URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       lansongviet
  HTML https://lansongviet.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: Văn Hoá Việt Nam
       *****************************************************
       #Post#: 14--------------------------------------------------
       Quê Hương Tôi ...
       By: Khoa1221 Date: June 28, 2018, 9:06 pm
       ---------------------------------------------------------
       Tiếng mì gõ trong đêm
       Tạ Phong Tần
       Tiếng lóc cóc, lóc cóc vang lên đều
       đều giữa đêm khuya vắng lạnh
       lẽo. Không phải tiếng mõ tụng kinh
       của ngôi chùa nào đó. Tôi hé cửa sổ ra
       nhìn, trước mắt tôi là thằng bé
       khoảng mười một mười hai
       tuổi, da đen nhẻm, mặc quần
       đùi, áo thun ngắn tay cũ xì, tay cầm hai
       thanh tre vừa đi dọc con hẻm nhỏ
       vừa gõ hai thanh tre vào nhau phát ra âm thanh lóc cóc,
       lóc cóc đều đều theo bước chân
       không nhanh không chậm của nó.
  HTML http://baotreonline.com/wp-content/uploads/2016/03/BAOTREONLINE_TINTUC_Tin-anh_migo-01.jpg
       Sau lưng thằng nhỏ, nhìn ra đầu
       hẻm thấy có một xe mì gõ đóng bằng
       gỗ thô sơ, xập xệ với ánh đèn
       neon nhỏ xài điện accu, tỏa ra thứ
       ánh sáng trắng yếu ớt. Trên xe, nồi
       nước lèo bốc khói nghi ngút, tỏa mùi hành
       tỏi phi thơm phưng phức, làm cho ai có cái
       bao tử đang trống vắng phải
       rột rẹt xiêu lòng. Âm thanh xì xụp húp tô
       nước lèo của khách, tiếng nói
       chuyện rì rầm từ ngoài đầu
       hẻm vọng tới. Thấy cũng vui vui,
       bình an và ấm cúng trong đêm khuya lành lạnh.
       Sở dĩ kêu là mì gõ vì món này du nhập từ
       miền Trung vào Sài Gòn, rồi xuống tận
       miền Tây Nam bộ, mà những ông chủ, bà
       chủ xe bán mì lẫn đứa nhỏ đi
       theo gõ miếng tre phụ bán đều nói
       giọng đàng ngoài. Xe bán mì không cần rao hàng,
       chỉ với âm thanh lóc cóc quen thuộc của
       miếng tre phát ra đã trở thành “nhạc
       hiệu” của món ăn bình dân này, và cũng là
       tên gọi của nó: Mì gõ. Bày bàn ghế cho khách
       ngồi bên vỉa hè, không gõ lóc cóc thì không
       phải là mì gõ dù cũng bán mì y chang như
       vậy.
       Đây là món mì cực kỳ bình dân, giá cả
       cực kỳ rẻ. Một gói mì tôm ăn
       liền bán trong tiệm chạp phô hàng xóm
       cạnh nhà tôi giá hai ngàn đồng một gói,
       thì tô mì gõ bốc khói nghi ngút thơm phức kia
       chỉ có hai ngàn rưỡi đồng, mà không
       phải mất công nấu nước sôi,
       rửa tô sau khi ăn xong. Quan trọng hơn
       trong tô mì có thêm nhúm giá đậu xanh, hẹ lá,
       nhúm hành lá xắt nhuyễn, ngò rí cho thơm, hành
       khô phi mỡ tỏi, tóp mỡ, ớt bằm,
       miếng chanh tươi, mỗi thứ có
       một chút xíu và hai lát gan heo luộc, ba lát
       thịt heo nạc luộc xắt mỏng
       như tờ giấy quyến cuốn thuốc
       lá.
       Mì gõ bán rẻ được như vậy
       nhờ người bán dùng loại mì ăn
       liền đóng gói bán theo ký lô, gói năm ký,
       mười ký, mỗi gói bự như vậy có
       đến mấy chục đến hàng
       trăm miếng mì kèm gói gia vị, bột nêm
       trong đó, loại mì gói bự này giá bán tại
       nơi sản xuất hoặc tại chợ giá
       rẻ hơn thứ mì đóng gói nhỏ mỗi
       gói một miếng mì.
       Bí quyết để bán được mì gõ là
       làm sao nấu cho được một nồi
       nước lèo trong vắt, ngon lành mà lại giá
       rẻ, bán có lời. Nước lèo
       được ninh từ xương heo mua gom
       từ những buổi chợ chiều ở
       các chợ bình dân, chồm hổm, gia giảm
       thêm chút gia vị tùy theo khẩu vị
       người nấu nêm nếm. Muốn cho
       nước ngọt hơn thì bỏ thêm củ
       cải trắng. Thịt nạc luộc
       để xắt ra bán cho khách cũng luộc
       chung luôn cho ngọt nước, thành ra khi
       miếng thịt xắt mỏng cho lên mặt tô
       mì, nó chỉ là hình thức miếng thịt,
       chớ đã trở thành lạt nhách, không còn
       vị ngọt nữa. Người xưa có câu:
       “Bò teo heo nở”, nên thịt heo cứ luộc
       thoải mái đi, luộc lâu cũng không bị
       teo nhỏ như thịt bò.
       Khi có khách hàng, người bán lấy một
       miếng mì cho vô cái tô sành bằng đất nung
       tráng men loại rẻ tiền nhứt. Múc
       một dá nước lèo chan vô tô, rắc lên bên
       trên miếng mì nào là giá, rau, hành khô, tóp mỡ...,
       và thêm ba lát thịt, hai lát gan heo. Cái tài của
       người bán là xắt gan heo, thịt luộc
       ra miếng nào miếng nấy mỏng như
       lưỡi lam, cảm giác có thể dùng
       miếng gan hay miếng thịt đó để
       cạo râu được nữa. Rau giá thì dùng
       tay nhón lia lịa vài phát bỏ vô tô, nhìn thì
       thấy nhiều nhưng thả vào tô có chút xíu,
       gom lại chắc cũng cỡ ngón cẳng cái
       là nhiều.
       Được mỗi một cái là nước
       lèo thơm phức, ngọt mặn vừa
       miệng ăn, mì dai, không phải ngon lắm
       nhưng tô mì làm ấm bụng, no lòng những
       người khách ít tiền trong cái vắng
       lạnh, cô độc giữa đêm hôm khuya
       khoắt. Nó là món ăn thường xuyên của
       học sinh, sinh viên, công chức nghèo, của
       tốp thợ đi làm về khuya.
       Cứ tầm ba giờ chiều là vang lên
       tiếng lóc cóc, lóc cóc quen thuộc. Thằng
       nhỏ đi hết một vòng, hễ có khách
       kêu: “Ê mì gõ, cho một (hai, ba, bốn...) vô đây
       nghen nhỏ”, là nó “Dạ” thật lớn
       rồi quay đầu đi nhanh trở ra xe mì.
       Năm phút sau, nó bưng tô mì kèm theo đôi
       đũa tre rẻ tiền vô tận nhà cho
       khách. Nếu nhiều tô, nó để mì trên
       một cái mâm nhựa cũ xì để bưng.
       Xong nó lại tiếp tục đi sâu vô hẻm,
       vừa đi vừa gõ. Khoảng ba mươi
       phút sau, nó quay trở lại dọn tô, thâu
       tiền mì. Bán hết xóm này, nó và chủ xe mì vòng
       sang xóm khác, rồi khuya khuya một chút lại
       quay lại, bán tới bán lui tận hai giờ
       sáng mới nghỉ.
       Ban đầu, mì gõ chỉ đơn giản có
       vậy. Người miền Tây Nam bộ thích
       ăn hủ tiếu hay mì Tàu, ít ăn mì ăn
       liền đóng gói do có quan niệm ăn mì gói
       nóng nổi mụn. Khi thâm nhập miền Tây, mì
       gõ cũng phải “Quá giang tùy khúc, nhập gia tùy
       tục”. Mì Tàu sợi mì khô và cứng,
       trước khi ăn phải trụng qua
       nồi nước sôi sùng sục cho mì nở
       rồi mới vớt lên chan nước lèo vô.
       Nước trụng mì Tàu không thể ăn
       được do biến mùi và trở thành
       đục ngầu bột mì.
       Dân Bạc Liêu vốn “Dưới sông cá
       chốt, trên bờ Triều Châu” nên ảnh
       hưởng cách ăn uống của
       người Tàu rất nhiều. Bạc Liêu có
       món hủ tiếu tươi sợi lớn
       nổi tiếng mềm, dai ngon, thơm phức,
       béo ngậy. Làm món hủ tiếu khô hay hủ
       tiếu nước kiểu Tàu bằng hủ
       tiếu tươi cực ngon. Hủ tiếu
       khô bán rẻ, sợi nhỏ, dễ mềm trong
       nước lèo. Người bán hủ tiếu gõ
       không xài hủ tiếu tươi mà xài hủ
       tiếu khô, rủi bán ế chỉ mất
       nồi nước lèo, hủ tiếu và các
       thứ khác còn nguyên, chỉ cần giữ
       lạnh đúng độ để thịt, rau
       không bị hư, hôm sau bán tiếp.
       Xe mì gõ không có khả năng “chơi” một lúc
       hai nồi nước sôi trên xe để
       vừa trụng mì vừa nước lèo, mà làm
       vậy lại mất thời gian nhiều
       lắm, thành ra xe mì gõ biến đổi thêm
       bằng cách dùng hủ tiếu khô bán cho khách, tên
       gọi từ mì gõ chuyển thành hủ tiếu
       gõ, ai muốn kêu tên nào cũng được.
       Hủ tiếu khô trụng luôn trong nồi
       nước lèo rất đơn giản, nhanh
       chóng mà không làm thay đổi hương vị
       cũng như độ trong của nồi
       nước lèo. Xe mì gõ bán luôn hai thứ mì
       lẫn hủ tiếu, khách muốn ăn mì có
       mì, muốn ăn hủ tiếu có hủ
       tiếu.
       Sau này, mì gõ nâng cấp hơn, bổ sung thêm bò vò
       viên. Khách hàng muốn ăn thêm thì dặn chủ
       xe hay thằng nhỏ gõ mì là thêm vô bao nhiêu viên bò,
       thì cứ đếm viên như vậy mà tính
       tiền tăng thêm.
       Tuy rằng tô mì gõ (hay hủ tiếu gõ) chỉ
       được chừng ba đũa là hết
       nhẵn, nhưng cũng đỡ đói lòng,
       nhất là húp hết tô nước lèo nóng hôi
       hổi cũng đã lưng lửng bụng
       rồi. Mùi hành phi, tóp mỡ khô thơm phức,
       là để “ăn lấy hương lấy
       hoa thôi”, bỏ vào miệng chưa kịp nhai
       đã tan biến hết.
       Tất nhiên, muốn thưởng thức cho ra
       hủ tiếu gõ, mì gõ miền Tây ít ra cũng
       phải về đến Sài Gòn để
       ngồi bên vỉa hè vào đêm khuya, nghe tiếng
       kêu lóc cóc, lóc cóc trong khi chờ đợi
       với cái bụng sôi sùng sục vì đói thì
       mới thấy nó ngon, nó quý với người
       bình dân ít tiền đến cỡ nào. Còn ở
       đây mình nấu nhiều xương, nhiều
       thịt, nhiều tóp mỡ thiệt là giòn, hành
       khô phi thiệt thơm, rau mùi cả đống
       bự chảng thì quá sang trọng rồi, còn gì
       là cái chất mì gõ, hủ tiếu gõ bình dân
       nữa.
       #Post#: 54--------------------------------------------------
       Re: Quê Hương Tôi ...
       By: Love and Peace Date: July 2, 2018, 8:40 pm
       ---------------------------------------------------------
       ......lóc cóc, cóc lóc cóc, ...
       Cái tiếng mì gõ đó, ngày xưa ăn hồn
       nhiên vô tư. Bây giờ không dám đụng vì
       không biết trong tô nước lèo có gì và
       những miếng thịt trong bát mì là thịt
       sạch hay thịt ôi ngâm hoá chất.
       Xin lỗi vì đã đi lạc vấn
       đề. Bài viết của Tạ Phong Tần
       làm L&P không khỏi chạnh lòng......
       Ngày xưa là vậy, bây giờ ra sao..... ?
       Những bát / tô mì gõ không còn thuần tuý là
       những bát tô mì đơn giản nữa. L&P
       không lên án người bán nhưng lên án cái xã
       hội chính phủ đã khiến / đưa
       người dân mưu sinh vào ngõ cụt .
       Thương cho những người dân Việt
       vì mưu sinh mà vô hình dung đã và đang gián
       tiếp tiếp tay với cái ác làm hại
       sức khỏe người khác ..... giết
       người không dao !!! Tội lỗi này ai
       chịu ? Trách ai?
       Peace and Love
       #Post#: 96--------------------------------------------------
       Re: Quê Hương Tôi ...
       By: Khoa1221 Date: July 16, 2018, 6:05 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=Love&Peace link=topic=8.msg54#msg54
       date=1530582015]
       ......lóc cóc, cóc lóc cóc, ...
       Cái tiếng mì gõ đó, ngày xưa ăn hồn
       nhiên vô tư. Bây giờ không dám đụng vì
       không biết trong tô nước lèo có gì và
       những miếng thịt trong bát mì là thịt
       sạch hay thịt ôi ngâm hoá chất.
       Xin lỗi vì đã đi lạc vấn
       đề. Bài viết của Tạ Phong Tần
       làm L&P không khỏi chạnh lòng......
       Ngày xưa là vậy, bây giờ ra sao..... ?
       Những bát / tô mì gõ không còn thuần tuý là
       những bát tô mì đơn giản nữa. L&P
       không lên án người bán nhưng lên án cái xã
       hội chính phủ đã khiến / đưa
       người dân mưu sinh vào ngõ cụt .
       Thương cho những người dân Việt
       vì mưu sinh mà vô hình dung đã và đang gián
       tiếp tiếp tay với cái ác làm hại
       sức khỏe người khác ..... giết
       người không dao !!! Tội lỗi này ai
       chịu ? Trách ai?
       Peace and Love
       [/quote]
       Hi L&P , anh nghĩ đôi khi xã hội và hoàn
       cảnh làm con nguời thay đổi , không còn
       giữ đuợc luân lý đời nguời ...
       #Post#: 685--------------------------------------------------
       Re: Quê Hương Tôi ...
       By: Hoang Sa Date: March 6, 2019, 12:50 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=Love&Peace link=topic=8.msg54#msg54
       date=1530582015]
       ......lóc cóc, cóc lóc cóc, ...
       Cái tiếng mì gõ đó, ngày xưa ăn hồn
       nhiên vô tư. Bây giờ không dám đụng vì
       không biết trong tô nước lèo có gì và
       những miếng thịt trong bát mì là thịt
       sạch hay thịt ôi ngâm hoá chất.
       Xin lỗi vì đã đi lạc vấn
       đề. Bài viết của Tạ Phong Tần
       làm L&P không khỏi chạnh lòng......
       Ngày xưa là vậy, bây giờ ra sao..... ?
       Những bát / tô mì gõ không còn thuần tuý là
       những bát tô mì đơn giản nữa. L&P
       không lên án người bán nhưng lên án cái xã
       hội chính phủ đã khiến / đưa
       người dân mưu sinh vào ngõ cụt .
       Thương cho những người dân Việt
       vì mưu sinh mà vô hình dung đã và đang gián
       tiếp tiếp tay với cái ác làm hại
       sức khỏe người khác ..... giết
       người không dao !!! Tội lỗi này ai
       chịu ? Trách ai?
       Peace and Love
       [/quote]
       Tội lỗi này nên trách tụi cắc chú Trung
       cộng, chính chúng đem cai văn hoá "Hàng nhái"
       vào VN, mới có hiện tượng thay vì dùng
       xương heo nấu thành 1 nồi nước
       lèo Mì gỏ thì học lớm dùng 1 cục "Hoá
       chất! pha với nước sôi sẽ có y
       chang vị ngọt ngào của nưóc lèo nấu
       từ xuong Heo xương gà..vv
       #Post#: 686--------------------------------------------------
       Re: Quê Hương Tôi ...
       By: Hoang Sa Date: March 6, 2019, 1:09 pm
       ---------------------------------------------------------
       [quote author=Khoa1221 link=topic=8.msg96#msg96 date=1531782334]
       Hi L&P , anh nghĩ đôi khi xã hội và hoàn
       cảnh làm con nguời thay đổi , không còn
       giữ đuợc luân lý đời nguời ...
       [/quote]
       Nếu nền giáo dục vẩn tiếp
       tục dạy cho con người nền luân lý
       đúng mực,  thỉ cho dù hoàn cảnh XH thay
       đổi cở nào thì nền luân lý vẩn
       giữ như củ.
       Nếu mình giáo dục con dân theo tiêu chuẩn luân
       lý:
       - Gần Bùn mà chẳng hôi tanh mủi Bùn...
       thi cho dù sống trong 1 XH đầy "chất
       Bùn", bản thân họ cũng chả có mùi Bùn.
       - "đói cho sạch, rách cho thơm ".
       hay
       "Giấy rách phải giữ lấy lề"
       thi cho dù họ sống trong 1 XH đầy giang
       manh, xão trá, bản thân họ cũng chả
       thẻm xão trá theo như câu "bần cùng sanh
       đạo tặc" .
       Cho nên chúng ta mới thấy hiện
       tượng dân Homeless tại Mỹ sống
       ở dưới gầm cầu, chớ nếu
       họ quyết định recycle đúng theo câu
       "bần cùng sanh đạo tặc" thì họ
       dư sức làm chuyện criminals rồi họ
       vẩn có cuộc sống trên gầm cầu
       hơn nhiều.
       Chính giáo dục của một nước kg
       biết cách giáo dục dân chúng sống đúng
       theo nguyên tắc giữ luân lý đạo
       hạnh cho đúng, thì thứ dân đó chạy
       ra hải ngoại làm những chuyện xằn
       bậy thôi .
       *****************************************************