DIR Return Create A Forum - Home
---------------------------------------------------------
lansongviet
HTML https://lansongviet.createaforum.com
---------------------------------------------------------
*****************************************************
DIR Return to: T́m Hiểu Tôn Giáo
*****************************************************
#Post#: 1079--------------------------------------------------
VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: Warrior Date: March 7, 2019, 8:50 pm
---------------------------------------------------------
VƯỢT D̉NG SINH TỬ
Thích Nguyên Hùng
Nếu ai đă từng đứng trước
một ḍng thác lũ sẽ tưởng
tượng ra được sự hung hăn
của nó, cuồn cuộn cuốn phăng
đi và nhận ch́m tất cả. Sự
sống chết của con người nói riêng,
của muôn loài chúng sinh trong lục đạo
nói chung, cũng được ví như ḍng thác
lũ ấy. Ngôn ngữ biểu tượng
dùng để so sánh này, trong nhân loại, có
thể nói, chỉ người trí mới
nhận ra. Trong khi đó, chư Thiên đă
nhận ra điều ấy rất sớm, và
họ cảm thấy rất đau khổ v́
phải buông xuôi mặc t́nh cho ḍng thác lũ
đẩy đưa, như những
người nông dân yếu đuối bị
cuốn trôi đi nhà cửa, của cải và
cả sự sống con người khi mùa
nước lũ tràn về mà đành bất
lực.
Lần nọ, khi đức Phật đang
ở tại vườn Anàthapindika, trong tu
viện Jetavana, một vị Thiên từ cơi
trời bay xuống chỗ Thế Tôn và hỏi:
“Làm thế nào để vượt thoát bộc
lưu?” Bộc lưu, ḍng thác lũ, từ
đó được dùng để chỉ cho
ḍng hữu vi, ḍng tham ái, ḍng vô minh, chấp
thủ hay ḍng sinh tử luân hồi.
Sinh tử như một ḍng thác lũ cuồn
cuồn cuốn phăng đi bao kiếp
sống của chúng sinh, trong Phật giáo, đó
là nỗi khổ đau lớn nhất trong
những khổ đau của kiếp
người. Lẽ hẳn nhiên trong ḍng chảy
của cuộc đời vẫn có những
khúc sông b́nh lặng, hiền hoà. Song nếu b́nh
tâm nhận diện thật khách quan th́ ai cũng
nhận ra rằng có quá nhiều sóng gió băo bùng
trong ḍng chảy của kiếp người, mà
bi thương nhất là phải chảy qua
cửa tử sinh. Vậy có cách nào để
vượt qua ḍng thác ấy? Đức
Phật trả lời vị Thiên: “Không
đứng lại, không bước tới, Ta
vượt khỏi bộc lưu”.
H́nh như vẫn chưa hiểu ư đức
Thế Tôn, vị Thiên lại hỏi: “Thưa
tôn giả, làm sao không đứng lại, không
bước tới, Ngài vượt khỏi
bộc lưu”?
Đức Thế Tôn: “Này hiền giả, khi
đứng lại, thời Ta ch́m xuống; khi
bước tới, thời Ta trôi giạt; do
vậy, không đứng lại, không
bước tới, Ta vượt khỏi
bộc lưu”.
Trong ḍng thác sinh tử luân hồi, đứng
lại có nghĩa là chấp ngă, là bám víu vào cái
ta, cái của ta; c̣n bước tới là
chạy theo ngoại cảnh, chạy theo
những thứ sắc dục, tiền tài, danh
vọng, quyền lực... Tất cả
đều là nguyên nhân của khổ đau sinh
tử luân hồi. Thực ra, bản chất
của cuộc đời vốn bất sinh,
bất diệt, vốn không có khổ đau.
Khổ đau là do chấp ngă, do nhầm
tưởng, do nhận thức sai lầm
về bản chất của thế giới và
con người. Bản chất của cuộc
đời vốn Duyên sinh, Vô ngă mà chúng sinh
cứ cho là thường hằng, hữu ngă
(đứng lại), rồi khởi tâm tham
đắm, chấp thủ, thành ra bị ch́m
đắm trong khổ đau, trong hận thù,
trong chiến tranh. V́ lầm chấp thế
giới là thường hằng, hữu ngă cho
nên suốt một đời bon chen danh lợi,
chạy theo ngoại cảnh, tiền tài,
sắc dục (bước tới)...
đến nỗi thân tàn ma dại mà mấy ai
tỉnh ra!
Người có trí tuệ nhận ra sự
thật của cuộc đời và không
đành ḷng để cho ḍng thác sinh tử
nhấn ch́m hay cuốn trôi đi kiếp
sống vốn thật hiếm hoi mới
nhặt được này. Người có trí
tuệ càng không thể bằng ḷng để
bị nhấn ch́m hay bị cuốn trôi đi
khi biết rằng ḍng thác loạn sinh tử
ấy do chính ḿnh tạo ra. Nhưng bi kịch
của kiếp người là không ai tự
nhận ḿnh là kẻ ngu dốt. Đó là một
h́nh thức đứng lại. Ôm ấp
những tri kiến, những nhận thức
nào đó rồi cho là chân lư là một cách
đứng lại khác. Tất cả
đều là gốc rễ của khổ
đau, của những chướng ngại cho
chân lư tràn về, như gă thương buôn
nọ ôm nắm tro tàn và tự cho là tro cốt
của đứa con ḿnh, trong khi đứa con
đích thực của y chưa chết và đă
trở về gơ cửa t́m y, nhưng y nhất
định không mở cửa, v́ đă cất
chứa trong ḷng một nhận thức sai
lầm mà y tin là sự thật, và v́ vậy y
đă mất thật đứa con. Cũng
vậy, chân lư đang ở xung quanh ta, đă bao
lần đến gơ cửa t́m ta, nhưng chúng
ta không bao giờ mở cửa trái tim ra
để đón nhận nó, v́ chúng ta đă trót
chất chứa trong đó quá nhiều tri
thức mà ta cho là chân lư, như ly nước
đă đầy. Đó là một h́nh thức
đứng lại tệ hại nhất!
Một mặt khác, chúng ta thường nghĩ
rằng hạnh phúc nằm ở tương
lai, ở một ngày mai kia ta có nhiều
tiền, có địa vị cao trong xă hội,
được nhiều người kính nễ…
và v́ vậy ta chạy theo những thứ
ấy, tiền tài, danh vọng… Đó là
bước tới. Là bước tới hay
bị cuốn trôi. Trong khi đó, hạnh phúc có
mặt ngay đây, trong giờ phút hiện
tại này, khi ta biết buông bỏ. Buông bỏ
là không chạy theo ngoại cảnh, là không
bước tới. Ngay khi ấy chúng ta
đạt được giải thoát,
vượt thoát bộc lưu.
Vấn đề chỉ có vậy, tưởng
chừng như rất đơn giản,
nhưng không phải ai cũng có thể thực
hiện được, bởi v́ chẳng ai
nhận ra rằng ḿnh đang bị nhận ch́m
hay bị cuốn trôi đi trong ḍng thác sinh
tử, như ḍng nước cuốn trôi cành
củi mục. Cho nên, vấn đề quan
trọng chưa phải ở chỗ, “làm
thế nào để vượt thoát bộc
lưu”, mà là có thấy rằng ḿnh đang
sống trong sự nguy hiểm của ḍng thác
lũ ấy hay không? Nếu như quả
thật không nhận ra rằng ḿnh đang có nguy
cơ bị nhấn ch́m hoặc sẽ bị
cuốn trôi th́ làm ǵ có ước muốn
vượt thoát. Cũng như những
đứa con của ông trưởng giả
sang giàu vẫn cảm thấy an ổn và tự
nhiên vui đùa trong căn nhà lửa, th́ việc
t́m cách cho chúng thoát ra ngoài phỏng có ích ǵ?!
Nhưng đối với chư Phật và
Bồ tát, vốn thương chúng sinh như ông
trưởng giả thương con, thấy
sự nguy hiểm của ngôi nhà đang bốc
cháy, không đành ḷng đứng yên nh́n thảm
kịch bị chết cháy, nên mở bày
phương tiện khéo léo kêu dụ các con ra.
Việc tự thân nh́n thấy sự nguy
hiểm của cơn thác lũ hay
được người khác chỉ cho
thấy đều có giá trị như nhau là cùng
đi đến hành động t́m
đường vượt ra khỏi ṿng
hiểm nguy. Đối với ḍng thác sinh
tử, vốn do tự thân mỗi chúng sinh
tạo ra, việc nhận chân ra được
sự thật: “đây là khổ”, là
điều kiện cần và đủ
để vượt thoát bộc lưu.
Phương tiện để vượt sang
đến bờ bên kia, trong đạo Phật
th́ nhiều, ở đây là chiếc thuyền
đầy ắp từ bi và trí tuệ: “không
đứng lại, không bước tới”.
Không đứng lại, không bước tới
là không trú trước vào ngă, ngă sở. Đó
chính là “vô trú bát-nhă”. Và như thế,
vượt thoát bộc lưu chính là nhờ
sự hành tŕ và thể nhập “vô trú bát-nhă”.
Thích Nguyên Hùng
Thư viện Hoa sen
Anatta
#Post#: 1181--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: DesertFlower Date: March 8, 2019, 9:04 pm
---------------------------------------------------------
Bài viết này hay quá sư Huynh ơi :001:
Vài ba bữa nữa rảnh, DF sẽ
đọc thâu băng rồi dán vào thread này
:001:
#Post#: 1184--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: Warrior Date: March 8, 2019, 9:13 pm
---------------------------------------------------------
[quote author=DesertFlower link=topic=141.msg1181#msg1181
date=1552100649]
Bài viết này hay quá sư Huynh ơi :001:
Vài ba bữa nữa rảnh, DF sẽ
đọc thâu băng rồi dán vào thread này
:001:
[/quote]
Công đức vô lượng
:tim:
#Post#: 1206--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: DesertFlower Date: March 9, 2019, 5:32 am
---------------------------------------------------------
Cám ơn Mod Warrior,
DF rất thích đọc, v́ khi đọc thành
tiếng như vậy DF nó vang vang, làm thấu
hiểu được nhiều hơn, Mod
thấy DF giống mấy em bé mẫu giáo
chưa :cuoi4:
#Post#: 2245--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: daitieuhy Date: March 14, 2019, 7:06 pm
---------------------------------------------------------
ha ha ha ... thôi đừng đọc .. v́ có
đọc thêm 1 trăm lần cũng không
hiểu đâu [smile]
bởi v́ trong đoạn kinh đó ...
đức Phật không có nói cụ thể:
không đứng lại, không bước tới
= là cái nghĩa chính của nó là ǵ [smile]
thiệt ra .. trong các kinh Phật, hay cả trong
pháp ngữ của Thiền Tông, các vị
thiền sư cũng miêu tả NÓ bằng
đủ cách luôn ... cách nào cũng đúng và
cũng hay hết
thí dụ như là ông này .. chủ tŕ chùa KHAI
QUỐC
Vân Phong (?-956), có tên gọi khác là Chủ Phong, tu
tại chùa Khai Quốc [1], tại kinh đô
Thăng Long, người Từ Liêm [2], quận
Vĩnh Khương. Sư họ Nguyễn và là
đời (hay thế hệ) thứ 3, ḍng Vô
Ngôn Thông.
Mục lục
1
2
3
4
Cơ duyên và hành trạng[sửa | sửa mă
nguồn]
Tương truyền, khi mẹ Sư mang thai, bà
thường ăn chay, tụng kinh. Lúc sinh
thấy có ánh sáng lạ chiếu khắp nhà.
Cha mẹ thấy điềm lạ, nên khi
Sư lớn lên, cha mẹ cho Sư xuất gia
theo hầu Sư Thiện Hội ở Siêu
Loại. Sư thuộc hàng cao đệ,
được thầy truyền dạy yếu
lĩnh thiền.
Thiện Hội có lần bảo Sư:
Sống chết là việc lớn, cần
phải giải quyết ngay.
Sư hỏi: Khi sống chết đến,
làm sao tránh khỏi?
Hội đáp: Hăy nắm lấy chỗ không
sống chết mà tránh.
Sư hỏi: Thế nào là chỗ không sống
chết?
Hội đáp: Ngay trong sống chết nắm
lấy nó mới được.
Sư hỏi: Làm sao mà hiểu?
Hội đáp: Ngươi hăy đi, chiều nay
sẽ đến.
Chiều Sư lại vào, như đă hẹn,
Hội bảo: Đợi đến sáng mai
đông đủ, sẽ chứng minh cho
ngươi.
Sư tỉnh ngộ, liền sụp lạy.
Hội hỏi: Ngươi thấy đạo
lư ǵ?
Sư thưa: Con đă lĩnh hội.
Hội hỏi: Ngươi hiểu như
thế nào?.
Sư đưa nắm tay lên, thưa: Bất
tiếu [3] là cái này đây.
Hội liền bảo thôi.
Thiền Sư Vân Phong mất vào năm Bính th́n
là năm thứ ba niên hiệu Hiển
Đức đời Châu (956).
Bất Tiếu: nghĩa là CON HỎNG BẰNG
CHA ... hư hỏng ... ..ehehehehehe
:lol: :lol:
eheheheheh ... hic hic ... ehehehehhe
#Post#: 2247--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: daitieuhy Date: March 14, 2019, 7:32 pm
---------------------------------------------------------
ha ha ha .. nhưng nếu gặp ông thiền
sư khác th́ ổng lại nói khác đi =
mặc dù vẫn miêu tả CÁI ĐÓ ĐÓ [smile]
Cơ duyên[sửa | sửa mă nguồn]
Sư họ Hàn (zh. 韓), người ở
Ráng Châu (zh. 絳州), Sơn Tây, xuất gia
năm 17 tuổi. Sư học thông kinh luận,
nghiêm tŕ giới luật nhưng vẫn không
nắm được yếu chỉ, tự
than rằng: "Bậc đại trượng phu
nên xa ĺa các pháp để giữ ḿnh trong
sạch, nào ai có thể tỉ mỉ làm
những việc nhỏ."
Sư đến tham vấn Thạch Đầu
Hi Thiên và hỏi:
"Ba thừa mười hai phần giáo con c̣n
hiểu sơ, đến như thường
nghe phương Nam nói 'chỉ thẳng tâm
người, thấy tính thành Phật' thật
con mù tịt. Cúi mong Hoà thượng từ bi
chỉ dạy."
Thạch Đầu bảo: "Thế ấy
cũng chẳng được, không thế
ấy cũng chẳng được, thế
ấy không thế ấy đều chẳng
được, ngươi làm sao."
Sư mờ mịt không hiểu, - Dược
Sơn Duy Nghiễm
**** A ha ahahhahaha .. sức mấy mà hiểu
nổi [smile]
- xuất gia 17 tuổi
- thông kinh luận
- nghiêm tŕ giới luật ...
cái ông sư đó 3 thừa 12 tạng hiểu
... mà "CHƠN TÂM THƯỜNG TRÚ" c̣n hỏng
biết ... sức mấy mà đọc 100
trăm lần mà hiểu nổi ...
người ta là tổ .. căn tánh vốn
đă lợi hại .. tu dưỡng đă
nhiều đó mà cũng phải đi ĐÚNG
ĐƯỜNG --> th́ mới HIỆP TỔ
HIỆP TÔNG được [smile]
ờ mà đúng không ?
*** cho nên miêu tả được cái đó
đó .. phải nắm được cái đó
đó .. c̣n không th́ hỏng cách nào hiểu đâu
... v́ đó là một loại ngôn ngữ -->
thuộc về TRÍ TUỆ [smile]
:lol: :lol:
eheheheheh ... hic hic .. ehehehhehehe
#Post#: 2413--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: anatta Date: March 15, 2019, 4:01 pm
---------------------------------------------------------
Bài viết rơ ràng mà: "nhận ra sự thực
đây là Khổ (Đế)" là vượt thoát
khỏi bộc lưu.
Chưa thực thấy hiểu hay ngộ ra là
khi tu tập mà chưa giác ngộ
được Khổ Đế.
Bài viết là ngón tay. Là ngôn ngữ.
#Post#: 2527--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: daitieuhy Date: March 16, 2019, 2:05 pm
---------------------------------------------------------
ha haha .. kính đại ca 1 ly trà:
phật đạo tu hành tại tâm .. nên giác
ngộ ra TÂM chắc phải được
gọi là GIÁC NGỘ CÁI G̀ ĐÓ [smile]
:lol: :lol:
eheheheheh .. hic hic . eheheheheh
#Post#: 2528--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: anatta Date: March 16, 2019, 2:13 pm
---------------------------------------------------------
Không sai.
Giác ngộ được tâm là Vô ngă th́ đó là
con đường mà Phật Thích Ca đă
hoằng dương 45 năm. Chỉ bấy
nhiêu thôi.
Lời Phật dạy rất thực tế.
Nhưng thực hiện được nó th́
vạn nan. V́ con người bám chấp vào cái
Ngă, cái Tôi quá nặng nề, tập khí huân
tập từ vô thỉ, cho là có cái Ta thiệt.
Đâu có ai chịu chấp nhận vậy
đâu. Mất đi cái ngă, cái ta đó th́ ta
chẳng c̣n ǵ.
#Post#: 2532--------------------------------------------------
Re: VƯỢT D̉NG SINH TỬ
By: daitieuhy Date: March 16, 2019, 2:39 pm
---------------------------------------------------------
ha ha ... đại ca:
chuyện buồn th́ chẳng ai dám giữ ..
như ông Trần Quảng Nam viết 10 năm
t́nh cũ th́ ổng cũng phải:
đành chiều ḷng thôi .. giă từ kỷ
niệm
c̣n chuyện vui th́ ai cũng phải sợ
giữ lâu th́ cũng vậy ... [smile]
chắc có lẽ v́ vậy mà tự nhiên là --> có
ông thày MƠ Nonregister ...
:lol: :lol:
eheeheheh . hic hic . eheheheh
*****************************************************
DIR Next Page