớn. Bà suy nghĩ lẩn quẩn
       không biết phải làm sao đây. Trước
       mắt là cả một bầu trời đen
       tối. Đứa con gái nhỏ của bà, mai
       đây làng xóm biết ra sẽ đàm tiếu chê
       cười, tiếng gái hư không có chồng mà
       chửa sẽ đi theo suốt cuộc
       đời đứa con gái mà bà yêu thương
       nhất.
       Trong lúc khủng hoảng tột cùng, bóng đêm
       bao trùm tâm trí, tưởng chừng như
       nuốt chửng bà, h́nh ảnh ngôi chùa ở
       gần nhà ngoại năm xưa, bóng dáng sư
       bà từ tốn hiện lên trong đầu bà.
       Từ nhà bà đến ngôi chùa đó khoảng
       chừng 60 km. Ở đó nếu có ai c̣n nhớ
       đến bà, người ta chỉ nhớ
       đến một cô gái đôi mươi cùng bà
       ngoại đi chùa v́ sau khi về làm dâu nhà
       họ Lư, bà không có dịp về thăm. Ánh
       mắt bà Lư dường như có tia hy vọng
       lóe lên. Ở đó không ai biết con Ánh. Bà
       thở hắt ra một tiếng rồi quay qua
       nói với chị Ánh.
       "Con vô soạn chừng 5 bộ quần áo, sáng
       mai dậy thiệt sớm đi theo má, má sẽ
       lo cho con và cháu ngoại của má."
       Chị Ánh nghe bà Lư nói trong ḷng vừa vui vừa
       lo. Không biết là má sẽ lo cho chị và
       đứa con trong bụng của chị như
       thế nào đây. Chị thấy ḿnh quá bất
       hiếu đă làm cho mẹ buồn ḷng khổ
       sở.
       Chị về pḥng ḿnh vừa soạn áo quần
       vừa nhớ lại cái hôm biết ḿnh mang thai,
       chị nôn nao đến trường học báo
       tin cho thầy Huy, nhớ lại nét mặt
       hốt hoảng của thầy, sau đó
       thầy nh́n xa xăm, đăm chiêu. Vài phút sau,
       thầy thẩn thờ hỏi chị: "Rồi
       em tính sao với đứa bé?" Nghe câu hỏi
       dửng dưng của thầy, ḷng chị Ánh
       tan vỡ, chị đứng dậy ra về,
       nói với thầy chị sẽ tự lo cho
       bản thân và đứa bé, sẽ không làm
       phiền đến thầy nữa... (C̣n
       tiếp)
       #Post#: 15579--------------------------------------------------
       Re: Ni Cô Tịnh Văn
       By:  Date: August 23, 2019, 7:18 am
       ---------------------------------------------------------
       Chào làm quen với Anh/Chị Incv.  :rose:
       Câu chuyện hay. Đợi phần tiếp theo.
       Có thắc mắc chút:
       [quote] Có một lần chị Ánh đi gặp
       thầy Huy, bị thằng nhỏ con chị
       ở bắt gặp, về méc bà Lư.[/quote]
       Bị thằng nhỏ con của chị
       người ở, tức là con của chị
       người làm trong nhà, đúng không ạ?.
       [quote]Chị về pḥng ḿnh vừa soạn áo
       quần vừa nhớ lại cái hôm biết ḿnh
       mang thai, chị nôn nao đến trường
       học báo tin cho thầy Huy, nhớ lại nét
       mặt hốt hoảng của thầy, sau
       đó thầy nh́n xa xăm, đăm chiêu. Vài
       phút sau, thầy thẩn thờ hỏi chị:
       "Rồi em tính sao với đứa bé?" Nghe câu
       hỏi dửng dưng của thầy, ḷng
       chị Ánh tan vỡ, chị đứng dậy
       ra về, nói với thầy chị sẽ
       tự lo cho bản thân và đứa bé, sẽ
       không làm phiền đến thầy nữa...
       (C̣n tiếp) [/quote]
       Vẫn chưa thấy dửng dưng lắm.
       :mc2:
       Chắc chị Ánh là người khá nhạy
       cảm. Đàn ông mà gặp cảnh này xem ra ai
       cũng thẩn thờ hết, thời buổi
       bây giờ nghe câu Em tắt... kinh nhiều anh
       đâm ra tắt thở liền tù t́ :111:,
       huống hồ chi ở thời phong kiến
       bị nhiều áp lực hơn, thẩn thờ
       xem ra c̣n nhẹ nhàng, nh́n xa xăm, đăm
       chiêu là c̣n b́nh tĩnh, không tắt thở
       liền là chưa hẳn dửng dưng đâu
       ạ.  :nm:
       #Post#: 15623--------------------------------------------------
       Re: Ni Cô Tịnh Văn
       By: duoctue Date: August 23, 2019, 3:38 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=Rùa link=topic=828.msg15579#msg15579
       date=1566562694]
       Vẫn chưa thấy dửng dưng lắm.
       :mc2:
       Chắc chị Ánh là người khá nhạy
       cảm. Đàn ông mà gặp cảnh này xem ra ai
       cũng thẩn thờ hết, thời buổi
       bây giờ nghe câu Em tắt... kinh nhiều anh
       đâm ra tắt thở liền tù t́ :111:,
       huống hồ chi ở thời phong kiến
       bị nhiều áp lực hơn, thẩn thờ
       xem ra c̣n nhẹ nhàng, nh́n xa xăm, đăm
       chiêu là c̣n b́nh tĩnh, không tắt thở
       liền là chưa hẳn dửng dưng đâu
       ạ.  :nm:
       [/quote]
       Anh Rùa,
       Trong hoàn cảnh thế này, phụ nữ
       thường ai cũng nhạy cảm như
       vậy, nhất là mấy cô gái c̣n quá trẻ
       như cô Ánh mới 18 tuổi, cái tuổi
       vẫn thuộc loại teenager, họ cứ
       nghĩ đơn giản, nếu người
       bạn trai khg tỏ ra "hồ hởi" đón
       nhận "tin vui" th́ chứng tỏ anh ta khg
       thật ḷng yêu ḿnh, là "đểu", "Sở Khanh"
       ...  Đồng ư với anh, thầy giáo Huy
       tỏ ra "đăm chiêu", "xa xăm" rồi
       "hốt hoảng" là chưa đến nỗi
       dửng dưng. Chuyện này tôi có cảm giác
       như là chuyện xảy ra đâu đó ngoài
       miền Bắc th́ phải, nhưng nhân vật
       cô Ánh th́ lại nói giọng Nam.
       *****************************************************