URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       lansongviet
  HTML https://lansongviet.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: Văn Hoá Việt Nam
       *****************************************************
       #Post#: 6--------------------------------------------------
       Những nét đẹp văn hóa Việt Nam
       By: Khoa1221 Date: June 27, 2018, 8:38 pm
       ---------------------------------------------------------
       [center]
  HTML http://c2.staticflickr.com/8/7465/15301162913_6d96bc260f.jpg
       [color=purple][font=comic sans ms]Nỗi nhớ trong ca
       dao[/font]
       Xa nhau xa bóng xa h́nh
       Nhưng không xa được tấm t́nh cho nhau
       Yêu nhau chẳng quản gần xa
       Một ngày chẳng đến bằng ba
       bốn ngày
       Áo tứ thân em treo trên mắc
       Đêm anh nằm anh đắp lấy hơi
       Nhớ em em vẫn ở đời
       Quên em em mới ra người kiếp xưa
       Yêu anh tâm trí hao ṃn
       Yêu anh đến thác cũng c̣n yêu anh
       Dù ai cho bạc cho vàng
       Chẳng bằng trông thấy mặt chàng hôm nay
       T́m nàng mà chẳng thấy nàng
       Bâng khuâng như mất lạng vàng trong tay
       Anh đi đằng ấy xa xa
       Để em ôm bóng trăng tà năm canh
       Ḿnh về có nhớ ta chăng
       Ta về ta nhớ hàm răng ḿnh cười
       Chàng về cho chóng mà ra
       Kẻo em chờ đợi sương sa
       lạnh lùng
       Hun em anh hít lấy hơi
       Lỡ khi pḥng vắng c̣n mùi của em
       Trèo non những ước non cao
       Anh đi đ̣ dọc ước ao sông dài
       Yêu nhau chẳng quản chiếu giường
       Dẫu rằng tàu lá che sương cũng t́nh
       Duyên kia ai đợi mà chờ
       T́nh này ai tưởng mà tơ tưởng t́nh
       Qua cầu than thở cùng cầu
       Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy
       nhiêu
       Qua đ́nh ngả nón trông đ́nh
       Đ́nh bao nhiêu ngói thương ḿnh bấy nhiêu
       Chẳng tham nhà ngói rung rinh
       Tham về một nỗi anh xinh miệng
       cười
       Miệng cười anh đáng mấy
       mươi
       Chân đi đáng nén miệng cười đáng
       trăm
       Một thương tóc bỏ đuôi gà
       Hai thương ăn nói mặn mà có duyên
       Ba thương má lúm đồng tiền
       Bốn thương răng nhánh hạt huyền
       kém thua
       Năm thương cổ yếm đeo bùa
       Sáu thương nón thượng quai tua dịu
       dàng
       Bảy thương nết ở khôn ngoan
       Tám thương ăn nói dịu dàng thêm xinh
       Chín thương cô ở một ḿnh
       Mười thương con mắt có t́nh với
       ai
       Yêu nhau chữ vị là v́
       Chữ dục là muốn chữ tùy là theo
       Gần th́ chẳng hợp duyên cho
       Xa xôi cách mấy lần ḍ cũng theo
       Thuyền về có nhớ bến chăng
       Bến th́ một dạ khăng khăng
       đợi thuyền
       Công tŕnh ân ái biết bao
       Gặp nhau lại thẹn toan chào lại thôi
       Đôi ta như nghĩa tào khang
       Xuống khe bắt ốc lên đàng hái rau
       Đôi ta như đũa ṇng ṇng
       Đẹp duyên nhưng chẳng đẹp ḷng
       mẹ cha
       Đường dài ngựa chạy biệt
       tăm
       Người thương có nghĩa trăm
       năm cũng về
       Con dao vàng rọc trầu vàng
       Mắt anh anh liếc mắt nàng nàng đưa
       Thấy anh như thấy mặt trời
       Chói chang khó ngó trao lời khó trao
       Ngày ngày em đứng em trông
       Trông non non ngất trông sông sông dài
       Trông mây mây kéo ngang trời
       Trông trăng trăng khuất trông người
       người xa
       Chim xa bầy thương cây nhớ cội
       Người xa người tội lắm
       người ơi
       Thà rằng chẳng biết th́ thôi
       Biết rồi mỗi đứa một nơi
       sao đành
       Chiều chiều ra đứng ngơ trông
       Ngơ th́ thấy ngơ người không thấy
       người
       Chiều chiều ra ngơ mà trông
       Bạn không thấy bạn t́nh không thấy t́nh
       Ước sao ăn ở một nhà
       Ra vào đụng chạm kẻo mà nhớ
       thương
       Thương anh em chẳng nói ra
       Trong ruột th́ héo ngoài da th́ vàng
       Chẳng chè chẳng chén sao say
       Chẳng thương chẳng nhớ sao hay
       đi t́m
       Ước ǵ sông rộng một gang
       Bắc cầu dải yếm để chàng sang
       chơi
       Đêm qua chớp bể mưa nguồn
       Hỏi người tri kỷ có buồn hay
       chăng
       Cá buồn cá lội tung tăng
       Em buồn em biết đăi đằng cùng ai
       Nhớ ai con mắt lim dim
       Chân đi thất thểu như chim tha mồi
       Nhớ ai hết đứng lại ngồi
       Ngày đêm tơ tưởng một
       người t́nh nhân [/center]
       #Post#: 19--------------------------------------------------
       Re: Những nét đẹp văn hóa Việt Nam
       By: Khoa1221 Date: July 1, 2018, 10:15 am
       ---------------------------------------------------------
       [center]
  HTML https://c1.staticflickr.com/9/8752/17703672901_3d9cf758d7_z.jpg[/center]
       Gửi Người Em Gái – Bức thư t́nh mùa
       Xuân của Đoàn Chuẩn
       Sinh thời, Đoàn Chuẩn vẫn
       được biết đến như
       một nhạc sĩ của t́nh yêu. Chùm ca khúc
       về mùa thu của ông bao gồm Thu quyến
       rũ, Tà áo xanh, Lá đổ muôn chiều,
       Gửi gió cho mây ngàn bay, Ánh trăng mùa thu… đă
       đi vào ḷng khán giả nhiều thế hệ
       bởi chất trữ t́nh sâu lắng và mối
       thâm t́nh với quê hương, xứ sở.
       Không nằm trong chùm ca khúc đó nhưng cũng
       được khán giả biết đến và
       yêu thích c̣n có bài hát Gửi người em gái, qua
       sự thể hiện của nhiều thế
       hệ ca sĩ Việt Nam.
       Bài hát được viết vào khoảng
       những năm 1954, khi đất nước
       trong cảnh chia hai miền Nam – Bắc.
       Nhiều người v́ thế coi ca khúc này là ca
       khúc mang tính chất “chính trị” duy nhất trong
       cả cuộc đời “viết thơ t́nh
       bằng nhạc” của Đoàn Chuẩn. Không
       chỉ có thế, nếu như hầu hết
       t́nh khúc nổi tiếng của ông đều
       được khơi gợi cảm hứng
       từ mùa thu – mùa t́nh trong năm, trong khi Gửi
       người em gái lại viết về mùa xuân –
       mùa sum vầy, đoàn tụ.
       Nghe thêm về Đoàn Chuẩn
       Sau này, qua những lời kể lại,
       người yêu nhạc mới biết Gửi
       người em gái có một số phận khá
       thăng trầm. Theo đó, bài hát ban đầu
       vốn có tên đầy đủ là Gửi
       người em gái miền Nam, được tác
       giả viết dành tặng riêng một
       người con gái ông đem ḷng thương
       mến đă cùng gia đ́nh vào Nam sinh sống,
       trong bối cảnh loạn lạc của
       chiến tranh.
       Nhiều giai thoại cho rằng, “bóng hồng”
       đó của Đoàn Chuẩn chính một trong
       hai danh ca Tâm Vấn hoặc Mộc Lan danh
       tiếng một thời. Cho đến nay,
       vẫn c̣n nhiều tranh căi về người
       con gái “tuổi chớm dâng hương, mắt
       nồng rộn ư yêu thương” này. Tuy nhiên,
       không ai trong hai nữ ca sĩ có xác nhận chính
       thức về mối t́nh giữa hai đầu
       đất nước đă đi vào bài hát.
       Bản thân ca khúc đến nay cũng
       được biết đến với hai
       phiên bản khác nhau. Một phiên bản do ca
       sĩ Khánh Ly thể hiện trước năm
       1975 và một bản được biết
       đến phổ biến hơn sau này,
       được rất nhiều các ca sĩ
       miền Bắc thể hiện thành công. Về
       tinh thần chung, cả hai bản đều
       thể hiện nỗi niềm nhớ
       thương da diết của người con
       trai gửi tới người con gái
       phương xa, trong không khí rạo rực xuân
       về. Tuy nhiên, ở bản đầu
       (trước năm 1975), nhạc sĩ thể
       hiện một không gian tâm trạng khác so
       với bản về sau:
       “Hà Nội chờ đón tết, vắng bóng
       người đi”
       (bản về sau: “Hà Nội chờ đón
       tết, hoa chen người đi”)
       Hồ Gươm trong bản đầu của
       Đoàn Chuẩn cũng mang một nỗi
       niềm riêng (Hồ Gươm sao long lanh), khác
       hẳn với không khí hân hoan, phấn khởi
       của bản về sau (Hồ Gươm
       như say mê). Chỉ với đôi câu chữ,
       tinh thần của bài hát đă hoàn toàn
       đổi khác.
       Khó có thể quy kết rằng phiên bản bâng
       khuâng, nhớ thương trong cô đơn,
       tuyệt vọng hay phiên bản háo hức, hân
       hoan hướng về người yêu khi mùa xuân
       về là chủ ư chính của tác giả. Đoàn
       Chuẩn lúc sinh thời cũng đă lên
       tiếng xác nhận bản về sau là do ông
       đặt bút chỉnh sửa. Tuy nhiên, một
       số ư kiến cho rằng, bản do ca sĩ
       Khánh Ly thể hiện trước năm 1975
       mới là bản gốc của bài hát. Sau này, do
       thời thế hỗn loạn, để tránh
       “tính chính trị” nhạy cảm, Đoàn
       Chuẩn đă thay đổi ít nhiều
       phần lời để hợp thức hóa ca
       khúc, ḥa ḿnh vào tinh thần chung của
       đất nước, của thời
       đại.
       Mặc dù vậy, giấc mơ về “ngày
       thống nhất đến rất nhanh không ai
       ngờ” có thể là một chỉ dẫn thú
       vị về cách hiểu bài hát ở đây.
       Bởi lẽ, vào thời điểm tác giả
       viết ca khúc, rơ ràng ngày “giang sơn thu về
       một mối” c̣n rất xa (tận năm 1975).
       Nếu cho rằng đây là lời tiên đoán
       trước thời đại cũng không hoàn
       toàn sai nhưng e rằng có phần hơi
       gượng ép. Đặt vào hoàn cảnh “yêu xa”
       của tác giả, “ngày thống nhất” ở
       đây có lẽ nên hiểu là một giấc
       mơ ṃn mỏi, xa vời mà người
       nghệ sĩ mang theo giữa mùa xuân – mùa đôi
       lứa sum vầy, đoàn tụ.
       Theo cách ấy, chúng ta mới thấy Hồ
       Gươm sao long lanh, Hà Nội hoang vắng, u
       buồn, không người qua lại. Chính t́nh yêu
       thiếu vắng đă làm nên chất thơ,
       khoảng sâu lắng cho bài hát chứ không
       phải đất trời mùa xuân rạo
       rực, say mê gọi mời.
       Bài hát được viết theo khúc thức ba
       đoạn A – B – A. Đây là h́nh thức phổ
       biến mà không chỉ Đoàn Chuẩn, rất
       nhiều nhạc sĩ khác như Cung Tiến,
       Văn Cao sử dụng trong các t́nh khúc của
       ḿnh. Song, điểm độc đáo, mới
       mẻ của Gửi người em gái là trên
       tinh thần phương Tây hiện đại
       đó, tác giả thả vào một nét chấm
       phá bằng cặp câu lục bát:
       “… Người đi trong dạ sao đành
       Đường quen lối cũ ân t́nh nghĩa
       xưa…”
       Ca khúc nhờ thế vẫn mang đậm tinh
       thần dân tộc và không khí Hà Nội xưa.
       Nhiều thế hệ người Việt xa
       xứ đă lắng nghe và đồng
       điệu với “bức thư t́nh” của
       Đoàn Chuẩn cũng bởi mối “t́nh
       xưa nghĩa cũ” mà nhạc sĩ gửi
       gắm trong bài hát này.
       Không rộn ràng, hân hoan như các ca khúc về mùa
       xuân thông thường vốn thế, Gửi
       người em gái của cố nhạc sĩ
       Đoàn Chuẩn sau nhiều năm qua đi,
       vẫn khiến chúng ta nao ḷng trong khoảnh
       khắc Tết đến, xuân về.
       Cảm thức về thời gian như một
       nỗi ám ảnh lớn đối với
       người nghệ sĩ đă chứng
       kiến những bước thăng trầm
       trong lịch sử. Dấu vết về sự
       đổi thay, phôi phai in rơ trên từng lớp
       ca từ của ông (lớp người
       đổi mới khác xưa/ đường
       xưa lối ngập lá vàng, đường nay
       thong thả bao nàng đón xuân…). Đó là cảm
       thức của một trái tim nặng ḷng
       với quá khứ, với “đường quen
       lối cũ” và những mối t́nh vượt
       thời gian.
       Có thể nói rằng Gửi người em gái là
       t́nh khúc Đoàn Chuẩn ưu ái viết riêng
       về Hà Nội. Bởi chỉ có ai chứng
       kiến một Hà Nội hoang vắng, lặng
       lẽ trong những ngày đầu năm,
       mới hiểu được cảm giác
       “Hồ Gươm sao long lanh”, “Ngọc Sơn
       sao uy nghi” và nhận ra một Hà Nội rất
       t́nh, rất xưa dường như vẫn
       chưa mất hẳn, giữa ḍng đời
       chật chội, xô bồ…
       (st)
       #Post#: 151--------------------------------------------------
       Re: Những nét đẹp văn hóa Việt Nam
       By: Khoa1221 Date: February 23, 2019, 7:45 am
       ---------------------------------------------------------
       Hát Ru
       Lê Giang
       Hát ru là bài hát đầu tiên cho một con
       người mới cất tiếng khóc chào
       đời. Bài hát đó được cất
       lên từ nỗi sung sướng hay cơ
       cực, hân hoan hay buồn tủi... do chính
       người mẹ - người đă trực
       tiếp mang nặng đẻ đau sinh ra
       một h́nh hài. Điệu vỗ về ru
       ngủ ấy dường như không chỉ ḥa
       tan trong sữa mẹ để nuôi con lớn
       lên từng ngày, mà khi c̣n trong bào thai, mẹ đă
       truyền từ cuống rốn điệu hát
       ru khi muốn tâm t́nh, khi âm thầm dỗ dành
       nựng nịu, khi mẹ c̣n hứa hẹn:
       "Nào, hăy ra đây với mẹ"; như bài hát ru
       của người mẹ Stiêng sau đây:
       Mẹ dỗ con, con ơi đừng khóc
       Mẹ ru con, con ơi ngủ đi
       Mẹ địu con trên tấm lưng gầy
       Bươm bướm bay, bay vào giấc ngủ
       Đậu lên mũi, mùi chuối chín cây
       Con bươm bướm lại cất cánh bay
       Đậu lên mũi, mùi thơm mía ngọt...
       Trên tấm lưng gầy, mẹ địu con
       lên nương rẫy, mẹ vừa văi hạt
       giống gieo trồng xuống đất,
       vừa gieo vào ḷng tuổi thơ ư nghĩa
       sống của một con người. Rằng
       không phải con chim nào bay lên trời cũng
       đều là chim ưng, mà quạ, diều, chim
       cắt, chim cú cũng bay lên trời cao! Và khi
       mẹ vừa đưa vơng vừa may vá, mẹ
       lại gửi theo đường kim mối
       chỉ trong chiếc tă lót cho con - một trong
       những khuôn phép ở đời:
       Ầu ơi... chim khôn chưa bắt đă bay.
       Người khôn chưa nói giang tay đỡ
       lời.
       Ầu ơi... Trời c̣n khi nắng khi mưa.
       Người ta cũng có sớm trưa thất
       thường.
       Những người từng hát một
       đời bên bếp lửa, với
       đồng ruộng sau lưng, với ḍng sông
       quê trước mặt, cho rằng trên
       đời này chỉ có ba bài hát: bài hát ru thứ
       nhất là bài hát ru bên nôi, bài hát ru thứ hai là
       bài hát khi mẹ mất con, c̣n bài thứ ba -
       đó là tất cả các bài hát c̣n la.i. Có lẽ
       đúng như thế thâ.t.
       Chẳng mấy ai nghĩ rằng ḿnh nên
       người là nhờ tiếng hát ru của
       mẹ. Và, cũng chẳng mấy ai nhớ câu
       ru nào mẹ đă ru ḿnh. Nhưng, không ai sao lăng
       giọng hát của mẹ ḿnh, hay tiếng
       cười hạnh phúc đưa dấu
       sắc lên cao, hoặc trầm buồn nhẫn
       nhục để lặn xuống một
       dấu huyền, dấu nặng như muốn
       chôn chặt tận đáy ḷng.
       Ầuu ơi... thương nhau bụi cỏ
       cũng ngồi
       Đám tranh cũng lội, rừng chồi
       cũng băng.
       Tiếng ru bên nhà láng giềng, tiếng ru trong
       mái ấm thuở ấu thơ d́u dắt
       từng bước, từng bước đi
       lẫm đẫm cho tới lúc con người
       bé bỏng kia biết chạy nhảy vui đùa,
       vẫn đuổi theo mang máng nhớ một
       t́nh quê nơi chôn nhau cắt rốn: Chim than trái
       chín ăn xa, buồn t́nh nhớ gốc cây đa
       muốn về.
       Người ta c̣n nói rằng, vô phước cho
       một người nào đó không hề
       được nghe câu ru của mẹ
       để dần dần được lớn
       lên, dần dần được trưởng
       thành. Tôi đă từng gặp bà Trần Thị
       Ba, 73 tuổi ở xă Trung Nhất, huyện
       Thốt Nốt, tỉnh Hậu Giang khi bà
       ngồi trên sạp tre, ru cháu ngoại trên
       chiếc vơng đay. Trên vơng cháu lim dim -
       dưới sạp tre con chó mực nằm
       cũng lim dim. Nghe bà cất tiếng, con heo nái
       đang ủi đất cũng chạy vào chui
       xuống sạp tre... ngủ ngon lành. Bà
       cười, bảo má dỗ một lúc "ba
       đứa" ngủ! Những người đi
       sưu tầm ca dao gặp má trưa hôm ấy
       nghe gió đồng hiu hiu quyện với câu ru
       khàn khàn đặc sánh Quạ kêu dưới
       đám ruộng dài, anh mê theo gái nói hoài anh không
       nghe th́ dường như cũng muốn lăn
       ra, châu đầu lại với nhau trên
       chiếc sạp tre - cái sân khấu trọn
       đời của bà để đánh giấc
       li b́ trong cơi tu tâm, để bỗng chốc hóa
       thành trẻ thơ vô tô.i. Bà chỉ tay ra con
       đường bao quanh cái thế giới
       nhỏ nhoi buồn tủi của bà, mà ḷng bà
       tự hào - trai tráng trong xóm này nên thân nên
       người đều là những trẻ
       thơ ngày xưa má giữ, má đút cơm, má
       dỗ ngủ, bằng cái nghề "đi ở
       giữ em" của má.
       Năm 1989, Quận 10 (SaiGon) tổ chức liên
       hoan hát ru. Người được giải
       nhất là một người đàn bà nghèo,
       cũng giống như bà Trần Thị Ba,
       sống bằng nghề "thương con nít"
       nghĩa là đi giữ em: sạch sẽ, trán
       cao, phúc hậu, chất phác - những
       đức tính của nghệ sĩ hát ru!
       Chỉ phải tội: Đất xấu làm
       hại kiếp hoa. Số nghèo làm hại con nhà
       thông minh. Đó là lần đầu tiên bà
       cầm micro, nhưng chẳng có chút ǵ
       ngượng nghịu, người bà lắc
       lư theo nhịp vơng, dây micro đă hóa thành
       một đầu vơng. Bà như ru cho nhân t́nh
       thế thái - bà ru, bà ru... đó nghèo đây
       cũng phận nghèo, đôi ta như bọt
       với bèo thương nhau. Bà ru như cơn gió
       tốc mái tranh nghèo, như con sóng xô chiếc
       xuồng của bà lật úp, bà như đang
       nhóm lửa, bà săn sóc ngọn lửa ấm,
       bà nựng nịu những trẻ thơ, bà
       dỗ dành, bà cười thật đôn hậu
       với những kẻ mới chào đời c̣n
       đang bị chói ánh sáng của trần gian. Bà
       diễn tả xuất thần dù bài ca của bà
       có thể bà đă hát bằng cả cuộc
       đời bà đă sống.
       Khi công bố kết quả bà đoạt
       giải nhất, hàng trăm nam nữ thanh niên
       được bà ru trong "chiếc nôi" bên
       cạnh nhà hát Ḥa B́nh hiện đại
       đứng cả lên vỗ tay hoài. Họ
       vừa khám phá một điệu đời
       của t́nh mẹ chăng? Người nhận
       giải nh́ là cô sinh viên sư phạm,
       đẹp, thùy mị, tóc dài, mí mắt óng ánh
       nhũ ba.c. Thật cảm động biết
       bao và cũng chẳng khó lư giải chút nào.
       Những người sưu tầm dân ca đă
       t́m thấy từng cụm hát ru, mà các bà mẹ
       đă xâu lại như xâu chuỗi ngọc,
       chuỗi ngọc cho ḷng hiếu thảo với
       cha mẹ, chuỗi ngọc cho ḷng biết ơn
       cội nguồn, cho nhân nghĩa ở
       đời; chuỗi ngọc để
       người yêu tặng người yêu...
       Trên đất nước chúng ta, tiếng
       chị ru em, cha mẹ ru con, ông bà ru cháu...
       vẫn thảnh thót trong phum sóc, bản làng,
       vẫn mùi mẫn trong xóm vườn sầm
       uất hay ở một làng chài ven sông. Có thể
       trẻ thơ những nơi ấy thiếu
       thốn mọi bề, nhưng tiếng hát ru -
       phần thưởng quư báu của ông bà cha
       mẹ dành cho - các cháu ta không thiếu. Chúng ta
       cũng ước mong sao, hễ là trẻ
       thơ th́ dù ở nông thôn hay thành thị,
       đều được hưởng tiếng
       hát ru của mẹ vất vả làm lụng;
       chiều xuống, trong mỗi gia đ́nh
       đều âm vang tiếng hát ru con. Giờ phút
       sắp hết của một ngày là giờ
       đứa trẻ được gần
       mẹ, nô đùa với mẹ, cũng là giờ
       người mẹ được hạnh phúc
       gần con, được hát, được
       nựng con, được truyền tín hiệu
       đặc biệt từ ḷng nhân ái, từ
       đức tính cao cả của người
       mẹ, và của tất cả những
       người ruột thịt trong gia đ́nh.
       #Post#: 268--------------------------------------------------
       Re: Những nét đẹp văn hóa Việt Nam
       By: Khoa1221 Date: March 1, 2019, 5:28 am
       ---------------------------------------------------------
       [center]
  HTML https://c1.staticflickr.com/5/4850/40035549213_7e08e1a56d_z.jpg
       🌺 Hoa xuân và Phạm Duy
       [/center]
       Nét đặc trưng và sự diệu kỳ
       của mùa xuân chính là hoa. Thật vậy, mỗi
       khi xuân về th́ hoa lại khoe sắc muôn màu muôn
       vẻ, hoa mang hương sắc cho đời,
       nhưng hoa cũng c̣n mang hương cho ḷng
       người nữa. Lắm khi nâng niu một
       bông hoa đẹp, ta thấy hồn ḿnh lắng
       xuống là vậy, và nếu đó là một
       đóa hoa xuân, th́ sự quư giá được
       cảm nhận hơn lên nhiều lần.
       Biết bao nhiêu năm rồi, nghe lại bài hát
       Hoa Xuân của Phạm Duy măi vẫn không thấy
       chán, cho dù cái bài hát này ra đời lúc tôi chưa
       sinh ra, chưa có mặt trên dương thế
       này mà cảm nghiệm (1953). Nay đầu đă
       bạc, răng đă long, chỉ c̣n đôi ba cái
       rung rinh rủng rỉnh, thế mà nghe lại
       vẫn thích, điều ấy chứng tỏ
       sức sống mănh liệt của bài hát
       trải qua năm tháng cũng như sự
       trường tồn của một ư nhạc
       đẹp như lời thơ. Cái nét nhạc
       dịu dàng như mùa xuân đang len qua kẻ lá
       mà về với nhân gian, về với ḷng
       người nghe nó êm ái như tiếng ru
       vậy, mặc dù ông chỉ dùng những nốt
       nhạc rất đơn sơ, vô cùng
       đơn sơ, không cần cầu kỳ
       như Cung Tiến hay Phạm Đ́nh
       Chương, thật dễ hát dễ nghe
       nhưng lại thật hay và vô cùng có hồn. Ai
       đă từng sáng tác th́ chỉ cần cảm
       nghiệm mấy nốt nhạc trong ḍng
       đầu này thôi th́ cũng đủ tôn ông là
       bậc thầy rất phải phép. Thật
       vậy, có cao xa ǵ đâu? Chỉ bốn nốt
       nhạc dệt vào nhau tạo nên câu hát rất
       tuyệt vời: Mi đồ mi sol la, sol
       đố…
       🌾
       Xuân vừa về trên băi cỏ non
       Gió xuân đưa lá vàng xuôi nguồn…
       Đúng là chỉ cần 4 nốt nhạc Đô,
       mi, sol, la thôi là đă thấy xuân vừa mới
       về đây ngay ḷng ta ạ! Những chiếc
       lá vàng rơi rụng xuôi theo nguồn mà đi,
       để cho mầm xanh chợt nhú lên mang
       sức sống mới cho đời, như
       muốn cho những con người trẻ
       vươn ḿnh đứng dậy.
       Nhưng cũng chẳng hiểu v́ sao mà một
       bài hát về hoa xuân, mới câu thứ nh́ thôi mà
       Phạm Duy đă đưa h́nh tượng
       chiếc lá vàng rơi rụng vào đây? Lạ
       thật, song để ư kỹ th́ chúng ta sẽ
       thấy tác giả không cho chiếc lá vàng
       rụng rơi tơi tả mà lại cho
       chiếc lá xuôi theo làn gió xuân mà quay về
       nguồn cội. Cái tuyệt vời của
       Phạm Duy là ở chỗ đó. Mà quả là
       đúng như vậy, v́ ngay sau đó, ông đă
       đưa những h́nh tượng rực
       rỡ của mùa xuân tuôn trào lên ư nhạc:
       🌾🌹 hoa cười cùng tia nắng vàng
       son
       Lũ ong lên đường cánh tung ṛn…🍃
       Hoa cười trong nắng sớm, đón
       lấy lũ ong đang chập chờn bay
       đến ḥa quyện với nhau trong bức
       tranh thiên nhiên sinh động của mùa xuân. Cái
       chữ ṛn ở đây tôi thấy thật là
       lạ. Theo thiển nghĩ riêng tôi, có vẻ
       như đây là chữ “rờn” mới phải?
       hoặc là chữ “gịn” vậy? H́nh như ông
       cố t́nh gieo chữ ṛn cho đúng vần, nghe
       là lạ như rập rờn, gịn giă vậy.
       Cái chữ ṛn ở đây được
       dệt nhạc thành hạ át âm nghe bâng khuâng náo
       nức để chuẩn bị quay về
       chủ âm của khổ nhạc sau…
       🌾Hoa chẳng yêu lũ bướm lả
       lơi
       Muốn yêu anh vác cầy trên đồi
       Hay là yêu chiến sĩ ngh́n nơi
       Thấy hoa tươi cười bỗng
       thương đời.
       Hoa cười cùng tia nắng xuân, nhưng hoa
       lại chẳng yêu lũ bướm lả
       lơi ve văn, v́ hoa xuân đối với ông
       như phần thưởng của thiên nhiên cho
       dân tộc, cho con người Việt Nam đáng
       yêu, dù cho là anh dân cày nơi đồng xa hay anh
       chiến sĩ đang cầm súng đứng gác
       ở biên cương, hoa muốn
       được cười để mang
       niềm vui đến cho mọi người
       trong ngày xuân tươi mới, chứ không
       phải hoa khoe sắc lả lơi t́nh tứ
       ỏng ẹo với những kẻ đào hoa
       như lũ bướm dập d́u kia. Cái t́nh
       chung ông muốn gởi đến cho nhân thế
       là vậy.
       Thường th́ mỗi bài hát cứ đến
       điệp khúc th́ ḍng nhạc bỗng dậy
       lên thôi thúc, nhưng lạ thay cái bài viết
       về hoa xuân này, nó vẫn nhẹ nhàng d́u
       dặt mà không cần phải lên cao trào làm ǵ, v́
       thiết tưởng ai nghe qua những ư lời
       trong bài cũng thấy hoa xuân nhẹ theo làn gió e
       ấp vào ḷng người, để nói lên cái ư
       tứ của hoa không chỉ để khoe
       sắc thôi, mà c̣n biết xây đắp cho
       đời, để nhân thế măi vui vẻ
       sum vầy bên nhau nữa.
       🌺🌿🌾Xuân ! Hoa c̣n tươi măi
       Hoa v́ nhân thế biết sum vầy cuộc vui.
       Xuân ! Hoa nở v́ ai
       Tay nhịp bàn tay cùng đắp xây ngày mai.
       Phiên khúc cuối của bài hát, Phạm Duy
       muốn đưa hoa xuân vào những h́nh
       tượng cụ thể chứ không nói chung
       chung là người người, là nhà nhà, là nhân
       thế nữa. Là nhạc sĩ, nhưng
       những h́nh tượng mà ông dệt nhạc
       đẹp như một bức tranh của
       một người họa sĩ hơn là
       một nhà soạn nhạc. Nét phác thảo
       đơn sơ của ông về hoa xuân dành cho
       người họa sĩ đồng quê
       ngắt bông hoa tặng cô gái xuân, cạnh
       đấy là mấy đứa mục
       đồng ôm sách lẩm nhẩm đánh
       vần, những chữ i tờ mà chúng
       đọc được cũng như
       những cánh hoa đẹp để làm món quà
       đón xuân sang, đó cũng là hoa, là hoa ḷng, là
       hoa tâm hồn của trẻ thơ khi biết
       đánh vần được chữ i chữ
       tờ.
       🌾Có một chàng thi sĩ miền quê
       Ngắt bông hoa biếu người xuân th́
       Có một đàn em bé ngoài đê
       Hát câu i, tờ đón xuân về.🎋
       Quả thật, chỉ là những đóa hoa xuân
       b́nh thường, v́ ở đây ông không
       đề cập đến hoa mai, hoa đào hay
       là một loài hoa nào khác, thế mà khi hát lên, ta
       vẫn thấy hương hoa bay man mác khắp
       nơi trong ngày xuân, nhẹ nhàng, d́u dặt, ru êm
       và sâu lắng.
       Qua phần thứ nh́ của bài hát, ông lại
       đưa h́nh tượng hoa xuân ra như là phép
       lạ để đưa người với
       người được gần nhau hơn,
       cùng quyến luyến với nhau hơn.
       Những lời nhạc đẹp và
       tượng h́nh đến nỗi nghe qua ta không
       c̣n dám có thêm lời nào để b́nh phẩm
       nữa, v́ chính lời hát đă nói lên tất
       cả những ǵ muốn nói, phải là một
       bậc thầy trong âm nhạc th́ mới có
       thể làm được những lời
       diệu kỳ như thế.
       🌾Những đoàn người trên luống
       cầy nâu
       Thấy hoa xuân phép lạ ra mầu
       Bỗng nhủ ḷng ra sức cầy sâu
       Tiếng ca như thể tiếng kinh cầu.
       Hoa bèn yêu bóng dáng cần lao
       Bắt tay nhau tránh cuộc cơ cầu
       Người cùng mùa đă thoát vực sâu
       Sức hoa reo nở lúc Xuân đầu.
       Xuân ! Hoa toả hương mới
       Nhân quần ân ái đă kêu đ̣i niềm vui
       Xuân ! Hoa là t́nh tôi
       Đua nở cùng ai, cùng luyến yêu mọi nơi.
       Có một bầy thôn nữ nh́n hoa
       Chúc cho Xuân vui vẻ thái hoà
       Có một vài tóc trắng thầm mơ
       Ước cho hoa nở măi không già.🌿
       Vâng, măi đến đoạn kết th́ ông
       mới nhớ đến tiếng thời gian,
       nhưng ông lại quyện trẻ già lại
       với nhau chung vào một khổ nhạc,
       để thầm mơ cho hoa lâu tàn như
       đời người. Niềm ước
       mơ ấy cũng b́nh dị và giản
       đơn như giai điệu bài hát vậy.
       🌹🌸Ước cho hoa nở măi không già…
       Ước cho ḷng mỗi người chúng ta
       cũng thế nhé!🌾💐
       *****************************************************