URI:
   DIR Return Create A Forum - Home
       ---------------------------------------------------------
       lansongviet
  HTML https://lansongviet.createaforum.com
       ---------------------------------------------------------
       *****************************************************
   DIR Return to: Inspirations 
       *****************************************************
       #Post#: 2901--------------------------------------------------
       Đừng Nói Sai
       By: anatta Date: March 19, 2019, 4:02 pm
       ---------------------------------------------------------
       ĐỪNG NÓI SAI
       Nói thật, và chỉ biết nói thật mà thôi,
       là tập cho ḿnh có một tinh thần bất uư.
       Trong đời, nhất thiết việc ǵ,
       phải tập tánh nói cho đúng với sự
       thật.
       Ấy là một tánh, cần phải tập
       luyện từ nhỏ mới đặng,
       đừng để bị phải thói quen mà
       sau này không dễ ǵ sửa đổi cho
       được.
       Washington, lúc c̣n trẻ, một hôm đẽo cây
       quư của cha trồng. Lúc cha của ông hầm
       hầm giận dữ, ông vẫn có đủ
       can đảm thú tội của ḿnh, không sợ
       h́nh phạt ǵ cả. Cha thấy con như
       thế, đổi giận làm vui, ôm con và nói:
       “Tất cả sự sản của cha không quư
       bằng cái tánh ngay thật của con”. Thật
       vậy, cái tinh thần ấy làm cho ông sau này
       trở nên một bực anh hùng cái thế.
       Người ta sở dĩ nói láo là v́ sợ mà
       nói. Sợ oai quyền, sợ h́nh phạt,
       sợ thất lợi, sợ cười chê...
       Mỗi khi ta thấy bị hoàn cảnh lôi
       cuốn phải nói dối, hăy b́nh tâm suy nghĩ,
       t́m xét căn nguyên, ta sẽ thấy không ngoài
       những nguyên nhân đă nói trên. Nói dối là
       tỏ ra ḿnh bị kẻ khác khu sử.
       Nhiều khi nói dối lại được
       thiên hạ ban cho cái tên rất tốt
       đẹp là người nhă nhặn. Kỳ
       thật, là người nhút nhát, chỉ biết
       v́ ḿnh chớ không phải v́ người. Nói
       sự thật th́ mích ḷng, th́ nói hùa theo, có
       phải lợi được người ta
       ưa ḿnh không? Đó là dua nịnh, đó là con
       buôn. Người như thế là người mà
       ai ai cũng ưa, nhưng ai ai cũng ngờ...
       C̣n cầu đến sự thương yêu
       của người, là c̣n sợ người chê
       bai. Người như thế không phải là
       người điềm đạm
       được.
       Phải tập cái tánh ưa sự thật, ghét
       sự dối. Đừng có nói: “Một
       lần, đâu phải thói quen”. Không! “Kẻ
       trộm một hột gà, sẽ trộm một
       con ḅ”. Nói dối một lần lương tâm
       cắn rứt, nhưng rồi bỏ qua. Nói
       dối nhiều lần sẽ lần lần
       thành thói quen, lương tâm không c̣n cắn
       rứt nữa, người ta sẽ nói dối
       như ăn cơm bữa, không chút ái ngại ǵ
       cả.
       Ta phải thật nghiêm khắc với ta về
       vấn đề này. Ta phải xem lời nói ta
       như một lời viết ra ngoài mặt
       giấy, như một danh dự thiêng liêng
       bất khả xâm phạm. Thà là không nói ǵ
       hết. Mà hễ nói ra là lời đúng với
       sự thật. Không có một quyền thế
       nào, không có một lợi danh nào bắt buộc
       ta phải nói sai sự thật được
       cả.
       Không nói dư, mà nhứt là không bao giờ nên nói
       sai sự thật. Chỉ có được
       như thế, tinh thần ta mới đứng
       được vững vàng, không phải bị
       một lực lượng ngoại giới nào
       làm lay chuyển được.
       
       [center]* * *[/center]
       Nước Lỗ có một cái đỉnh
       rất quư.
       Nước Tề bắt phải đem dâng. Vua
       Lỗ tiếc lắm, cho làm một cái
       đỉnh giả đưa sang.
       Vua Tề bảo: “Phải có Nhạc Chính Tử
       đem sang nói, ta mới tin”.
       Vua Lỗ cho gọi Nhạc Chính Tử
       đến bảo đi.
       Nhạc Chính Tử hỏi: “Sao không đưa
       cái đỉnh thật?”
       Vua Lỗ nói: “Ta quư nó lắm”.
       Nhạc Chính Tử thưa: “Nhà vua quư
       đỉnh ấy thế nào, tôi quư cái
       đức “Tín” của tôi cũng như
       thế”.
       Sau Vua Lỗ phải đưa đỉnh
       thật. Nhạc Chính Tử mới chịu
       đi.
       (Cổ Học Tinh Hoa)
       [center]* * *[/center]
       Có đủ can đảm nói sự thật,
       phải chăng là biểu hiện của
       một tấm ḷng điềm đạm (*) chí
       cực. Hay là nói một cách khác, chỉ có kẻ
       nào có được một tinh thần bất
       uư, không sợ hăi mới có thể đủ can
       đảm nói sự thật mà thôi.
       C̣n Nhạc Chính Tử nhất sinh không bao
       giờ chịu nói dối, dẫu v́ lợi cho
       vua nước ḿnh cũng vậy. Người
       như thế, chẳng những vua nước
       Tề, mà chính vua của ông ta cũng phải
       nể mặt. Dầu là lệnh vua cũng không
       sao khiển nổi Nhạc Chính Tử nghe theo mà
       nói dối với vua Tề. Thế th́, có
       phải v́ hằng ngày Nhạc Chính Tử không
       bao giờ chịu nói dối mà tinh thần
       bất uư của ông được kiên cố,
       mạnh mẽ thêm lên măi, đến không c̣n
       biết sợ một thế lực nào cả
       nữa không?
       [center]* * *[/center]
       Mỗi một khi ta nói dối, tinh thần ta
       giảm bớt dũng khí đi một ít. Càng
       nói dối chừng nào th́ cái dũng khí của
       ḿnh càng suy nhược chừng nấy. Cho nên
       những kẻ ham nói dối là những
       người khiếp nhược. Mỗi khi ta
       nói dối là mỗi khi ta nuôi dưỡng tánh hèn
       nhát của ta.
       
       Giáo dục ngày nay, quá thiên về vật
       chất, chỉ mong cho có nhiều tiền
       của để mua lấy sự sung
       sướng nhục thân, cùng là khu sử kẻ
       khác cho thỏa ḷng tự ái của ḿnh. Bởi
       vậy óc kinh doanh, nghề buôn bán mới
       thịnh hành.
       Người ta tưởng rằng có tiền
       bạc cho nhiều là nhiều thế lực làm
       cho kẻ khác phải kinh sợ ḿnh. Cái nghĩ
       ấy không phải lầm, nhưng họ quên
       rằng chính họ là người sống trong
       sự lo sợ hơn ai cả. Họ không dám
       “nói thật”, v́ “nói thật” th́ lợi sẽ
       không được nhiều, mà c̣n có hại cho
       họ là khác. Huống chi những kẻ buôn bán
       chỉ nhờ giả dối làm nên sự
       nghiệp ức vạn cũng được
       thiên hạ tôn thờ kia mà!
       
       Lối giáo dục xem bọn người có
       tiền bạc nhiều là tôn quí, mà không cần
       xét đến nhân cách họ như thế nào,
       khiến cho ḷng người chỉ biết ham
       lợi lộc thế quyền, không cần ǵ
       đến sự ăn ngay ở thật.
       Muốn tập tánh ăn ngay nói thật, cần
       phải khởi từ hồi con người
       đang c̣n thơ ấu. Tập cho chúng nó
       biết sùng bái sự ngay thẳng cương
       trực, và biết khinh bỉ sự dối trá
       dua bợ. Lâu ngày cái tinh thần chiếu cố
       ấy ăn sâu vào tinh tuỷ, biết đâu sau
       này trong đám con trẻ ấy không có
       người như Nhạc Chính Tử. Trái
       lại ngày nay, chuộng sự hư trá hơn
       là ngay thật. Rủi đứa con nó làm
       một lỗi ǵ, ḿnh chịu thấy nó sợ
       ḿnh mà nói dối, hơn là thấy nó can
       đảm nhận tội. V́ họ cho như
       thế là đứa trẻ tỏ ra không
       biết sợ oai họ.
       Họ lại c̣n cho những sự dối láo là
       những cách khôn khéo ở đời.
       Đứa nào môi miếng lanh lợi là
       đứa khôn ngoan sắc sảo, về sau
       thế nào cũng đắc thắng trên
       đường đời. C̣n những
       đứa ăn ngay nói thẳng, thật thà ít
       nói lại cho là đứa ngu si đần
       độn không ra ǵ.
       Một xă hội như thế, th́ làm ǵ có
       những bực đại dũng biết quư
       lời nói thật thà như Nhạc Chính Tử.
       
       [center]* * *[/center]
       (*) ĐIỀM ĐẠM là ǵ?
       - Điềm-đạm tức là cái tánh “như
       như bất động”, thản nhiên b́nh
       tĩnh, “không để cho ngoại vật
       động đến tâm ḿnh”. Người
       điềm-đạm, tức là người
       đă làm chủ cả T́nh- dục và Ư-chí
       của ḿnh. Nói một cách khác, người
       điềm-đạm, tức người
       “tự động” không “bị động” v́
       những vật không tùng ḿnh nữa.
       - Người Điềm đạm là những
       cá nhân không để cho hoàn cảnh un đúc,
       không để cho thời lưu lôi cuốn,
       những cá nhân có can đảm suy nghĩ phán
       đoán lấy ḿnh, những cá nhân đứng
       giữa cơn dông tố băo bùng, vang rền
       những tiếng la thét của quần đoàn,
       của một đoàn trừu mất
       đường lạc lối, mà vẫn không
       bấn loạn, vững vàng giữ đặng
       sự tỉnh mỉnh phi thường của
       tâm trí… Những linh hồn tự do, những tâm
       tánh cương quyết...
       #Post#: 2902--------------------------------------------------
       Re: Đừng Nói Sai
       By: anatta Date: March 19, 2019, 4:04 pm
       ---------------------------------------------------------
       NÓI THẬT
       Thánh Gandhi là người thứ nhất dám
       tự hào: “Tôi không bao giờ biết nói
       dối”. Thật vậy, mặc dù ông là một
       nhà chính trị, đối với phe nghịch
       ông, ông cũng không bao giờ nói dối
       để được việc cho ḿnh.
       Lời nói ông là một bảo đảm
       chắc chắn hơn tất cả những
       hiệp ước. Hễ ông hứa một
       điều ǵ, th́ việc ấy kể là đă
       được ông thi hành rồi. Theo luật Vơ
       sĩ đạo (Bushido) của người
       Nhật cũng vậy. Họ lấy sự
       giữ lời hứa là một danh dự riêng
       của người đại dũng. Nói
       dối, theo họ, là một khiếp
       nhược.
       Truyền rằng Gandhi sở dĩ có
       được một tinh thần như
       thế là nhờ sự khéo dạy của bà
       mẹ. Một hôm Gandhi đi trốn học
       về. Lúc ấy ông c̣n nhỏ. V́ sợ bị
       quở trách, ông dối mẹ. Bà mẹ biết,
       bèn nhứt định không ăn cơm. Ông khóc
       cầu khẩn mẹ ăn, nhưng bà mẹ
       cương quyết không chịu thay đổi
       ư kiến. Gandhi là người con chí hiếu,
       khóc lóc xin mẹ cho rơ v́ đâu mẹ giận. Bà
       nói: “Mẹ thà thấy con chết hơn là
       thấy con nói dối. V́ nói dối là tỏ ra
       ḿnh có một tâm hồn khiếp nhược. Có
       con như thế là một cái nhục cho mẹ.
       Mẹ không muốn sống nữa”. Gandhi bèn
       quả quyết đứng lên, đi thẳng
       lại chỗ nấu ăn, lấy một
       cục lửa than để trên bàn tay và nói: “Con
       thề với mẹ, suốt đời con
       không bao giờ nói dối”. Bà mẹ mừng quá,
       ôm con vào ḷng, khóc: “Được vậy,
       thời mẹ mới có đủ can
       đảm sống nữa với con”. Về
       sau, Gandhi không bao giờ thất hứa với
       mẹ. Ông thường bảo với kẻ
       khác: “Cái vết trên bàn tay tôi đây là h́nh bóng
       của mẹ tôi, không bao giờ rời khỏi
       tôi. Đấy là vị thiên thần pḥ hộ
       tôi măi ở trong ṿng thành thực và danh dự”.
       [center]* * *[/center]
       Nếu muốn đào luyện đức
       Điềm Đạm, phải có đủ can
       đảm hy sinh cả cái lợi vật
       chất của cá nhân, cái lợi được
       người yêu kẻ mến, cái lợi “ph́ gia
       vinh thân”, cái lợi “nhất bổn vạn
       lợi”. Không phải bảo kẻ Điềm
       Đạm luôn luôn phải nói thật. Không.
       Sự thật không phải luôn luôn nên nói:
       chấp kinh, âu cũng phải biết tùng
       quyền. Nhưng, nếu v́ hoàn cảnh không nên
       nói, th́ thà đừng nói ǵ cả. C̣n thấy
       cần phải nói, th́ lời nói ḿnh phải cho
       ngay thật. Nếu v́ lợi cho ḿnh mà nói
       dối, đó là v́ khiếp nhược mà nói,
       nhất định không nên làm. Nhược
       bằng v́ lợi cho người mà nói dối,
       th́ cái dối ấy có khi ta cũng không nên câu
       chấp thái quá. V́ lợi cho người mà nói
       dối, chỉ ở trong trường hợp
       như thầy thuốc với bệnh nhân,
       hoặc gặp phải những sự nguy
       hiểm của kẻ khác, ḿnh cần phải
       giấu để cứu họ thoát khỏi tai
       hạn, là có thể làm được mà không
       phải giảm đến cái dũng khí của
       ḿnh thôi.
       Ở bên Ấn Độ, các nhà đạo
       sĩ tịnh tâm thường hay dùng sự
       “cấm khẩu” làm diệu pháp. Trong lúc “cấm
       khẩu” họ không bị một lực
       lượng ǵ bắt buộc họ phải nói
       trái với ư nghĩ họ. Họ tha hồ
       muốn nghĩ ǵ theo sự thật. Lâu ngày,
       họ mất cái thói quen nói dối. Đó là
       một cách tu luyện tinh thần bất uư
       rất hay. Ở trong đời, ta không thể
       cấm khẩu đặng như các đạo
       sĩ ấy, th́ hăy “cấm khẩu” ngay
       những lúc hoàn cảnh bó buộc ta không thể
       nói ngay sự thật.
       Trong Ngũ giới của nhà Phật th́ cấm
       Vọng ngữ làm đầu. Phải chăng
       đó là bước đầu tiên để
       được đi sâu vào cái tinh thần
       Đại Hùng, Đại Lực của Thích
       Ca?
       Nếu không phải v́ sợ oai thế h́nh
       phạt, v́ muốn ăn mày ăn xin sự yêu
       thương của kẻ khác, hoặc v́
       muốn “ngọt mật chết ruồi”, th́
       chắc chắn là không có cái lợi ǵ khác
       buộc ta phải nói dối cả. Cho nên,
       chỉ khi nào ta diệt được ngay cái
       nguyên nhân của sự nói dối đi, th́
       tấm ḷng mới vững vàng mà thờ
       phụng sự ngay thật. Đành rằng
       chỉ v́ có được một tấm ḷng
       bất uư mới có đủ can đảm nói
       luôn luôn sự thật: nhưng cũng v́ nhờ
       hằng nói măi sự thật mà dũng khí ta
       hằng được tăng gia kiên cố.
       [center]* * *[/center]
       (Trích từ quyển Cái Dũng của Thánh Nhân
       -- Nguyễn Duy Cần)
       #Post#: 2905--------------------------------------------------
       Re: Đừng Nói Sai
       By: daitieuhy Date: March 19, 2019, 4:51 pm
       ---------------------------------------------------------
       tiếp Đại Ca ... [smile]
       Tôn Tử Binh Pháp có nói:  quốc gia biết rơ
       điều kiện thắng lợi
       trước khi lao vào cuộc chiến, sẽ
       chiến thắng.  - The Art of War
       Cho nên, biết rơ điều kiện rồi,
       lại biết rơ không sai sức ḿnh có thể
       làm được .. th́ sẽ được.
       Cổ Học Tinh Hoa cũng có chuyện Ngu Công
       Dời Núi.
       Khi Ngu Công tuyên bố điều này, chẳng ai
       tin .. có người c̣n chọc, c̣n chê .. c̣n
       bảo là dại, nhưng Ngu Công lại nói:
       ĐƯỢC
       Phía nam Châu Kư, có hai quả núi Thái Hàng và
       Vương Ốc to bảy trăm dặm, cao
       muôn thước, cây cối rậm, ác thú
       nhiều, đi lại khó.
       Ở chân núi có một cái nhà của ông lăo tên là
       Ngu Công tuổi đă chín mươi.
       Ngu Công thấy v́ núi mà nhà ở chướng
       ngại, đường đi bất tiện,
       lấy làm bực tức. Một hôm cụ
       họp cả vợ con, người nhà lại
       bàn rằng:
       - Ta muốn cùng lũ ngươi hết
       sức bạt phẳng hai quả núi này th́ có nên
       không?
       Ai nấy đều thuận. Chỉ có
       người vợ ngần ngại, hỏi
       vặn rằng:
       - Sức ông không bạt nổi một cái g̣, th́
       làm thế nào bạt được những hai
       quả núi? Mà dù cho có sức bạt
       được nữa, th́ đất, đá
       định đem đổ đi đâu?
       Ngu Công nói:
       - Khuân đổ ra biển Đông.
       Đoạn Ngu Công đem con cháu cùng cả
       họ ra phá núi, kẻ đục đá,
       người đào đất, kẻ
       đầu đội, người vai mang,
       hết ngày này sang tháng khác. Láng giềng có
       đứa bé mới tám tuổi, con người
       đàn bà góa, cũng xin đi làm giúp, hàng năm
       mới về một lần.
       Gần miền có một ông lăo khác, tên là Trí
       Tẩu thấy vậy, cười Ngu Công và can
       rằng:
       - Sao khờ dại vậy! Ḿnh th́ tuổi tác,
       núi th́ cao lớn, phá thế nào nổi!
       Ngu Công thở dài nói:
       - Ngươi không bền ḷng. Bền ḷng th́
       việc ǵ cũng phải được.
       Ngươi không bằng người đàn bà
       góa, đứa trẻ con thơ. Ta già, ta
       chết, đă có con ta. Hết đời con ta,
       đă có cháu ta, hết đời cháu ta đă có
       chắt ta, con con cháu cháu sinh hạ vô cùng mà núi
       th́ bao giờ cũng vậy, lo ǵ không bạt
       nổi.
       Trí Tẩu nghe nói, nín lặng, không trả
       lời.
       Sau này vùng nam Châu Kư không có núi non chướng
       ngại, đi lại thuận tiện là
       nhờ có Ngu Công.
       Liệt Tử
       Lời bàn:
       Ta không tưởng tượng rơ núi Thái Hàng và
       núi Vương Ốc to lớn thế nào. Ta
       chỉ biết ở cái đời Ngu Công
       bấy giờ chưa có máy móc tinh xảo như
       bây giờ, mà đă bạt được núi,
       th́ giỏi thật. Lại không kể phải
       thuê từng hàng ngh́n vạn người
       để làm, chỉ người trong một
       nhà, một họ và ít người lân cận
       giúp tay vào mà cũng làm nổi. Ôi! Nếu quả
       như vậy, th́ cái gương kiên nhẫn
       của Ngu Công thực đáng để
       truyền lại măi cho muôn ngh́n đời
       về sau này. Vả chăng chỉ một câu
       Ngu Công nói với Trí Tẩu, cũng nên ghi
       nhớ lắm. Sự kiên tâm không phải
       chỉ hạn chế trong một đời,
       nhưng cứ tiếp luôn đời ấy,
       đời khác, theo đuổi măi th́ ở
       đời c̣n có ǵ gọi là khó được
       nữa.  Ngu Công đây thật là người
       đại trí được ngu (người
       cực khôn, bề ngoài coi như ngu). Ngôn hành ông
       y như những câu sau đây cũng đều
       có ư khuyên chúng ta lập chí và kiên tâm để làm
       việc:
       1. Trên đời chả có việc ǵ khó, chỉ
       tại tâm người ta không kiên nhẫn mà thôi.
       2. Bí quyết thành công cốt ở nhất
       định không thay đổi mục đích.
       3. Đă có cái kiến thức can đảm phi
       thường, nhất quyết làm
       được sự nghiệp phi
       thường.
       4. Đem sự hiểu biết tinh
       tường, dùng hết tâm trí bền bỉ,
       vận cả toàn lực tinh tiến vô cùng, th́
       có việc ǵ mà không làm được.
       Người ta sống một cách nay lần mai
       lữa, suốt đời không được
       việc ǵ, chỉ tại không có chí.
       5. Ư chí kiên nhẫn có thể chinh phục
       được hết thảy các thứ tự
       nhiên trong ṿng trời.
       Có lẽ cái ĐẠI TRÍ của NGU CÔNG là
       biết việc .. biết ḿnh .. biết nhân
       lực vật lực ... cho nên ổng nói
       ĐƯỢC là được ...
       c̣n người tính sai .. nói sai .. th́ khó nói [smile]
       :lol: :lol:
       eheheheh.. hic hic .. ehehehehehe
       *****************************************************